Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 56: Như một giấc mộng

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Hành lý đã chuẩn bị xong, Trang Phàm Tâm đêm qua không hề ngủ, đôi mắt vằn vện tia máu, khô khốc, sưng tấy, còn có hơi đau, đi tới ban công đứng chốc lát, ngẩng mặt ngẩng cổ nhìn trời cũng không được an ủi, cũng muốn ngâm một câu thơ, Không cách nào hỏi mây, hoàng hôn che kín cửa.

Trang Phàm Tâm rửa mặt, nhân lúc màn đêm chưa đến đi đến xưởng chế tác, vương miện đã làm xong, chỉ có phụ kiện, khấu hao và các hạng mục phụ khác mới vừa kiểm kê rõ ràng để thanh toán, lúc này mới có thể tiền trao cháo múc.

Thợ kim hoàn ở xưởng liên tục tán thưởng, món quà này đẹp như thế nào, thiết kế tinh xảo ra làm sao, hận không thể khen nức mũi, Trang Phàm Tâm cười cười, thực sự không có sức khách sáo, nói “Cảm ơn” liền đi.

Món quà đặt trong một cái hộp, rất nặng, Trang Phàm Tâm ôm về nhà, vào cửa tình cờ gặp Trang Hiển Dương, hỏi cậu, chuyển phát nhanh à? Cậu hàm hồ “Vâng” một tiếng, trở về phòng khóa kỹ cửa, giống như tự kỷ, bốn phía không còn ai mới có thể thả lỏng.

Cậu quỳ ở bên giường, valy cũng không cần biết sạch bẩn gì liền đặt trên giường, mở ra, bên trong là một túi giấy, là tranh phác thảo và ảnh scan, đồ vật để trong hộp, lấy ra, lập tức cậu mê tít cả mắt.

Hình dáng vương miện này cậu thuộc nằm lòng từ lâu, hàng trăm bản vẽ, to to nhỏ nhỏ sửa chữa hơn trăm lần, vừa chờ Cố Chuyết Ngôn trở về vừa nhanh chóng chế tác, cho tới bây giờ, Trang Phàm Tâm nhắm mắt lại cũng biết được hình dáng mỗi một viên sỏi biển.

Vương miện màu xanh lam nhạt, như một hòn đảo, trên chiếc giường màu trắng càng tôn lên vẻ rực rỡ.

Trang Phàm Tâm duỗi đầu ngón tay ra đụng vào, lành lạnh, sợ không đủ, dang cánh tay vòng qua ôm vào trong ngực. Cậu đã không còn suy nghĩ thừa thãi, trong đầu hỗn độn, chỉ biết là, cậu không chờ được đến tháng ba, sinh nhật mười tám tuổi của Cố Chuyết Ngôn cậu sẽ phải vắng mặt.

Nhẫn nại mấy tiếng đồng hồ, lúc này nhớ đến ba chữ “Cố Chuyết Ngôn”, Trang Phàm Tâm trong nháy mắt bị đánh về nguyên hình, đau buồn, vô vọng, dựa giường co lại thành một cụm run rẩy bất an. Cậu không biết quyết định của mình là đúng hay sai, cậu đã quyết định rồi, có lẽ sẽ hối hận đến tím gan tím ruột, có lẽ sẽ nuối tiếc cả đời, nhưng cậu không tìm được biện pháp tốt hơn.

Tiết Mậu Sâm là vì tốt cho Cố Chuyết Ngôn, cậu tin, vậy nên cậu chấp nhận.

Trang Phàm Tâm ôm đầu, tâm tư xa vời, nhà họ Tiết cách đây một trăm mét thì thế nào? Cố Chuyết Ngôn hạ sốt chưa? Có giận cậu, có ghét cậu không?

Dưới lầu có tiếng động cơ, có người đến xem mua xe, Trang Hiển Dương dẫn người mua ra đường chạy thử, Triệu Kiến Thu gõ gõ cửa: “Phàm Tâm, hành lý dọn xong chưa?”

“Xong rồi ạ.” Trang Phàm Tâm đáp.

Triệu Kiến Thu nói: “Mẹ dọn ra vài chậu cây, con theo mẹ mang sang cho ông Tiết đi.”

Vườn hoa trong nhà quá tươi tốt, người bình thường không hiểu cách chăm sóc, Triệu Kiến Thu dọn một phần đưa cho hàng xóm. Hoa thủy tiên, tử phiến, bồ phong, Trang Phàm Tâm chuyển hết chuyến này tới chuyến khác, Tiết Mậu Sâm cũng không hiểu những thứ này, cậu chuyển xong thì trồng xuống từng cây.

Đến tận đêm khuya, Trang Phàm Tâm rửa tay một cái về nhà, trước khi đi cứ liên tục nhìn lên lầu hai, Tiết Mậu Sâm tiễn cậu ra tới cửa, vỗ vai cậu: “Chuyết Ngôn còn hơi sốt, đang ngủ.”

Trang Phàm Tâm thu hồi ánh mắt: “Con phụ lòng cậu ấy.”

“Đây không phải là phụ lòng, là trưởng thành.” Tiết Mậu Sâm nói, “Mặc dù là ông ép buộc con, yêu cầu con làm.”

“Ông ơi…” Trang Phàm Tâm rất sợ, “Cậu ấy có ghét con không ông?”

Tiết Mậu Sâm dỗ cậu: “Qua mấy ngày nữa nó sẽ rõ, những câu ông nói với con, ông cũng sẽ nói với nó không thiếu nửa chữ.”

Trang Phàm Tâm quay người đi, cự ly chưa tới một trăm mét mà cậu đi mỏi hết cả gân cốt, hai ngày một đêm chưa chợp mắt, lúc này mọi chuyện lắng xuống, không còn cách xoay chuyển đất trời, đồng tử rối loạn nện bước, lên giường ôm món quà sinh nhật kia, ngủ.

Sỏi biển cộm thịt, lồng ngực lạnh lẽo.

Món quà này, linh khí che lại tượng khí, tình cảm hòa với thiên phú, làm Trang Phàm Tâm ôm một đêm chườm đến nóng, nhưng mà chia tay ly biệt đã thành sự thực, tựa như nắng ấm chiếu biển cả, gợn sóng quả thật động lòng người, nhưng lạnh lẽo tận sâu dưới đáy vẫn cứ đau thấu ruột gan.

Một ngày cuối cùng trước khi đi, tất cả đều đã dọn dẹp sạch sẽ, cả nhà đến chia tay bạn tốt, chờ sáng mai khởi hành. Trang Phàm Tâm đi gặp Bùi Tri, kể lại đầu đuôi câu chuyện, không khóc, mắt sưng cười tự nhiên, cực kỳ giống như bệnh đến giai đoạn cuối thì hồi quang phản chiếu (*).

(*) hồi quang phản chiếu: trước khi chết đột nhiên tỉnh táo

Ngay đêm đó, Trang Phàm Tâm ôm hộp quà trốn ở ngõ cụt, hít sâu, giả vờ thoải mái hào phóng, thật ra bàn tay ấn số mãi không động đậy. Cậu cố gắng bình tĩnh, nghiêm mặt, gọi cho Cố Chuyết Ngôn, mãi mới có người bắt máy.

“Anh khỏe hơn chút nào chưa?” Vừa mở miệng, Trang Phàm Tâm nghẹn ngào, “Em có đồ muốn đưa cho anh.”

Cố Chuyết Ngôn khàn giọng: “Nếu đã chia tay, anh cũng không cần đồ của em.”

“Là…” Trang Phàm Tâm gấp lên, nhưng mà đuối lý áy náy, không dám cao giọng bác bỏ, chỉ có thể tội nghiệp mà bổ sung, “Là quà sinh nhật em tặng cho anh.”

Trong điện thoại yên tĩnh một lúc, dài giống như cả tiếng đồng hồ, Cố Chuyết Ngôn nói: “Một món quà sinh nhật tặng trước mấy tháng, anh cũng không muốn vào ngày sinh nhật nhìn nó nhớ em.”

Quà sinh nhật mười tám tuổi tặng rồi, mười chín tuổi thì sao, hai mươi tuổi thì sao.

Trang Phàm Tâm cầu xin hết lần này đến lần khác: “Anh đi ra có được không… Em ở ngõ cụt chờ anh.”

Cố Chuyết Ngôn nói, anh không cần, cúp điện thoại.

Vẫn là con mèo hoang kia, cũng vẫn là tảng đá xanh ấy, Trang Phàm Tâm ôm hộp quà ngồi chờ, từ chín giờ đến nửa đêm, từ nửa đêm đến rạng sáng.

Cậu không có thời gian đợi thêm nữa, liếc mắt nhìn cửa nhà họ Tiết, khóa chặt, Cố Chuyết Ngôn sẽ không ra gặp mình. Món quà nặng trịch này trở nên dư thừa và buồn cười, người nói chia tay là cậu, tội gì mà ép người ta nhận lấy cái mào gà vớ vẩn này.

Trang Phàm Tâm đi tới chân tường, giương tay ném hộp quà vào thùng rác, tạo ra một hơi bụi mù, nắp thùng rác hạ xuống không nhìn thấy gì nữa.

137 bức vẽ, mười mấy tấm ảnh scan, sỏi biển chưa dùng hết, cậu ném đi toàn bộ.

Xe đã đặt đang chờ ở cửa, valy đã xếp hết lên, khóa kỹ cửa, cả nhà sắp rời khỏi Dung Thành. Cố Bảo Ngôn ôm đùi Trang Phàm Tâm gào khóc, Trang Phàm Tâm cúi người ôm cô nhóc, lặng lẽ nói, Bảo Ngôn, thay anh nói với anh trai em, anh xin lỗi.

Bao nhiêu luyến tiếc cuối cùng rồi sẽ hóa thành một làn khói trắng, mấy giây liền tan biến.

Đuôi xe ra khỏi hẻm, từ lâu đã không nhìn thấy nữa rồi, Cố Bảo Ngôn kéo tay Tiết Mậu Sâm còn đang khóc, nước mắt rơi lạch tạch, bỗng nhiên, Cố Chuyết Ngôn từ cuối hẻm lao ra, lướt qua bọn họ, cũng không quay đầu lại chạy ra ngoài.

Cuối năm sắp tới, sân bay đông đúc hơn bình thường, đổi thẻ lên máy bay và ký gửi hành lý xong, Trang Hiển Dương ôm lấy vợ con đi xếp hàng ở cửa kiểm tra an ninh. Ông cảm khái nói, phải đi rồi, dù sao cũng đã sống rất nhiều năm, khi đến giờ phút này cũng rất khó chịu.

Triệu Kiến Thu cười hỏi: “Con trai, sao sáng giờ không chịu lên tiếng?”

Trang Phàm Tâm cười một cái, không biết trả lời như thế nào, đi tới hàng cuối cùng, cậu làm bộ tìm chứng minh thư để trốn tránh ba mẹ trêu chọc.

Trong lúc giật mình, cậu nghe thấy có người gọi tên mình.

Phía sau rất xa, có người lớn tiếng gọi, Trang Phàm Tâm.

Cố Chuyết Ngôn mang theo thân thể sốt cao đổ mồ hôi chạy tới, dòng người nhộn nhịp, anh kêu khàn cả giọng, chạy đến gần cửa kiểm an, anh rốt cuộc nhìn thấy thân ảnh Trang Phàm Tâm.

“—— Trang Phàm Tâm!” Anh dừng một chỗ, “Quay lại…”

Trang Phàm Tâm lao ra khỏi hàng chạy đến trước mặt Cố Chuyết Ngôn, cậu giơ tay lau mồ hôi trán cho Cố Chuyết Ngôn, xin lỗi, xin lỗi, lặp lại không ngừng.

Cố Chuyết Ngôn cụp mắt nhìn cậu, đã mất đi vẻ lạnh lẽo cứng rắn trong lời nói, chỉ còn lại lý trí cuối cùng: “Sang bên kia, chăm sóc cho bản thân mình thật tốt.”

“Anh cũng vậy.” Trang Phàm Tâm nói, “Tất cả những lo lắng của em đều là sai, người ái mộ anh, ba mẹ anh, gia đình anh, em cho là sẽ có một ngày sinh chuyện, nhưng mỗi một mầm họa anh đều ngăn chặn hết rồi, cuối cùng người nhu nhược đổi ý lại là em.”

Cố Chuyết Ngôn ôm lấy cậu: “Anh thật sự rất hận em, hận em một ngày một đêm.” Anh hơi nhắm mắt, cọ vào sợi tóc mềm mượt của Trang Phàm Tâm, “Em vừa lên xe đi, anh cũng chỉ còn lại sợ hãi.”

Trang Phàm Tâm khóc thút thít: “Em thật sự rất thích anh… Em muốn nói cho anh biết nếu như ông em khỏe em sẽ trở lại… Tất cả những thứ khác đều không cần… Em không cần cái gì cả…” Cậu khóc không thành tiếng, câu nói hỗn loạn, “Nhưng mà em không thể… không thể lại tùy tiện hứa hẹn nữa.”

Trang Phàm Tâm đã không còn bao nhiêu dũng khí và tự tin, câu cuối cùng, cậu nhỏ giọng nói: “Nếu như anh thích người khác, em cũng sẽ chúc phúc cho anh.”

Cố Chuyết Ngôn lau nước mắt trên mặt cậu, càng lúc càng gần, thời gian không còn sớm nữa, Trang Hiển Dương cùng Triệu Kiến Thu ở phía sau gọi cậu. “Trang Phàm Tâm, em có nhớ không.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Lần đó ở phòng vẽ tranh xin anh làm người mẫu, em có nói sẽ đáp ứng một điều kiện của anh.”

Trang Phàm Tâm gật gật đầu, cậu nhớ chứ, nhưng Cố Chuyết Ngôn mãi không đề cập tới.

“Điều bây giờ anh sắp nói, em nhất định phải làm được.”

“Sau này bất kể như thế nào.” Cố Chuyết Ngôn dán sát vào bên tai Trang Phàm Tâm, “Đừng quên anh.”

Bọn họ đã làm người khác chú ý từ lâu, Trang Phàm Tâm gật đầu đồng ý, lùi về sau, phất phất tay với Cố Chuyết Ngôn. Nhưng mà quay người lại, cậu nhìn Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu, ngẩn ra vài giây, vặn người xông về trước mặt Cố Chuyết Ngôn.

Hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào hai người, Trang Phàm Tâm vịn vai Cố Chuyết Ngôn hôn lên.

Cậu nhát gan, do dự, thiếu quyết đoán, đây là giây phút duy nhất cậu dũng cảm. Cậu muốn nói cho ba mẹ biết, ở nơi này cậu có một người để lo lắng, mãi mãi không bao giờ quên.

Môi răng tách ra, Trang Phàm Tâm nói tạm biệt.

Xoay người đi vào hàng kiểm an, cậu rốt cuộc cũng sụp đổ mà cao giọng khóc.

Xế chiều hôm đó Trang Phàm Tâm rời đi, Cố Chuyết Ngôn sốt cao bốn mươi độ nhập viện, một tuần mới hồi phục, sau đó, Tiết Mậu Sâm chủ động đưa ra ý kiến đưa Cố Chuyết Ngôn về nhà, Cố Sĩ Bá và Tiết Mạn Tư cũng đồng ý.

Dung Thành là nơi đau lòng, thừa dịp nghỉ đông, Cố Chuyết Ngôn và Cố Bảo Ngôn làm thủ tục chuyển trường, hai anh em cùng nhau trở về nhà. Tết ở nhà họ Cố, Tiết Mậu Sâm cùng Cố Bình Phương phẩm rượu luận đạo, đến nhà thăm hỏi tiểu bối xông đất, nói chung rất có mùi vị năm mới.

Cố Chuyết Ngôn lại mệt mỏi, cả ngày ở trong biệt thự nhỏ của mình không lộ diện, đôi lúc dắt Bond đi dạo, đứng ở trên sân cỏ lại ngẩn ra. Cửa biệt thự hướng về phía bắc, cửa thủy tinh sáng bóng, vào cửa là huyền quan mười mấy mét vuông, anh ngồi ở trên ghế sô pha sau cửa thay giày, mỗi khi thay xong lại ngồi yên không động đậy.

Tô Vọng, Lục Văn và Liên Dịch Minh tới tìm anh, chơi bóng, chơi game, nằm bất động tán gẫu, nhìn như náo nhiệt, thật ra anh không mảy may chú tâm, tâm hồn chỉ phiêu diêu ở bên ngoài.

Cố Chuyết Ngôn tốn một quãng thời gian rất dài mới thoát khỏi cảnh này, sau đó từ một người cực đoan chuyển sang một dạng cực đoan khác. Anh dường như bỏ hết xã giao, tất cả tinh lực đều tập trung vào việc học, ở trường mới cũng có lời đồn đãi về việc anh comeout, lâu dần, tất cả những lời đồn về anh đều chuyển thành thành tích của anh tốt như thế nào, thi đua giải thưởng nhiều ra làm sao.

Cố Sĩ Bá và Tiết Mạn Tư cũng thay đổi một chút, bọn họ không né tránh vấn đề xu hướng tình dục của con trai, tiếp khách, nói chuyện phiếm, cho dù là giao tiếp trang trọng, khi đề tài không cẩn thận nhắc tới phương diện kia, thì hào phóng thừa nhận, bất giác có hơi lúng túng.

Dần dần, Cố Sĩ Bá cũng có thể cùng Cố Bảo Ngôn xem hết một tập phim hoạt hình, tuy rằng xem xong mới biết được, Cố Bảo Ngôn sau lưng nói với bảo mẫu, con đã mấy tuổi rồi mà còn xem phim hoạt hình, vun đắp tình cảm cha con thật sự mệt mỏi quá.

Trong căn nhà này bắt đầu có một ít hơi ấm, một vài việc vặt không biết nên khóc hay cười, hai cha con gần nửa năm không cãi nhau, chỉ có Tiết Mạn Tư cáu giận một lần, là bởi vì phát hiện Cố Chuyết Ngôn hút thuốc. Nhưng cũng không phát tiết, Cố Sĩ Bá giải vây cho con trai, nếu không nghiện nặng thì cứ kệ nó đi.

Cố Chuyết Ngôn cũng không nhớ là thói quen này hình thành từ khi nào, lần đầu tiên hút là ở Thiên Trung, Dung Thành, góc sân nhỏ, anh tìm đội bóng rổ xin một điếu. Lần thứ hai là mấy tháng trước, đột nhiên xuất hiện cảm giác, giống như muốn khẩn cấp tìm một thứ che lấp lỗ hổng, anh tìm người làm vườn trong nhà xin một điếu, vừa hút vừa nghe đối phương kể về thời kỳ nở hoa của các loại hoa trong nhà.

Anh hỏi, có thể trồng cây đa không?

Đối phương nói, phương bắc không dễ trồng.

Ồ, Cố Chuyết Ngôn gật gật đầu, hút xong rồi đi.

Sau đó anh bắt đầu tự mình mua thuốc lá, có lúc Malboro, có lúc là Vũ Hoa Thạch, không cần biết là nhãn hiệu gì, tình cờ ở siêu thị nhỏ ven đường tiện tay lấy một bao rồi hút. Anh cũng không nghiện, có khi cách mười ngày nửa tháng mới nhớ mà hút một điếu, mùi vị nicotin anh chẳng hề quyến luyến, có vẻ như chỉ phun ra nuốt vào.

Thổi ra một làn khói trắng, toàn thân cũng thả lỏng.

Nghỉ hè lớp 11, Cố Chuyết Ngôn dù có tìm tám mươi giáo viên phụ đạo cũng sẽ nhàn rỗi mấy ngày, anh và Lục Văn đi ăn lẩu bò Triều Sán, hút thuốc, ăn xong về nhà học nấu ăn với dì bảo mẫu.

Cố Chuyết Ngôn đã từng kiêu ngạo mà nói, chỉ cần thông minh, không có gì là không học được, nhưng ở phương diện nấu ăn, anh cực kỳ nghi ngờ trí thông minh của mình. Nhặt rau luyện ba ngày, thái đồ ăn luyện một tuần, băng gạc trên ngón tay quấn tròn trĩnh mười ngày.

Có người nói, hi vọng người cậu thích có thể nấu cơm cho cậu, không chê cậu kiêng ăn.

Cố Chuyết Ngôn nhắc câu nói này, làm dì bảo mẫu tức chết, dúi trong nhà bếp học được vài món ăn sở trường, thậm chí còn học được cách gọt vỏ dưa chuột.

Cái người kia còn nói, hi vọng người cậu thích cùng cậu xem bộ phim cậu thích.

Cố Chuyết Ngôn tìm mấy bộ phim điện ảnh luyện điên cồng, xem một mình hay buồn ngủ, liền dẫn Cố Bảo Ngôn ra rạp chiếu phim xem, rủ tụi Liên Dịch Minh xem, cuống vé tích lũy được một xấp dày, anh rốt cuộc cũng có thể xem hoàn chỉnh được bộ “Ngọt ngào” kia.

Vừa vào lớp 12, Cố Chuyết Ngôn bắt tay chuẩn bị vào việc du học, Cố Sĩ Bá và Tiết Mạn Tư ngày càng hẩn trương, nói bóng gió hỏi anh tính đi hu học ở đâu?

Anh nói, nước Mỹ.

Tiết Mạn Tư trước tiên ngồi không yên, lại không nghiêm cấm bằng sắc lệnh, kiên trì khuyên bảo như cô giáo chủ nhiệm, học hành sự nghiệp đừng để tình cảm gây ảnh hưởng, người không có duyên đừng tiếp tục níu giữ, đã chịu một lần thương tổn, cũng không nên chịu nỗi đau này lần hai.

Cố Chuyết Ngôn nói, đã chia tay rồi, anh biết chừng mực. Tiết Mạn Tư nửa tin nửa ngờ, anh nói rõ hơn, chưa một lần liên lạc, giọng nói, tướng mạo, nụ cười đều chỉ còn là hình ảnh, còn có cái gì không yên lòng nữa?

Cố Sĩ Bá không giải thích nhiều, chỉ một câu, tốt nghiệp nhất định phải trở về.

Cố Chuyết Ngôn sảng khoái đồng ý, gia đình, công ty, bạn thân đều ở đây, trở về là tất nhiên. Hơn nữa, anh cũng rốt cuộc hiểu được lí do chia tay khi đó, đối phương khó xử.

Mọi người đều nói thời gian trôi qua rất nhanh, Cố Chuyết Ngôn lại cảm thấy quá chậm, học kì hai lớp 12, mùa xuân vừa qua, anh mới cảm nhận được một chút tư vị gấp gáp.

Đầu tháng sáu, thí sinh lao tới phòng thi ứng chiến, chỗ ngồi của Cố Chuyết Ngôn là bàn cuối cùng bên cạnh cửa sổ, ánh nắng chiếu vào, anh mơ hồ nhìn thấy một cảnh tượng, trước cửa, mái tóc xoăn cùng gương mặt thanh tú. Ngẩng đầu nhìn lên phía hàng thứ ba, cái đầu tròn tròn đầu đang lén lút nói chuyện với bạn cùng bàn, bàn bạc buổi trưa có ăn cơm thố cháy hay không.

Tiếng chuông bắt đầu thi vừa vang, Cố Chuyết Ngôn đặt bút, bên tai giống như có người nói, thi không tốt cũng không sao.

Thi đại học kết thúc là kỳ nghỉ hè, Cố Chuyết Ngôn vừa chờ thành tích vừa học tiếng Nhật, mãi đến tám tháng, Bond nóng đến mức không muốn nhúc nhích, mỗi ngày đều nằm phòng điều hòa ngủ, anh cũng không hút thuốc lá nữa, chẳng sảng khoái bằng một que kem.

Trên bàn bày tư liệu các trường đại học danh giá, Cố Chuyết Ngôn mới vừa tắm xong, ngồi ở trước bàn tiện tay lấy một tờ quạt gió, tất cả đều đã chuẩn bị xong, anh thản nhiên mà thở một hơi.

Rè, điện thoại ở trên bàn rung, rất ồn ào.

Cố Chuyết Ngôn cầm lên, chắc là Lục Văn tìm anh ra ngoài chơi, hoặc là bạn học hẹn họp lớp, khi ánh mắt vừa chạm đến màn hình, xoang mũi cay cay.

Màn hình hiển thị —— Trang Phàm Tâm.

Một năm bảy tháng, bọn họ một năm bảy tháng chưa liên lạc.

Không có hàng chữ nằm trên giấy, không có tin nhắn chúc mừng ngày lễ, không có một lần nấu cháo điện thoại. Bọn họ gác lại hình bóng đối phương, hơn một năm sau nóng lạnh chập trùng, lúc này đột nhiên không kịp chuẩn bị, Cố Chuyết Ngôn gần như không cầm được điện thoại.

Anh ấn nút nghe, điện thoại kề bên tai, tim cũng rộn rạo.

“Là em.” Giọng Trang Phàm Tâm truyền đến.

Cố Chuyết Ngôn đè giọng: “Ừm.”

“Anh sống tốt chứ?” Trang Phàm Tâm hỏi.

Câu nói này xa cách đến nỗi khó có thể tưởng tượng, nhắc nhở Cố Chuyết Ngôn hai người đang cách nửa vòng trái đất, anh trả lời: “Rất tốt.” Anh muốn rút ngắn khoảng cách, đưa tay ra, đầu ngón tay đụng tới tư liệu trên bàn.

“Cố Chuyết Ngôn.” Lúc này Trang Phàm Tâm nói, “Em ở đây, có người yêu rồi.”

Cố Chuyết Ngôn nuốt nuốt một hớp hư vô: “Cái gì?”

Trang Phàm Tâm nói: “Là bạn học cùng em học thiết kế, em và anh ấy rất thân, tháng trước tụi em đã hẹn hò rồi.”

Lồng ngực Cố Chuyết Ngôn phập phồng, cảm giác trong lòng bị khoét một cái lỗ, anh cố gắng duy trì bình tĩnh: “Chia tay rồi, em hẹn hò với ai là quyền tự do của em.”

Không biết trận chém giết anh của Trang Phàm Tâm đã kết thúc chưa.

“Anh ấy không thích em giữ lại số điện thoại của người cũ, cho nên…” Trang Phàm Tâm dừng một chút, “Chúc anh sau này mọi chuyện đều thuận lợi.”

Cố Chuyết Ngôn để điện thoại xuống, anh giãy dụa trong luống cuống, mãi không thể hoàn hồn. Trang Phàm Tâm nói cái gì? Hẹn hò với người khác, vậy anh là cái gì?

Anh mở ra ghi chép cuộc gọi một lần nữa, bấm số, cũng không có tín hiệu, mở danh sách trò chuyện, cũng đã không tìm được ảnh đại diện của Trang Phàm Tâm, tất cả phương thức liên lạc, nhóm chat, toàn bộ đều không có sự hiện hữu của Trang Phàm Tâm.

Chỉ một phút đồng hồ, Trang Phàm Tâm đã biến mất khỏi thế giới của anh.

Cố Chuyết Ngôn hoảng loạn đến phát run, không ngừng ấn số, không ngừng ấn nút gọi, anh đặt điện thoại ở bên tai không ngừng gọi tên Trang Phàm Tâm. Trang Nhi, anh rất nhớ em, mỗi một ngày đều nhớ em.

Anh học nấu cơm rồi, chờ em nghiệm thu tài nấu nướng của anh, anh còn khắc phục nhược điểm xem phim liền buồn ngủ rồi, sau này anh có thể cùng em xem phim em thích.

Trường học anh đã nộp đơn rồi, chờ anh một thời gian nữa thôi, chúng ta rất nhanh sẽ có thể gặp mặt.

Chưa có một giây phút nào anh từ bỏ, anh vẫn luôn chờ đợi.

Em ở sân bay đã hứa với anh, sẽ không quên anh mà, tại sao em không làm được?

Trang Phàm Tâm, trở về đi, đừng dằn vặt anh như vậy, trở về đi…

Cố Chuyết Ngôn nói liên tục, từng câu từng chữ chưa kịp nói, chôn ở đáy lòng không có cơ hội nói, anh đều nói ra hết. Tầm mắt trở nên mông lung, nước chảy tràn lan, hóa ra là anh đang khóc.

Nhưng mà yên tĩnh như vậy, không có ai đáp lại, không có bất cứ thứ gì.

Trang Phàm Tâm biến mất sạch sẽ, đã không tìm được một chút vết tích nào. Khẽ buông tay, điện thoại rơi xuống đất, Cố Chuyết Ngôn dựa vào lưng ghế từ từ thả lỏng.

Giống như anh chưa từng đi tới Dung Thành, chưa từng quen biết Trang Phàm Tâm.

Không có ở McDonald’s ma xui quỷ khiến, cũng không có tu thành chính quả, không có nụ hôn trên bệ cửa sổ phòng học, không có truy đuổi ven bờ đảo Cổ Lãng, không có động lòng, không có lưu luyến ôm ấp, không có lời đồng ý đêm giáng sinh, bọn họ sẽ ở bên nhau cả đời.

… Có lẽ chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.

Như một giấc mộng, bắt đầu từ tháng tám năm đó kết thúc vào tháng tám năm nay, nhưng thật ra là đều là trống rỗng không lưu lại một chút gì.

Tác giả có lời muốn nói: Thời niên thiếu kết thúc, sau đó trực tiếp vào thời kì trưởng thành.
“Ngày cô ấy đi theo chân mẹ cha, 

Chàng trai bơ vơ từ xa trong tim hụt hẫng như mất một thứ gì, 

Không ai hiểu thấu vì tình yêu những đứa trẻ con thì vu vơ nhanh qua, đâu nghĩ gieo tương tư đến dài như thế.”

Mình edit chương này khi vừa biết tới bài Có chàng trai viết lên cây OST phim Mắt biếc, nó hợp mấy chương này đến mức mình muốn khóc cho Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm. Bạn nào đọc xong có thể tìm bài này nghe thử:((

Trang Phàm Tâm có nỗi khổ riêng, sau này sẽ biết. Trang Phàm Tâm đã chịu đựng những nỗi khổ gì, Cố Chuyết Ngôn không biết. Cố Chuyết Ngôn vì Trang Phàm Tâm mà cố gắng như thế nào Trang Phàm Tâm cũng không biết. Cũng như món quà trong thùng rác ở ngõ cụt, có được tìm thấy hay không cũng không biết.

Mấy chương này thật sự đau lòng đến độ mình gõ chữ không nổi, đêm mình suy nghĩ mà bật khóc (chắc tại mình íu đúi quá) đặt bản thân vào vị trí của Cố Chuyết Ngôn, mình không biết phải nói thế nào nữa, ngoài đau lòng cũng chỉ có đau lòng:((( Đây chắc là bộ truyện ngược nhất từ trước đến giờ của Bắc Nam, không biết đối với các bạn cái ngược này có đủ đô chưa, nhưng với bản thân mình thì nó đủ đau lòng rồi, nó khiến mình… nghẹn. Ngoài từ đó ra thì mình không diễn tả được gì nữa:(( Thật ra thì chắc cũng ko đến mức ấy nhưng tại mình íu đúi lắm, đọc cảnh ông nội Thẩm Đa Ý (truyện An Tri Ngã Ý) qua đời mà mình còn khóc ướt cả gối thì với mình cái ngược này nó khó chịu lắm luôn:((
Chương trước Chương tiếp