Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 55: Ồ

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trước khi về nước Trang Hiển Dương đã nghĩ thấu đáo về chuyện từ chức, ba mình bệnh tật quấn thân, mẹ cũng đã đến tuổi già, ông sao có thể an tâm mà về nước sinh sống.

Thân làm con, trong tương lai không còn bao nhiêu năm ông nhất định phải chăm sóc ba mẹ thật đàng hoàng, nhưng bay qua bay lại đường dài không phải biện pháp, đơn vị công tác cũng không cách nào bỏ lỡ hoài. Thân làm cha, Trang Phàm Tâm từ nhỏ chưa từng trải qua sóng gió, mới vừa mười bảy, cho dù kế thừa công ty cũng phải hoàn thành việc học trước tiên, chỉ có ông làm cha ở bên hỗ trợ quản lý.

Về tình về lý, ở lại Dung Thành thực sự không hiệu quả, việc bên Mỹ ngày càng ngàn cân treo sợi tóc. Trang Hiển Dương đã bàn bạc với Triệu Kiến Thu, tình hình trước mắt khá quan trọng, cũng không thể do dự kéo dài được nữa, cho nên hai vợ chồng quyết định di cư.

Trang Hiển Dương là hoạ sĩ, khi còn trẻ từng thưởng ngoạn hơn một nửa đất nước Trung Quốc, từ Cáp Nhĩ Tân, Thượng Hải, Tô Châu, Hàng Châu, từng ở rất nhiều nơi, Triệu Kiến Thu lớn lên ở nước ngoài cũng như thế. Sau khi bọn họ kết hôn mới định cư ở Dung Thành, vì việc học của Trang Phàm Tâm nên không đi đâu nữa, nhưng cũng không có khái niệm sâu sắc với thứ gọi là “cố định”.

Xê dịch đối với nhà nghệ thuật mà nói, có lúc càng giống như là hoa ủ rũ thay nước, nâng cao tinh thần.

Buổi chiều hôm đó sau khi về nước, Trang Hiển Dương lập tức đến học viện mỹ thuật đưa đơn từ chức, tất cả thủ tục nhanh chóng, giản lược, Triệu Kiến Thu đã sớm xử lý xong công việc trong tay, cũng liên lạc văn phòng thiết kế đã hợp tác nhiều năm ở nước Mỹ.

Trang Hiển Dương khoảng thời gian này áp lực rất lớn, vào đêm khuya ở trong bệnh viện nản lòng uể oải, ở trước mặt cha mẹ miễn cưỡng vui cười, sau khi đoàn tụ với vợ con thì mới dồi dào tinh thần một chút. Hôm nay có người tới xem nhà, ông dẫn họ đi tham quan, giới thiệu, cũng nói rõ, nhà thì không sao, nhưng ông rất không nỡ rời xa mảnh vườn hoa tỉ mỉ chăm sóc bao nhiêu năm nay.

Theo ở phía sau tiễn khách ra khỏi nhà, nhìn thấy Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm đứng bên ngoài, Trang Hiển Dương chào hỏi: “Tiểu Cố đã quay lại rồi à, nghe Phàm Tâm nói con về nhà tham gia cuộc thi mùa đông phải không.”

“Con chào chú.” Cố Chuyết Ngôn đáp một tiếng.

Anh chưa từng lo sợ như này, giống như người đang đối mặt với anh không phải Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu, mà là yêu ma nào đó đang muốn lấy mạng anh, dù cho như vậy, anh vẫn tiến tới, tìm chứng cứ: “Chú với dì định di cư sao ạ?”

“Ừm, ngày mốt đi.” Triệu Kiến Thu nói.

Trang Hiển Dương nở nụ cười, trong nụ cười có ba phần tiếc nuối và bất đắc dĩ, mà bảy phần còn lại là kiên quyết, ông nói: “Vốn tưởng rằng một năm sau Phàm Tâm tiễn con, không ngờ là ngược lại, hai ngày này hai đứa nói lời tạm biệt nhau đi nhé.”

Cố Chuyết Ngôn vẫn chưa từ bỏ ý định: “Sau này còn trở lại không ạ?”

Trang Hiển Dương cân nhắc chốc lát: “Không ai tính được sau này cả, nhưng chắc sẽ không trở lại nữa.”

Mặt trời chói chang, vậy mà cậu lại thấy lạnh lẽo vô cùng, Trang Phàm Tâm bị hơi lạnh thổi xót cả mũi, áp lực bị đè nén đến huyệt thái dương thình thịch nhảy lên. Không trở lại nữa, bốn chữ nhẹ nhàng, cứ như vậy mà tuyên bố thời gian thụ án của cậu.

Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu quay vào nhà, trong hẻm không còn ai, chỉ còn lại Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm im lặng thẫn thờ. Cố Chuyết Ngôn chỉ cảm thấy choáng váng, tới lui, run lẩy bẩy hỏi: “Trang Nhi, sau này em có trở lại nữa không?”

Trang Phàm Tâm che mặt, không đợi cậu hé răng, Cố Chuyết Ngôn dùng sức đẩy tay cậu ra: “Sau này em có còn trở lại nữa không?”

Cố Chuyết Ngôn hỏi hết lần này đến lần khác, lặp lại từng tiếng một, lại cậy mạnh không cho Trang Phàm Tâm cơ hội trả lời. Anh sợ, sợ Trang Phàm Tâm không nói ra đáp án anh muốn nghe, dù cho đáp án kia chỉ có xác suất một phần nghìn, anh cũng sợ đến nỗi không dám nghe nửa chữ.

Như vậy không được, không được một chút nào.

Trong lúc Cố Chuyết Ngôn đợi máy bay đã nghĩ, ở trên máy bay cũng nghĩ, nếu như Trang Phàm Tâm thật sự vạn bất đắc dĩ phải đi sớm, thì anh chờ là được rồi, chờ đến một năm sau tốt nghiệp trung học, anh cũng sang đó du học. Bốn, năm năm sau, anh và Trang Phàm Tâm cùng nhau về nước, tiếp tục sống theo kế hoạch của bọn họ.

Nhưng nếu như Trang Phàm Tâm định cư không trở lại, thì phải làm sao?

Cố Chuyết Ngôn không hỏi nữa, anh lướt qua con kênh này, chắc hẳn phải vậy mà, có chút lừa mình dối người mà nói: “Coi như định cư cũng được, chờ bệnh tình ông nội em ổn định hoặc là chuyển biến tốt, em cũng có thể trở về mà, đúng không?”

Trang Phàm Tâm trả lời khẽ: “Em —— “

“Còn có kì nghỉ nữa.” Cố Chuyết Ngôn không cho Trang Phàm Tâm nói xong, vẫn sợ, lo được lo mất, “Kỳ nghỉ anh có thể sang thăm em, lúc thường gọi điện thoại, video, luôn có cách mà, đúng không?”

Ngực nóng lên, Trang Phàm Tâm đi tới ôm lấy anh, như lúc trước anh bị đánh, hai cánh tay nhỏ nhắn trói chặt lấy anh. Anh cúi đầu, ngửi đỉnh đầu Trang Phàm Tâm, ý thức bỗng nhiên biến mất, loạng choạng.

Cố Chuyết Ngôn sốt cao đến 39 độ, đêm qua là nguyên nhân, vừa cóng vừa lo đến nỗi sốt.

Trang Phàm Tâm dìu anh về nhà mình, đặt trên giường, cuối giường chồng một nửa số quần áo, trên đất đặt valy, Cố Chuyết Ngôn thoáng nhìn, sốt đến nỗi nói mê sảng cứ gọi tên Trang Phàm Tâm, liên tục lặp lại, đừng đi.

Cởi cái áo phao lông vũ dày nặng ra, Trang Phàm Tâm mới phát hiện Cố Chuyết Ngôn bên trong mặc sơ mi, vừa nghĩ liền biết đối phương chạy về đây đã đi vội vàng như thế nào. Cởi mấy lớp quần áo, Trang Phàm Tâm đắp kín mền cho Cố Chuyết Ngôn, vắt khăn lông ướt lau mặt cho Cố Chuyết Ngôn.

Da dẻ nóng bỏng, lộ ra màu đỏ của bệnh tật, chỉ có đôi môi trắng bệch, Cố Chuyết Ngôn không còn sức mở mắt ra, sờ soạng xung quanh, tay từ trong chăn duỗi ra, dùng một chút khí lực cuối cùng nắm lấy cổ tay Trang Phàm Tâm.

Trang Phàm Tâm nắm chặt lại, trong lúc đó Triệu Kiến Thu bưng nước nóng tới, Trang Hiển Dương mời y tá từ phòng khám tới truyền dịch, dưới mí mắt người khác cậu vẫn không hề giằng ra.

Căn phòng yên lặng, tiếng nhỏ giọt của bình nước biển còn nặng hơn cả hô hấp, Trang Phàm Tâm ngậm một ngụm nước, cúi người áp lên, nhả ra từng chút vào trong miệng Cố Chuyết Ngôn. Qua mấy lần, dù ảm đạm cũng có phản ứng, lần cuối cùng Trang Phàm Tâm đột nhiên không kịp chuẩn bị mà cắn phải đầu lưỡi.

“Đau!”

“Cũng nên làm em đau.”

Trong lời nói sặc mùi oán hận, Trang Phàm Tâm không phản bác, đạp rơi dép lê chui vào trong chăn, dán chặt thân thể sốt cao của Cố Chuyết Ngôn nằm xuống. Cậu vòng tay ôm lấy eo Cố Chuyết Ngôn, xoa xoa bụng dưới, xương hông, khi ngồi dậy thì ngay lập tức bị ôm lại.

“Em lấy cho anh chút đồ ăn.” Trang Phàm Tâm nói.

“Anh không muốn ăn.” Cố Chuyết Ngôn híp mắt nhìn cậu, rõ ràng đang khát cầu, trần trụi khó bỏ, toàn bộ đều đọng lại trong lời nói, “Anh chỉ muốn một câu nói của em.”

Sau này em có trở lại không? Hỏi nhiều lần như vậy, không dám nghe đáp án, mu bàn tay lúc này châm kim, chất lỏng trong túi nước biển nhỏ xuống từng giọt, anh ý thức được, thời gian cũng đang nhanh chóng trôi qua.

Trang Phàm Tâm vẫn luôn nghĩ, từ giây phút Trang Hiển Dương báo cho cậu là phải đi định cư, đến tận bây giờ, cậu nghĩ đến mức hỏng cả đầu óc.

Ông nội giao công ty cho cậu, sau khi cậu học xong sẽ trở thành một nhà thiết kế trang sức, đây là giấc mộng từ nhỏ của cậu. Sau đó Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu cũng ở bên kia, còn có bà nội, ba mẹ, công việc, ước mơ, thậm chí là nguyện vọng của trưởng bối, mỗi một thứ cực kì quan trọng đều rơi vào một bên cán cân.

Trang Phàm Tâm chịu đủ dày vò, cậu cố gắng làm một đứa khốn kiếp, đi thẳng một mạch không xoắn xuýt nữa, nhưng sau khi Hạ Duy thông báo cậu phải đi, cậu cầm điện thoại, chờ một câu chất vấn, chờ một câu quở trách, chờ ra cái gì cũng được, cậu mới hiểu được chính mình vốn không thể làm hào hiệp. Khi Cố Chuyết Ngôn gọi tới, cậu nghe, dưới bình tĩnh khắc chế là mái tóc cào loạn, môi dưới cắn ra máu, còn có góc áo bị vò nhăn nhúm.

Trang Phàm Tâm cả một đêm không ngủ, đêm càng sâu, cậu lén lút đi ra khỏi nhà đứng trong hẻm, tối như vậy, chỉ có thể nhìn chằm chằm ánh sáng ngoài ngã ba, nhìn lâu đến độ trước mắt chỉ toàn sương mù.

Cậu băn khoăn cắn rứt, đi tới lề đường, đút tay vào túi nhìn kỹ mỗi một chiếc xe taxi chạy ngang qua, tài xế lầm tưởng cậu muốn gọi xe, dừng lại, thấy cậu lắc đầu một cái, trước khi chạy đi còn mắng cậu rỗi hơi.

Bốn giờ rưỡi sáng, xe vãng lai và người càng ngày càng ít, Trang Phàm Tâm rốt cuộc cũng vẫy tay, lên một chiếc xe taxi chạy đến sân bay. Cậu ở sảnh sân bay nhìn chung quanh, nhân viên hậu cần mặt đất hỏi cậu có cần trợ giúp gì không, du khách lén nhìn cậu, cậu vô số lần quay người, tìm kiếm, vẫn mãi không chờ được ai.

Khoảnh khắc đó, một đêm đó, Trang Phàm Tâm như một người điên lạc đường, cậu muốn gặp Cố Chuyết Ngôn, muốn nói cho Cố Chuyết Ngôn cậu sẽ không đi đâu cả, đạo hiếu, giấc mộng, việc học, cậu có thể không cần gì cả, nhưng mà đợi đến khi trời tờ mờ sáng, chỉ có mệt bở hơi tai mà không thể làm gì, cậu rốt cuộc cũng thất thanh gào khóc ở sảnh sân bay.

Trang Phàm Tâm đón xe về nhà, trên đường cao tốc có thể nhìn đến đường chân trời phương xa, mặt trời từ từ mọc lên ở đằng đông, đỏ như hốc mắt của cậu. Tất cả trọng trách và trách nhiệm cần phải đối mặt đều không có biến mất, lý trí thu hồi, như gông xiềng áp lực nặng nề quấn lấy thân, cậu phải tiếp tục đếm ngược một ngày.

Xuống xe, Tiết Mậu Sâm tập thể dục buổi sáng từ công viên trở về đứng ở ngã ba, đúng lúc gặp nhau.

“Tiểu Trang.” Tiết Mậu Sâm cười gọi cậu, không hỏi cậu sáng sớm đi đâu về, cũng không hỏi nước mắt loang lổ trên mặt cậu là vì sao, chỉ nói, “Chị Hồ hôm nay nghỉ, con đi ăn sáng với ông nhé?”

Hàng quán ven đường chỉ mới vừa lên bếp, hai người một già một trẻ, bát canh thịt hơi nóng lượn lờ, Trang Phàm Tâm rũ tay không động đũa, yên tĩnh nhìn chằm chằm váng dầu lềnh bềnh trên mặt bát. Tiết Mậu Sâm ăn rất ngon lành, non nửa bát mì húp nước nhuận phổi, ăn no, giọng nói cũng mềm dịu ba phần.

“Phải đi sao?” Ông cụ hỏi.

Trang Phàm Tâm nhúc nhích mi mắt: “Vâng, ba mẹ con nói thủ tục đã làm xong rồi, đi trước.”

“Nên như vậy, ông nội con ở bên kia quan trọng hơn.” Tiết Mậu Sâm nghe Trang Hiển Dương nói qua đại khái, tuy rằng bữa tiệc nào rồi cũng phải tàn, nhưng làm hàng xóm nhiều năm như vậy, vẫn có chút không nỡ. Ông nhớ lại, nói: “Khi ông mới vừa chuyển đến đây con chỉ mới là học sinh tiểu học, là một nhóc loai choai, ba mẹ con thấy ông sống một mình cô đơn, cứ bảo con mang đồ ăn sang cho ông. Còn con, một bát canh bưng đổ hết một nửa, một hộp điểm tâm xách rơi nửa hộp, toàn là cho mèo hoang hết.”

Trang Phàm Tâm nhếch miệng: “Ông còn nhớ ạ.”

“Nhớ chứ, ông còn nhớ hết.” Tiết Mậu Sâm nói, “Sau đó con lên cấp hai, là độ tuổi khó quản nhất, mỗi lúc đưa đồ ăn cho ông đều nhân cơ hội chạy ra ngoài chơi. Năm ấy đến nông thôn vẽ vật thực, đến tối cũng chưa về, giáo viên ở phòng vẽ tranh gọi điện thoại cho ba con, ba con lái xe suốt đêm đón con trở về.”

Ông cụ kể rất nhiều, Trang Phàm Tâm nghe, dáng vẻ dần dần bộc lộ, giống như trái tim bị vò đến phát nhăn từ từ lấy lại máu. Kể lại chuyện suốt những năm qua, Tiết Mậu Sâm nói: “Chúng ta cuối cùng rồi cũng phải từ biệt, mấy đứa phải trở về ông bà, ông cũng phải về bên cạnh con gái, cho nên chuyện gì ông cũng đều nhớ kỹ.”

Trang Phàm Tâm ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt già nua mà sáng ngời của Tiết Mậu Sâm. “Tiểu Trang…” Tiết Mậu Sâm cười với cậu, “Người với người, sớm muộn cũng phải gắn bó nhờ kí ức, vợ của ông, ông rất nhớ bà ấy, con gái ở xa ông, ông cũng nhớ nó, nhưng năm dài tháng rộng, thậm chí là cái chết, không gặp được, mà không gặp được, chúng ta cũng chỉ có thể nhớ nhung.”

“Ông ơi.” Trang Phàm Tâm hỏi, “Nhưng nếu con muốn gặp thì sao, muốn mãi mãi có thể gặp.”

Tiết Mậu Sâm nói: “Ông muốn cùng vợ ông tập thể dục buổi sáng, trời tối cùng nhau tản bộ, thế nhưng ông không làm được. Ông nội con còn đang nằm trên giường bệnh, hi vọng ông ấy lập tức khỏe lại, bác sĩ cũng không làm nổi. Trên thế giới này có rất nhiều chuyện không thể làm được, chọn bên nào nặng, trì hoãn, con người cả đời này nào có chuyện không tiếc nuối hả con?”

Trang Phàm Tâm nuốt nước bọt nói không nên lời, cậu rất buồn phiền.

Nhưng cậu cũng chưa từ bỏ ý định: “Trước mắt ông nội con quan trọng nhất, nhưng sau này, rất nhiều năm sau, con bằng lòng vì hiện tại mà gác lại, từ bỏ tất cả những thứ khác.”

Tiết Mậu Sâm hỏi: “Cho nên con dự định nói cho Chuyết Ngôn sau này sẽ trở về tìm nó?”

Trang Phàm Tâm kinh ngạc nhìn đối phương, trải qua vài ngày dằn vặt, cậu đã thẫn thờ đến nỗi không còn nhận ra. Tiết Mậu Sâm lau miệng, chuyện hai đứa nhỏ ông đã hiểu, Cố Chuyết Ngôn chuyển trường đến Dung Thành đã rất kỳ quái, con gái con rể gạt ông, ông cũng đã hỏi thăm Cố Bình Phương.

“Tiểu Trang, con thích Chuyết Ngôn phải không?” Tiết Mậu Sâm hỏi.

Trang Phàm Tâm liều mạng gật đầu: “Con thích cậu ấy, con thật sự rất thích cậu ấy!”

Tiết Mậu Sâm lại hỏi: “Con nói năm nay đón tết với ông, còn tính không?”

Trang Phàm Tâm hơi run, ngày mốt cậu phải đi rồi, hổ thẹn nói: “Xin lỗi ông, con phải nuốt lời rồi.”

“Chắc con cũng hứa với Chuyết Ngôn đón tết cùng nó, còn hứa sau khi nó tốt nghiệp trung học sẽ cùng nhau đi du học, hứa với nó sau này sẽ cùng chung sống, chỉ sợ thanh niên mà đã nổi hứng lãng mạn, còn có thể hứa một đời một kiếp. Đúng không?”

Đúng, Trang Phàm Tâm hứa rất nhiều, cùng nhau ăn tết, Cố Chuyết Ngôn vì muốn ở lại đón tết mà vội vã trở về một chuyến để thực hiện điều kiện, cậu lại phải đi. Đã hứa sẽ cùng nhau đi du học, Cố Chuyết Ngôn vì cậu mà đợi thêm một năm, cậu lại đi trước anh một bước. Cậu đã hứa sẽ nói cho ba mẹ biết chuyện của bọn họ, đến nay vẫn chưa nói…

Cố Chuyết Ngôn nói là làm được, khắc phục tất cả những thứ gây trở ngại đến tình cảm viên mãn của bọn họ, thế nhưng cậu hứa rất nhiều, lại chưa hoàn thành bất kì cái nào.

Trang Phàm Tâm ngập ngừng nói: “Tại sao con lại xấu tính như vậy.”

“Tiểu Trang, đây không phải là lỗi của con, tất cả mọi chuyện đều có nguyên nhân, con cũng không thể nào đoán trước được thay đổi.” Tiết Mậu Sâm nói, “Nhưng mà, con nên hiểu một đạo lý, chính là bởi vì không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, cho nên đừng tùy tiện hứa hẹn.”

Một tháng ngắn ngủi đã có thể long trời lở đất, ai có thể dự liệu được một năm sau? Hay là mấy năm sau?

Tiết Mậu Sâm nói: “Đừng hứa hẹn với Chuyết Ngôn nữa, một lần hai lần, nó còn bao dung, nhưng nó cũng sẽ khó chịu. Tối hôm qua nó ở sân bay vừa náo loạn vừa đợi mòn mỏi cả một đêm, lần này là vượt ngàn dặm xa xôi trở về, vậy lần sau thì sao? Vì một câu không chắc chắn của con, nó sẽ chờ ba năm năm năm, nhớ nhung ba năm năm năm, dù không nuối tiếc cũng sẽ làm loạn cả nhà thậm chí là ảnh hưởng đến sự nghiệp. Lỡ như con lại vì đủ loại nguyên do mà không làm được, nó phải làm gì đây? Nó không có kiên cường đến mức đó.”

“Tiểu Trang, tình cảm của hai đứa vẫn chưa quá lâu, trước mắt tách ra, làm bạn thì vẫn còn có hồi ức tốt đẹp.” Tiết Mậu Sâm cũng hơi đỏ mắt, “Nếu như các con thật sự thích nhau, sau khi tách ra vẫn còn nhớ mãi không quên, vậy sau này trưởng thành rồi sẽ quay lại với nhau.”

Trang Phàm Tâm khóc lóc lắc đầu, cậu không biết nên làm gì.

Tiết Mậu Sâm nói một lần cuối cùng: “Nếu không biết có thể làm được hay không, nếu không dự tính được tương lai thế nào, thì đừng hứa hẹn với người con thương.”

Trời đã sáng.

“Tiểu Trang, chia tay với Chuyết Ngôn đi con.”

Túi nước biển dần cạn, Trang Phàm Tâm ngồi xuống nâng tay Cố Chuyết Ngôn lên, xé băng keo rút kim ra, Cố Chuyết Ngôn ngủ yên ổn, hô hấp rất nặng, vẫn chưa hoàn toàn hết sốt.

Trang Phàm Tâm ngồi bên cạnh, vặn nhỏ âm lượng xem ti vi, trên màn ảnh đang chiếu “Đại thoại Tây du” của Châu Tinh Trì, chiếu được một nửa, Cố Chuyết Ngôn từ từ mở hai mắt ra.

Hai người bọn họ dựa vào nhau cùng xem phim, không ai nói gì, chỉ nghe tiếng người nói trong phim ảnh.

Đến cuối cùng, Chí Tôn Bảo và Tử Hà tiên tử đứng ở trên tường thành đối lập nhau, trong phòng hoàn toàn không còn động tĩnh, may là có tiếng nhạc nền, là kia ca khúc kinh điển, “Yêu một đời”.

Trang Phàm Tâm vươn tay đến đống quần áo cuối giường, gấp lại đặt ở trên đùi, hết cái này đến cái khác, cúi đầu: “Cuối kỳ không được top 10 khối, thứ 46, chắc cũng được nhỉ.”

Cố Chuyết Ngôn bắt đầu hoảng loạn, chịu đựng đến bây giờ đều không nói, anh đại khái có thể đoán được kết quả. “Em gấp như vậy không đúng, phải gấp hình vuông.” Anh ngắt lời, dỡ tung quần áo ra, “Anh thấy chị Hồ đều là gấp làm đôi trước.”

“Truyền dịch ít nhất phải truyền đủ ba ngày, thuốc cũng nhớ phải uống.” Trang Phàm Tâm nói, “Ngày mốt ra sân bay, ba em đã đặt xe rồi, anh không khỏe, không cần tiễn em.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh đã không sao rồi, hôm đó mấy giờ đi?”

Trang Phàm Tâm hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Em sẽ học đại học, trở thành đàn anh của mọi người, sau khi tốt nghiệp sẽ tiếp quản công ty của ông nội, vừa làm thiết kế liền làm ông chủ, chắc sẽ không có thời gian nghỉ phép.”

Cố Chuyết Ngôn nhìn chằm chằm phim trên màn hình, Chí Tôn Bảo đi về phía Tử Hà tiên tử, ôm nhau: “Châu Tinh Trì gần đây còn làm phim hả? Tuy rằng anh không thích xem phim, nhưng các tác phẩm tiêu biểu của ổng anh đều biết.”

“Nửa năm này quen biết anh…” Trang Phàm Tâm nói, “Em thấy đủ rồi.”

“Yêu một đời” hát đến đoạn cao trào, bể khổ, yêu hận trùng trùng…

Cố Chuyết Ngôn đi giày vào, cầm lấy áo phao lông vụ chạy trốn: “Ông ngoại còn chưa biết anh về, anh về nhà nói với ông ấy.”

Không để ý tất cả mà đi ra ngoài, mở cửa, Trang Phàm Tâm quay đầu nhìn bóng lưng Cố Chuyết Ngôn, nuốt xuống lời cay độc đau xót, nghẹn đến khi trấn định đủ tự tin: “Chúng ta dừng ở đây đi.”

Cố Chuyết Ngôn bước ra một bước.

Trang Phàm Tâm nói: “Chúng ta chia tay đi.”

Ầm, cửa đóng lại.

Ca khúc vẫn đang hát, em ở chân trời phiêu bạt mây trắng.

Tình nhân chia tay vĩnh viễn không quay lại được.
Chương trước Chương tiếp