Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 58: Cố Bảo Ngôn tận dụng mọi thứ: Quào

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ô tô chạy vào cổng lớn nhà họ Tiết, đèn ven lối đi tháng trước mới vừa thay, cực kỳ sáng, vườn hoa đã sửa lại một phần, mời nhà thiết kế Nhật Bản về làm vườn đá (*). Vì thế, Cố Chuyết Ngôn cay nghiệt đánh giá, phương bắc vừa vào đông đã tiêu điều như trước cải cách, còn khô hơn cả vườn đá.

(*) vườn đá: kiểu vườn Nhật Bản mà người ta dùng đá, sỏi, cát sắp xếp lại tạo thành những hình gợi nên cảm giác sông, hồ, biển cả với núi đá, hòn đảo nhô lên, thường được người phương Tây thường gọi kiểu vườn này là vườn Thiền.

crz9hoy

Anh xuống xe trước cửa nhà, huýt sáo một tiếng, berger ngoắc đuôi đi ra đón.

Bond đã là một con chó già danh xứng với thực, bước đi rất chậm. Cố Chuyết Ngôn ngồi xổm xuống đùa, hàm răng, lỗ tai, luân phiên kiểm tra lại một lần, nhấc chân trước lên nhìn móng vuốt: “Uầy, lát nữa tao cắt móng chân cho mày nhé.”

Một chuỗi tiếng bước chân nhẹ nhàng, Tiết Mạn Tư lộ diện: “Về rồi à?”

Cố Chuyết Ngôn ngẩng đầu: “Về rồi.”

“Vừa về đã chơi với chó, không biết mẹ đang chờ hay sao?” Tiết Mạn Tư trở mặt thật nhanh, “Trời lạnh, mau vào nhà đi.”

Cố Chuyết Ngôn tuân mệnh vào nhà, lập tức ấm lại, vừa đi vừa cởi khuy áo, vừa vào đến phòng khách cởi áo khoác và vest ra, quăng lên đầu Cố Bảo Ngôn đang xem ti vi trên ghế sô pha.

Anh kiếm chuyện hả! Cố Bảo Ngôn phẫn nộ đứng dậy.

Cố Chuyết Ngôn nhàn nhã ngồi xuống, ghét bỏ nói: “Em học đại học mà sao suốt ngày về nhà vậy, bạn cùng phòng ký túc xá của em có biết em trông ra sao không?”

Cố Bảo Ngôn đã không còn là cô nhóc ngây thơ năm xưa nữa, lớn rồi, trổ mã dáng ngọc yêu kiều, nhưng tính tình được nuông chiều từ bé vẫn vậy, không hề thay đổi, đầu tháng chín năm nay vừa vào đại học, sợ ký túc xá chật chội, sợ căn tin khó ăn, hầu như mỗi ngày đều muốn chạy về nhà.

“Ai cần anh lo.” Cố Bảo Ngôn hừ nhẹ một tiếng, nghiêng người kéo lại cánh tay Tiết Mạn Tư.

Cố Chuyết Ngôn liếc mắt nhìn tư thế kia, đàn bà phụ nữ một khi đã kết hội thì sức mạnh lập tức gia tăng. Hết cách rồi, Cố Sĩ Bá đi Hồng Kông công tác, trong nhà âm thịnh dương suy.

Anh vén tay áo lên chuẩn bị cắt móng chân cho Bond, muốn nắm giữ quyền chủ động, hỏi trước, nghe nói mẹ đi tham gia lễ đính hôn của con gái chủ tịch Ôn?

Tiết Mạn Tư “Ừ” một tiếng: “Vốn định làm cuối năm, mà chủ tịch Ôn mùa thu đổ bệnh một trận, mãi vẫn không có tinh thần, bây giờ khỏe hơn nên muốn làm sớm cho náo nhiệt.”

Những nhân vật như bọn họ đều hận không thể nhốt bác sĩ dinh dưỡng lại chăm sóc cho mình, bởi vì trăm công nghìn việc không dám đổ bệnh, trận bệnh này, tập đoàn nhất định trì hoãn sự vụ. Cố Chuyết Ngôn suy đoán, chẳng lẽ là Vạn Việt muốn hợp tác cùng GSG, việc công à?

Không ngờ Tiết Mạn Tư phủ nhận, nói là việc tư. 

Việc tư thì có thể có chuyện gì chứ, Cố Chuyết Ngôn có chút thiếu kiên nhẫn: “Mười giờ rồi, đừng vòng vo nữa.”

Tiết Mạn Tư nói nhẹ nhàng, trước lễ đính hôn, vợ chồng chủ tịch Ôn ngồi nói chuyện với bà, nói việc kết hôn của con gái đã định, con trai út còn nhỏ tuổi, mùa hè năm nay mới vừa tốt nghiệp đại học, sau đó đi du lịch vòng quanh thế giới, gần đây trở về đang tìm việc làm.

“Ừm.” Cố Chuyết Ngôn nỗ lực nắm bắt trọng điểm, “Gia đình có sự nghiệp, chắc không phải là nhờ mẹ tìm việc chứ.”

Cố Bảo Ngôn xen mồm: “Không tìm việc làm, tìm người yêu.”

Cố Chuyết Ngôn cầm lấy một chân khác của con chó, không nghiêm túc nghe, tìm người yêu gì cơ?

Tiết Mạn Tư cười rộ lên: “Đứa bé kia tên là Ôn Lân, thành tích học tập khá tốt, mẹ xem ảnh rồi, người cũng trổ mã thanh tú. Chỉ là mới vừa rời xa mái trường nên vẫn còn có chút tính trẻ con, chủ tịch Ôn nói nó tính tình đơn thuần, hẳn là trong nhà bảo vệ tương đối tốt.”

Cắt xong, Cố Chuyết Ngôn vỗ vỗ lông chó dính trên đùi: “… Cho nên?”

“Cho nên mẹ nghĩ, người đơn thuần thì tốt hơn nhiều người khôn khéo.” Tiết Mạn Tư nói, “Yêu đương thật ra cũng giống như ký hợp đồng, nhân phẩm học lực gia thế bề ngoài, mỗi một chi tiết nhỏ đều không thể xem nhẹ, phải nhìn rõ tất cả phương diện, nếu không sau này tạo thành tổn thất lại ngưng hợp tác, thật lãng phí thời gian.”

Cố Chuyết Ngôn không có ý muốn phân tích lý luận của Tiết Mạn Tư có chính xác hay không, chỉ nghe được hai chữ “yêu đương”, anh giơ tay kêu tạm ngưng, vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ, nói: “Con nhóc này mới vừa lên đại học được mấy tháng, nam sinh trong lớp còn chưa biết hết, mà mẹ đã muốn giới thiệu người yêu cho nó?”

Cố Bảo Ngôn nhàn nhạt nói: “Anh trai tốt của tui ơi, là giới thiệu cho anh đó.”

Cố Chuyết Ngôn cho là xỉn rồi nên nghe nhầm, nhìn về phía Tiết Mạn Tư tìm chứng cứ, Tiết Mạn Tư hiền lành nhìn lại anh, gật đầu xác nhận nói, con trai, mẹ thu xếp cho con.

Sao nghe như chuyện nghìn lẻ một đêm vậy, Cố Chuyết Ngôn nói: “Con là gay, mẹ quên rồi sao?”

Tiết Mạn Tư cười ưu nhã, nói hai vợ chồng chủ tịch Ôn tự đề cử, nói cho bà biết Ôn Lân cũng là gay. Hai người kia từ sau khi biết được thì luôn trằn trọc, rồi chậm rãi tiếp nhận, lại cân nhắc đến quan hệ đồng tính không được luật pháp bảo vệ, cũng không tiện công khai, chỉ lo Ôn Lân ở bên ngoài bị người ta lừa gạt, bắt nạt. sstruyen reup là chó

Hai vợ chồng trái lo phải nghĩ, nhớ đến Cố Chuyết Ngôn cũng là gay, đồng thời song phương cũng môn đăng hộ đối, liền muốn bảo Cố Chuyết Ngôn và Ôn Lân làm quen một chút. Cho dù hữu duyên vô phận thì làm anh em cũng tốt, dù sao thế giới tương lai đều thuộc về người trẻ tuổi.

“Đệt.” Cố Chuyết Ngôn tâm tình phức tạp, đây là anh trực tiếp được “chấm” rồi đó hả?

Tiết Mạn Tư nói: “Việc này chỉ có thể trách con thôi, năm đó con công khai tính hướng, ở trường bao nhiêu con ông cháu cha, hơn nửa vòng xã giao của mẹ và ba con đều biết sự tích phong quang này.”

Mười năm, Cố Chuyết Ngôn lần đầu tiên cảm thấy hối hận, im lặng chốc lát: “Mẹ, mẹ chưa đồng ý phải không?”

“Mẹ đồng ý rồi.” Tiết Mạn Tư nói, “Xem mắt đi.”

Cố Chuyết Ngôn đứng lên: “Xem mắt? Mẹ đang thu xếp kết thân sao?” Anh chống hông bước nửa vòng, cạn lời, “Hai thằng đàn ông xem mắt mẹ không cảm thấy khùng sao?”

“Tại sao lại khùng? Hai đàn ông thì không thể xem mắt sao, con kỳ thị đồng tính luyến ái à?” Tiết Mạn Tư chụp xuống chiếc mũ đạo đức, “Năm đó con còn nhỏ, ba mẹ hi vọng con lấy việc học là chính, sau đó cũng không can dự vào chuyện của con nữa. Bây giờ con đã hai bảy hai tám rồi, tìm một người đáng tin, một người thích hợp ở bên nhau, có người quan tâm chăm sóc không tốt sao?”

Cố Chuyết Ngôn rất muốn hỏi, làm sao mẹ biết người ta có đáng tin hay không, có thích hợp hay không?

Tiết Mạn Tư dường như biết suy nghĩ của anh, nói: “Con là con ruột của mẹ, chẳng lẽ mẹ không để tâm tới con sao? Nhà họ Ôn ưu ái con, mẹ cũng phải nhìn xem con trai nhà họ có xứng đôi với con hay không, có thể khiến con thích hay không chứ.”

Cố Chuyết Ngôn hỏi ngược lại: “Mẹ cũng đã biết người ta rồi, xứng không, con có thích không?”

“Chúng ta và nhà họ Ôn môn đăng hộ đối, xứng phải không?” Giọng Tiết Mạn Tư thấp dần, dường như cũng không muốn nói rõ, “Ôn Lân từ tiểu học đã học vẽ, học thiết kế, người ta cũng ngoan hiền đơn thuần, con không thích sao? Con không phải thích kiểu này sao?”

Cố Bảo Ngôn tận dụng mọi thứ: “Quào.”

“Quào cái đầu mày.” Cố Chuyết Ngôn nghẹn đến hoảng loạn, mơ hồ có một chút thẹn quá hóa giận. Mấy năm nay anh cũng từng hẹn hò với hai, ba người, đều không nằm ngoài kiểu này, tuy rằng tất cả đều chấm dứt trong hòa bình, nhưng anh cũng không có cách nào phản bác.

“Con buồn ngủ.” Cố Chuyết Ngôn cầm áo rời đi.

Tiết Mạn Tư không cản, chỉ là tự nhiên nói tiếp: “Chuyết Ngôn, mẹ nghĩ tính hướng của con vẫn chưa thay đổi, đúng không?”

Bước chân dừng lại, Cố Chuyết Ngôn nắm áo đến nhăn nheo, Bond ở bên cạnh đi theo anh, có vẻ già nua, Cố Bảo Ngôn ở trên ghế sô pha nhìn anh, mang theo vẻ kiêu căng của thiếu nữ.

“Yêu sai người hành hạ mấy năm nay như vậy là đủ rồi, đừng để nó hành hạ con cả đời.” Tiết Mạn Tư nói, “Hà tất vì một người không đáng mà làm lỡ chính mình.”

Hạ qua đông đến, đã quá lâu rồi.

Một lúc lâu sau, Cố Chuyết Ngôn trả lời: “Được, con đồng ý.”

Lại một đêm gió to, khu vực bắc bộ đón đợt hạ nhiệt độ trên diện rộng, sáng sớm rét đến mức mặt trời cũng không ra, âm u.

Trang Phàm Tâm cũng không phải quyến luyến ổ chăn, mắt vừa mở đã bò dậy, mở điện thoại ra sắp xếp công việc phải làm ngày hôm nay, sắp xếp xong đồng thời cầm điện thoại bàn của khách sạn lên, dặn dò lễ tân đưa bữa sáng và gọi xe cho cậu.

Rửa mặt thay đồ, một phút sau Trang Phàm Tâm mặc chỉnh tề ngồi ở gian ngoài uống cà phê, trên người là áo nhung mềm mại giữ ấm và áo khoác, nhạt màu, kiểu mẫu đơn giản, ngón tay đeo hai cái nhẫn, cổ tay đeo đồng hồ cũng khá là bắt mắt.

Mái tóc không dài không ngắn được chải gọn gàng, màu nâu sáng, làm nổi bật đôi mắt đen láy, lông mi rung rinh, cậu thỉnh thoảng liếc mắt nhìn màn hình laptop, soạn một bức thư rồi ấn gửi đi.

Trang Phàm Tâm mới vừa đạt giải thưởng ở cuộc thi thiết kế thời trang ở Luân Đôn, đi gấp, lúc này chỉ có thể thông qua mail để cảm ơn lời chúc mừng người khác, nhưng cậu kim tôn ngọc quý, chỉ chọn lựa ra thư của giáo sư đại học của mình để trả lời, những cái khác thì liếc mắt một cái liền ném vào thùng rác.

Chuông cửa vang lên, cậu mở cửa đón Bùi Tri, vô cùng có tinh thần mà chào hỏi: “Chào buổi sáng.”

Bùi Tri kéo valy, muốn đi nơi khác, trước khi đi lại đây một chuyến, hỏi: “Hai ngày nay định sắp xếp như thế nào?”

Trang Phàm Tâm đáp: “Đi Silhouette.”

“Hôm nay đã đi?” Bùi Tri kinh ngạc nói.

Trang Phàm Tâm nói: “Anh à, em tới làm việc, không phải đến du lịch.”

Silhouette ban đầu là ước mơ thuở thiếu thời của Trang Phàm Tâm và Bùi Tri, bọn họ thích thiết kế, đã hẹn trong tương lai cùng nhau sáng lập một nhãn hàng thời thượng, Trang Phàm Tâm phụ trách thiết kế trang sức, Bùi Tri phụ trách trang phục, lấy tên là Silhouette. Nhưng mà, tương lai quả thật không thể nào đoán trước, Trang Phàm Tâm vì một số nguyên nhân mà chuyển sang ngành trang phục, Bùi Tri lại bước vào giới giải trí, đã là thợ tạo hình có chút danh tiếng trong giới.

Sáng nay kéo valy là muốn vào tổ quay, phụ trách trang phục, mười giờ bay.

Trang Phàm Tâm mặt mày đầy ý xuân liếc mắt một cái: “Anh trai học luật của anh đóng chính đó hả? Anh ta nổi tiếng rồi à?”

Vị đàn anh năm xưa của Bùi Tri, Trình Gia Thụ, khi học ở Mỹ được đào về làm người mẫu, dựa vào gương mặt mà nổi tiếng một chút, sau khi về nước ký với một công ty giải trí, đóng phim làm diễn viên ngược lại thành danh. Bây giờ một người ba mươi tuổi danh tiếng đang thịnh, nhân khí cũng không tệ, dùng một câu thời thượng mà nói thì gọi là “Tương lai đầy hi vọng”.

Trang Phàm Tâm cười nhẹ, cậu không dám mong đợi tương lai, còn muốn thắp hương bái Phật cầu khẩn tương lai đừng gây thêm chuyện gì cho cậu. Trong những năm tháng này đã xảy ra quá nhiều chuyện rồi, học thiết kế thời trang xong, cậu vừa làm vừa biên soạn lịch sử nghệ thuật nước Mỹ, sau ở New York định cư hơn một năm, công việc hầu như chiếm cứ hết cuộc sống của cậu.

Cậu luôn luôn ưu tú, những năm này lý lịch cũng ngày càng đẹp, lần này về nước thật sự là bởi vì Bùi Tri tố khổ tố đến nỗi lỗ tai cậu mọc kén. Bùi Tri xin cậu trở về, cậu suy tính ba tháng, cuối cùng trong một cuộc trò chuyện oan ức của đối phương liền đồng ý.

Silhouette là thương hiệu thời trang Bùi Tri đăng ký lúc học năm tư đại học, Trình Gia Thụ đầu tư một phần, xem như là hai người hợp tác. Mới đầu Bùi Tri chuyên tâm làm thiết kế, tính cách của y cũng không thích giới giải trí ăn chơi trác táng, xem như là hi sinh vì tình cảm nên mới từ từ đặt chân vào. Sau đó y và tiếng tăm của Trình Gia Thụ giúp Silhouette nhanh chóng phát triển, công ty ăn nên làm ra, nhưng y càng ngày càng không có cách nào chú ý đến nó được.

Bùi Tri cực kỳ không muốn chính là chất lượng thiết kế của Silhouette sụt giảm, y cần sự giúp đỡ, bởi vậy người đầu tiên nghĩ đến chính là Trang Phàm Tâm. Ngoài ra, y thực sự rất bận, các trưởng phòng của công ty không biết khi nào thì bắt đầu bao biện, nắm trong tay chiều gió, sắp cho người ông chủ này làm bù nhìn.

Trang Phàm Tâm nghe qua, vị tổng giám đốc không dễ đối phó tên là Trình Gia Mã, là em gái ruột của Trình Gia Thụ.

Không tự chủ được, trong đầu Trang Phàm Tâm nhảy ra hình dáng một cô bé nào đó, như một đoạn phim nhựa cũ kỹ. Cậu nhanh chóng tỉnh táo, nửa cười nửa châm chọc nói: “Cô em chồng soán ngôi, anh trai ruột của cô ta có biết chưa?”

Bùi Tri buông tay: “Mẹ Trình Gia Thụ ghét anh rất nhiều năm, cứ luôn gây chuyện, lấy Trình Gia Mã làm việc ở Silhouette ra làm điều kiện, hai bên đều lùi một bước. Anh cảm thấy không sao, con gái tốt nghiệp tìm việc làm không dễ dàng, mà nó làm việc cũng được, vì vậy chấp nhận.”

Ai ngờ Trình Gia Mã vừa bắt đầu tiến vào công ty đã làm kẻ chỉ điểm, chỉ một cơn gió thổi qua cũng về báo cáo Hoàng thái hậu, lâu dần dã tâm lớn hơn, thuyết phục Trình Gia Thụ nhượng cổ phần, bây giờ xem Silhouette như là một miếng thịt mỡ toàn là quan hệ họ hàng.

Nghiệp diễn của Trình Gia Thụ cũng bận, luôn luôn không để ý tới hỗn loạn của công ty, huống hồ đó là em gái ruột và mẹ ruột, Bùi Tri cũng không muốn làm cho đối phương khó xử.

Trang Phàm Tâm hơi nghiêng người, không muốn để cho Bùi Tri nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của cậu, chút lạnh lùng này cũng không phải là với Bùi Tri, thuần túy là biểu lộ cảm xúc. Thời thiếu niên không để ý tất cả những phản đối, ở bên nhau thì đã làm sao, bây giờ hi sinh thoái nhượng chịu bao nhiêu oan ức, không chừng ngày nào đó chỉ còn sót lại một cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Còn nghĩ tới chính bản thân mình, cậu từng có môt người vì cậu mà thoái nhượng, chống lại, không để ý tất cả mọi thứ, cuối cùng, bị cậu bỏ lại, lừa gạt. Cậu quá tàn nhẫn, cậu vốn cũng không xứng.

Quay mặt lại, Trang Phàm Tâm đã chỉnh lại thái độ, lạnh lùng đã mất, thậm chí là cười hỏi một câu rất nhột: “Anh muốn đá cô ta đi không?”

Bùi Tri không nghĩ tới: “Nó là em gái của Trình Gia Thụ, anh chỉ muốn lấy thiết kế làm trọng.” Y thở dài, “Phàm Tâm, khi đó cho là trưởng thành rồi có thể làm chủ, xử lý tốt tất cả, hóa ra vẫn không được.”

Trang Phàm Tâm nhếch miệng, rất nhiều năm rồi cậu chưa từng oán giận ra miệng, bởi vì biết có oán giận cũng vô dụng. Silhouette là một phần tình cảm niên thiếu của cậu và Bùi Tri, nhưng cậu cũng không có ý cảm khái trữ tình, nắm lấy điện thoại và cặp táp, cậu trực tiếp nói: “Anh mau ra sân bay đi, gửi định vị công ty cho em, bây giờ em chuẩn bị qua đó.”

Bùi Tri vội hỏi: “Em chẳng quen biết ai, sao đi một mình được?”

“Có tay có chân, tại sao không được?” Trang Phàm Tâm nhếch nhếch lông mày, không được xía vào.

Bùi Tri nhìn Trang Phàm Tâm, chốc lát hoảng hốt, dung mạo bạn thân trước mặt vẫn không thay đổi, năm tháng chưa từng để lại nếp nhăn nào trên khóe miệng và đuôi mắt của cậu thậm chí càng thanh tú và đẹp đẽ hơn.

Nhưng trong đôi mắt kia đã không còn tìm được vẻ ngây thơ nữa rồi, thay vào đó, là sự trưởng thành sắc bén đến nỗi không quay đầu lại được nữa, là sự kiêu ngạo của tài hoa và danh lợi, là sự kiên cường sau khi bị đau đớn và thử thách mài thành vảy.

Ở một nơi rất sâu trong đó, dường như còn giấu một phần tiếc nuối mãi mãi không có cách nào bổ khuyết.

Con người đều sẽ thay đổi, đều đang thay đổi.

Hai người chia tay ở cửa khách sạn, Trang Phàm Tâm lên xe, ở trên đường lại nhìn tư liệu của Silhouette một lần nữa, đến Silhouette đã mười giờ đúng, bên ngoài là đoạn phim quảng cáo bộ sưu tập mới của mùa này, người mẫu lúc thi đấu ở Luân Đôn cậu đã từng thấy, chợt có ảo giác lệch múi giờ ập tới.

Xe taxi đang muốn dừng bên cạnh, một chiếc xe thể thao Mercedes Benz từ bên cạnh nhanh chóng chạy qua.

Trang Phàm Tâm tiến vào tòa nhà, quẹt thẻ của Bùi Tri, sau ba phút xuất hiện ở bộ phận thiết kế của Silhouette. Cậu không để ý tới cô gái quầy lễ tân, đi thẳng vào trong, nhìn thấy phòng làm việc Bùi Tri chuẩn bị cho cậu, liền đẩy cửa đi vào.

Trang Phàm Tâm cố ý không đóng cửa, viên chức, nhà thiết kế, tầng này thuộc về cấp quản lý, dù bận cậu vẫn ung dung ngồi ở trên ghế tùy ý thưởng thức.

Một trưởng phòng hỏi: “Anh là thầy Trang phải không?”

Tối hôm qua bị nữ tiếp viên hàng không gọi là bạn, hôm nay lại thành thầy, Trang Phàm Tâm gật đầu, đợi cà phê bưng tới, một dáng người quyến rũ xinh đẹp cũng bước tới.

Trình Gia Mã để tóc xoăn, mang theo một nhóm trưởng phòng như chúng tinh phủng nguyệt tới, đến gần, đưa tay ra chào, sớm đã nghe anh Tiểu Bùi đề cập tới, mà không biết hôm nào anh về nước, chiêu đãi không chu đáo.

Trang Phàm Tâm giơ tay nắm lại, cũng không nói câu khách sáo nào, chỉ cười, nghe đối phương giới thiệu từng trưởng phòng một, cậu không muốn nghe nữa liền ra lệnh trục khách: “Nhiều người không khí ngột ngạt, tôi muốn tự xem.”

Trình Gia Mã nở nụ cười thân thiện, lúc này sắp xếp trợ lý, không thể bảo là không chu đáo.

Người vừa đi, chỉ còn lại cậu trợ lý đứng ở trước bàn, Trang Phàm Tâm phất tay tản đi mùi nước hoa, mở ra một quyển văn kiện trên bàn lật xem, thuận miệng hỏi: “Lúc vào nhìn thấy bản đồ, phòng cắt và phòng may mẫu là ở hành lang phía tây à?”

Trợ lý đứng im ở trước bàn: “Hình như là vậy…”

“Cái gì mà hình như là vậy?” Trang Phàm Tâm mắt cũng không thèm nhấc, “Trước buổi trưa đem danh sách nhân viên bộ phận thiết kế lại đây cho tôi.”

“Hả?” Trợ lý đáp lại, “Tất cả mọi người sao?”

“Cậu nghe không hiểu tiếng Trung à?” Trang Phàm Tâm nói, “Còn nữa, chỉnh lý tất cả tư liệu thiết kế trong vòng ba năm cho tôi.”

“Xin lỗi, em không hiểu chỉnh lý là như thế nào…”

Trang Phàm Tâm vẫn luôn không nhìn thẳng đối phương, lúc này không khỏi ngẩng đầu, chỉ thấy đối phương là một cậu chàng trẻ tuổi, da trắng mịn màng khá tuấn tú, nhưng có chút rụt rè lúng túng.

Cậu nhíu mày lại: “Cậu mới tới?”

Đối phương gật đầu: “Thực tập ngày thứ ba.”

Trang Phàm Tâm đột nhiên nở nụ cười, cái cô Trình Gia Mã này, được lắm. Cậu hỏi: “Cậu tên gì?”

Thực tập sinh trả lời: “Em tên Ôn Lân.”
Chương trước Chương tiếp