Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 52: Thôi, em tự biết làm

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Không có người, chung quy phải có vài vật gửi gắm tình cảm, bằng không sẽ dễ dàng mắc bệnh tương tư. Cố Chuyết Ngôn chạy đi giao berger cho Trang Phàm Tâm, người đi xa đặt cọc chó, nói là nếu như đúng hạn không về, có thể giết con tin.

Berger từ nhà họ Tiết chuyển đến nhà họ Trang, con chó thay người, ngồi ghế sô pha bằng da ngủ giường đôi, ăn còn nhiều hơn Trang Phàm Tâm và Triệu Kiến Thu gộp lại. Khi tản bộ đụng mặt chủ cũ Cố Bảo Ngôn cũng không hề kích động, quẫy đuôi vài cái thể hiện sự kính trọng rồi cùng Trang Phàm Tâm rời đi.

Tan học trở về, cặp sách Trang Phàm Tâm cũng chưa lấy xuống đã đi thẳng đến vườn hoa sau nhà, vườn hoa nhà cậu có thể sánh bằng hình ảnh trong tạp chí làm vườn, đủ loại hoa rực rỡ và những bụi cây xanh mướt, những ngày qua còn có thêm một chú chó lớn với bộ lông đen tuyền.

“Bond!” Trang Phàm Tâm ở trên ghế sô pha tìm được chàng chó kia, đằng sau là vài gốc cây nho mắc những ngọn đèn nhỏ, chiếu ánh sáng ra rọi vào những cánh hoa dành dành bị gặm nát trên ghế.

Trang Phàm Tâm chửi “đệt” một tiếng, nhanh chóng hủy thi diệt tích dọn dẹp sạch sẽ, còn tìm đến mấy chậu cây thưa thớt che lấp, nếu không Triệu Kiến Thu mà phát hiện được sẽ mắng cậu cả một buổi tối. Cậu ngồi xổm bên cạnh Bond, mở ra một bịch bánh quy không đường Tề Nam cho, hơn một nửa đều đút hết cho chó.

Cơm đã nấu xong, Trang Phàm Tâm vào nhà, nhìn thấy chậu hoa huệ đỏ dưới bậc thang cũng bị hành hạ, cậu không khỏi bồn chồn, Triệu Kiến Thu dù có bận rộn ngồi chưa ấm chỗ thì cũng nhất định sẽ vào vườn hoa một đến hai lần, mà nhìn dáng dấp Triệu Kiến Thu hôm nay có vẻ như còn chưa tới vườn hoa lần nào.

Cậu vào phòng ăn ăn cơm, hai món một canh, trong đó một món là thức ăn ngoài, canh là nước luộc rau. Đầu bên kia bàn ăn đặt một túi lớn đồ ăn vặt, bánh mì, sữa chua, khoai lát, khoai lát, khoai lát… Cậu nhìn đến nỗi hai mắt đăm đăm.

“Mẹ, mẹ đi siêu thị hả?” Trang Phàm Tâm hỏi.

Triệu Kiến Thu từ phòng bếp đi ra, bưng một dĩa ô liu, nói: “Mua chút đồ ăn, nếu như mẹ không kịp nấu cơm hoặc là con ăn chưa no thì lót bụng một chút.”

Lúc thường toàn là Trang Hiển Dương nấu cơm, Triệu Kiến Thu lớn lên ở nước ngoài nên không biết nhiều món ăn Tàu, chỉ đôi lúc phụ trách bữa sáng hoặc làm trợ thủ. Trong khoảng thời gian này Trang Hiển Dương không có ở đây, một mình cô lo lắng chuyện ăn uống có hơi vất vả.

Trang Phàm Tâm hỏi: “Mẹ, con được ăn khoai lát hả?”

Triệu Kiến Thu nói: “Khi vấn đề no hay không no tồn tại, thì sẽ không để ý tới vấn đề có bổ dưỡng hay không.” Mẹ cậu cảm giác hơi thất trách, “Đừng nói cho ba con biết.”

“Dạ!” Trang Phàm Tâm khò khè ăn canh, “Mẹ, gần đây mẹ bận lắm à? Cũng không chăm sóc vườn hoa.”

Triệu Kiến Thu vén tóc tai, trong lúc vung tay không che giấu được mệt mỏi, hồi lâu mới trả lời, rất bận. Trang Phàm Tâm hiểu chuyện không hỏi nhiều, lại không nhịn được suy nghĩ nhiều, Trang Hiển Dương đã đi Los Angeles hơn mười ngày, chỉ gọi tới hai cuộc điện thoại, nhưng cậu vẫn chưa biết tình hình cụ thể của ông nội.

“Mẹ…” Trang Phàm Tâm bắt bí có chừng mực, “Ba gọi cho mẹ, nói thế nào?”

Triệu Kiến Thu hơi ngẩng đầu: “Dặn dò rất nhiều, cũng giống như mỗi lần ba đi công tác thôi.”

“vậy… Ông nội thế nào rồi?”

“Còn ở trong bệnh viện quan sát, tim và huyết quản có vấn đề, không ai biết sẽ thế nào.” Triệu Kiến Thu nói, “Tình hình cụ thể ba con không nói, ông ấy có chừng mực, con không cần lo lắng.” 

Trang Phàm Tâm thở ra một hơi: “Bà nội thì sao ạ?”

“Bà nội có ba con chăm, không có chuyện gì đâu.” Triệu Kiến Thu lau miệng, một bữa cơm chỉ ăn nửa bát, “Còn con, ôn thi cho đàng hoàng, vào kì nghỉ đông chúng ta lập tức bay qua đó với ông bà nội, chắc khi thấy mặt con ông sẽ khỏe thôi.”

Ánh mắt Trang Phàm Tâm hơi đờ đẫn, cậu đã hứa với Cố Chuyết Ngôn tết năm nay sẽ ở lại Dung Thành, hôm tết tây còn nói với Tiết Mậu Sâm rồi, đêm đó liền biết được ông nội đổ bệnh. Cố Chuyết Ngôn vì cùng cậu đón tết, không chịu hé miệng nói với người nhà, trước mắt còn về trả nợ, làm sao cậu có thể lật lọng.

Nhưng mà ở Los Angeles bệnh của ông nặng nhẹ không rõ…

Trang Phàm Tâm đặt bát đũa xuống, môi răng đóng mở, do dự nói nên nói như thế nào, nhưng mà Triệu Kiến Thu không quan tâm cảm xúc của cậu, cô đứng dậy đi vào nhà bếp rửa bát.

Cậu đóng chặt miệng, tạm thời không thể nói, thôi, chờ sau đó Trang Hiển Dương gọi điện thoại tới, cậu sẽ trực tiếp nói với Trang Hiển Dương. Rời khỏi bàn ăn, nhìn túi đồ ăn vặt, không lấy gì cả, cũng hết hứng thú với khoai lát.

Trang Phàm Tâm ngồi trong phòng sách, từ sau khi Cố Chuyết Ngôn về nhà, mỗi đêm hoặc nhiều hoặc ít đều muốn liên lạc đối phương một chút, nhiều thì gọi điện thoại, đã muộn rồi thì gửi tin nhắn, hôm nay vì chuyện nghỉ đông có nên đi Los Angeles hay không, cậu ngồi thừ ra không làm gì.

Bên kia lại nhớ thương cậu, giống như ném đá dò đường gửi tới một tin nhắn ngắn, bận sao? Giống như ám hiệu, dù cho người khác lấy điện thoại nhìn thấy cũng không sao. Trang Phàm Tâm đang giải đề toán, không thấy cũng không đáp.

Cố Chuyết Ngôn không quản được nhiều như vậy, trực tiếp gọi tới, tiếng chuông vang lên trong phòng sách yên tĩnh làm Trang Phàm Tâm trượt ngòi bút. Trang Phàm Tâm nghiêng đầu, điện thoại kẹp ở lỗ tai và bờ vai, bắt máy, tiếng hít thở nhàn nhạt của Cố Chuyết Ngôn gần bên tai.

“Làm gì thế?” Cố Chuyết Ngôn hỏi. Sau lưng ba chữ ấy ẩn chứa một câu thật dài, tại sao không trả lời tin nhắn của anh, tại sao không liên lạc với anh, em có chuyện gì quan trọng hơn tình yêu nữa à?

Trang Phàm Tâm đáp: “Đang làm toán.”

Cố Chuyết Ngôn cười nói: “Còn biết làm à, hay là em đọc đề cho anh, anh phụ đạo đường xa cho em.”

“Thôi, em biết làm rồi.” Bút Trang Phàm Tâm không ngừng lại, nhưng miệng thì ngừng, Cố Chuyết Ngôn từ trước đến giờ không thúc không đuổi, kiên nhẫn chờ cậu viết xong. Cậu yên lặng viết xong, tư thế ngồi nghiêm lại vẫn không nói chuyện, chỉ dùng hô hấp lâu dài gây rối thần kinh đối phương.

Qua một lúc lâu, Cố Chuyết Ngôn nhẹ giọng nói: “Có chuyện gì, tốt hay xấu cũng có thể nói với anh.”

Sự dịu dàng này thật sự là đòn chí mạng, rõ ràng hiểu rõ tất cả mà không hỏi thẳng, rõ ràng là quan hệ thân mật nhất nhưng vẫn cất giữ một tầng khoảng cách, có nghĩa là tôn trọng hoặc là tín nhiệm, dù đứng ở ngoài ranh giới, nhưng cũng có ý muốn bảo vệ và lý giải, dù thế nào cũng có thể nói với anh. sstruyen reup là chó

Mặt Trang Phàm Tâm lộ vẻ chân thành, trái tim của cậu vốn mềm, nhiều nước, không chịu nổi dao động. Mỗi khi Cố Chuyết Ngôn đối với cậu tốt như thế, xoa nắn cậu một chút, thì cục bột mì là cậu sẽ lập tức nhão nhoẹt, không gượng dậy nổi.

Cậu nhỏ giọng, giống như cổ họng bị đè nén, sau khi nói chuyện nghỉ đông sẽ đi Los Angeles, cậu không tìm được cơ hội để giãi bày ý muốn ở lại Dung Thành ăn tết. Sợ Cố Chuyết Ngôn thất vọng, không vui, cậu nói xong không có sức mà thêm một câu “Xin lỗi”.

“Tình hình ông nội thế nào rồi?” Cố Chuyết Ngôn hỏi.

Trang Phàm Tâm nói: “Không rõ lắm, em định lần sau sẽ hỏi ba một chút. Nếu như không có gì quá đáng lo, em sẽ nói cho ba biết nghỉ đông không qua đó nữa.”

Đây là kết quả tốt, nhưng nếu như tình hình của ông đáng lo thì sao? Cho dù không nghiêm trọng, người già đổ bệnh muốn gặp cháu trai, thì phải từ chối như thế nào? Trang Phàm Tâm biết mình không có cách nào từ chối, cho nên không nói, đối với Cố Chuyết Ngôn đang ở phương bắc xa xôi, cậu không mở nổi miệng.

Mà Cố Chuyết Ngôn có thể đoán được, cũng có thể thăm dò lo lắng và tâm tình của Trang Phàm Tâm, anh nói: “Trước đây hàng năm đều đi, năm nay ông em đổ bệnh vậy thì càng cần phải đi.”

Trang Phàm Tâm nói: “Nhưng mà em đã hứa sẽ ở Dung Thành ăn tết với anh.”

“Mọi chuyện đều có nguyên nhân, anh cũng không phải người không nói lý.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Nếu như ông nội anh bệnh, anh cũng nhất định sẽ về gặp ông, nếu không thì quá vô lương tâm rồi.”

Trang Phàm Tâm có chút hối hận: “Sớm biết vậy sẽ không ràng buộc anh, để anh ở lại đây, em đi, con người em đúng là chẳng có nghĩa khí gì…”

Cố Chuyết Ngôn phì cười: “Mẹ nó chứ anh là người yêu của em đấy, em nói nghĩa khí cái gì, em vì anh mà không tiếc mạng sống thì thôi bỏ đi.”

Anh giống như một người anh lớn, vừa an ủi vừa dỗ dành, làm Trang Phàm Tâm không cần ưu sầu vì chuyện này nữa, ngày tháng còn dài, kì nghỉ đông chưa tới hai mươi ngày thì có là gì. Huống hồ mọi việc đều suy xét tới mặt khó khăn nhất, không chừng đến khi đó tình thế chuyển biến tốt, lúc đó ở lại cũng được.

Trang Phàm Tâm bị tài ăn nói của Cố Chuyết Ngôn thuyết phục, nghĩ thông suốt rồi, đùa với anh vài câu cũng rất vui vẻ, Bond nằm ở dưới bàn, nghe tiếng cười nhảy ra, đụng vào chân bàn chân đánh rơi xuống vài bức phác thảo ở góc bàn.

Mỗi một tấm đều đánh dấu ngày, một tấm trong đó là mới nhất, Trang Phàm Tâm nhặt lên cầm ở trong tay, cụp mắt nhìn, đi Los Angeles ngược lại cũng có chỗ tốt, dễ làm quà hơn. Chỉ là cậu không đợi kịp, thiết kế xong liền muốn làm, có rất nhiều trình tự, hiệu quả thành phẩm không vừa ý còn phải làm lại, vẫn chưa vừa ý thì tiếp tục làm lại, thậm chí ngay cả thiết kế cũng đã vẽ đi vẽ lại mấy lần.

Kết thúc cuộc điện thoại này, Trang Phàm Tâm hoàn toàn thoát khỏi ngọn núi ưu sầu, so với việc buồn phiền, không bằng tập trung thời gian và hơi sức vào chuyện quan trọng hơn.

Cậu làm bài tập xong liền sửa chữa bản thiết kế, vương miện xa hoa phức tạp, đường nét nhìn như không có quy luật, nhưng lại ẩn chứa cảm giác quen thuộc, nếu như liên kết những đường nét chủ đạo bên trong lại, thì chủ đề sẽ hiển hiện ngay trước mắt —— Như địa cầu trong xanh nước biếc, như biển lớn bao bọc trái đất.

Trang Phàm Tâm lấy ý tưởng từ các vùng biển trên thế giới, eo biển và phân bố những con sông, phác hoạ ra hình dáng chiếc vương miện, dùng biển để định hình, rồi dùng những viên sỏi biển tô điểm, tạo thành một tinh cầu màu xanh dương tuyệt đẹp. 

Linh cảm của “Bạch Kỳ Hoàng Hậu” là ván cờ, đoan trang phong nhã, là sự kết hợp giữa vương miện phương tây và văn hóa phương đông. Còn vật này là món quà tặng cho Cố Chuyết Ngôn mười tám tuổi, định nghĩa rộng lớn hơn, cũng riêng tư hơn, cả tinh cầu biển rộng sóng lớn, cậu muốn tặng cho Cố Chuyết Ngôn một phần của thế giới.

Đây là lãng mạn cậu sáng tạo ra, cả đời chỉ dành cho một người.

Về phần tên… Cậu nghĩ tới rụng tóc cũng chưa nghĩ ra, vì để không rụng tóc, quyết định làm xong rồi nghĩ sau.

Cuộc sống của Trang Phàm Tâm bỗng dưng lại có quy luật trước nay chưa từng có, đi học nghiêm túc ôn tập, tan học nuôi chó làm việc nhà, đem hơn nửa tinh thần đặt vào việc làm quà. Cậu trằn trọc mấy ngày tìm tới một xưởng khá ổn, tài nghệ của các thợ kim hoàn rất đáng tin, nhóm trợ thủ nhiệt tình kiên trì, cuối cùng quyết định sẽ chọn nơi đó để chế tác.

Sau khi scan ra bản thiết kế chính thức, Trang Phàm Tâm đưa mẫu cho người ta, hình dáng những viên sỏi biển cắt gọt ra làm sao cậu sắp xếp ra hết, cái nào cậu tự làm, cái nào cậu nhất định phải giám công ở hiện trường, bàn giao thật rõ ràng. Mọi người không thể không kinh sợ, cậu nhỏ tuổi như vậy mà đã là người trong nghề, thật sự khá mới mẻ. Cậu lặng thinh không đề cập tới lý lịch của mình, chỉ coi như tham gia một lần thi đấu, đẩy mạnh hiệu suất vững vàng ở tất cả các trình tự.

Chạng vạng trời phiếm đỏ, hôm nay là thứ sáu, Trang Phàm Tâm ở xưởng cả một ngày, lúc này tắm xong mới ra dắt chó đi dạo, Bond tìm Samoyed chàng chàng thiếp thiếp, cậu ngồi một mình ở cửa hàng tiện lợi ăn mì oden.

Lần trước chưa ăn đủ, Cố Chuyết Ngôn ăn hết trơn, cậu chỉ ăn được một miếng củ cải.

Đùi lớn hơi ngứa ngáy, Trang Phàm Tâm móc ra điện thoại đang rung, vội vàng nuốt bánh cá xuống, ấn nút nghe: “Ba!”

Trang Hiển Dương vốn có hơi uể oải, nghe thấy một tiếng vang giòn này lại có thêm chút tinh thần: “Nhớ ba không?”

“Nhớ!” Trang Phàm Tâm đáp. Cậu ngồi thẳng lưng, dáng vẻ học sinh tiểu học chăm ngoan, nhưng đáng tiếc thầy Trang bên kia bờ đại dương không nhìn thấy. Nhưng mà Trang Hiển Dương khích lệ cậu, nghe nói cậu rất hiểu chuyện, mỗi ngày đều giúp mẹ chăm sóc vườn hoa, rửa chén quét nhà, đến cả quần áo bẩn không cần nhắc cũng tự biết giặt.

Trang Phàm Tâm cười khà khà, đúng là hơi ngại, tố khổ nói: “Ba, mẹ nấu cơm hổng ngon gì cả, con muốn ăn đồ ba nấu cơ.”

Trang Hiển Dương nói: “Con ngốc à, lấy chút quà sang nhà ông Tiết ăn chực.”

“Vậy thì đả kích mẹ con lắm.” Trang Phàm Tâm húp một hớp nước lẩu, đắc ý, “Bây giờ con đang ở cửa hàng tiện lợi cửa ăn mì oden, lót dạ chút xíu, cơm tối có thể ăn ít đi.”

Trang Hiển Dương nói: “Đừng có ăn vụng khoai lát đấy.”

“Con mà cần ăn vụng á?” Trang Phàm Tâm đắc ý nói, “Mẹ hết cách rồi, mua rất nhiều khoai lát cho con ăn, mỗi ngày đi học con đều cầm một bịch.”

Trang Hiển Dương tặc lưỡi, trong lúc buồn cười cũng có chút nhớ nhung hai mẹ con. Hai ba con nói chuyện phiếm một lúc, cười cũng cười rồi, bên này ánh nắng chiều dần tan mất, Trang Phàm Tâm nhìn lên bầu trời, nghe thấy trong điện thoại truyền đến một câu tiếng Anh không rõ.

Y tá đi qua nói, Trang Hiển Dương cần phải vào bệnh viện. Trang Phàm Tâm rốt cuộc không nhịn được muốn hỏi, cậu càng lo lắng, hóa ra dù có chọc cười thì tình hình vẫn thế, chuyện nên căng thẳng sự tình vẫn như cũ căng thẳng.

“Ba, ông nội có khỏe không?” Cậu hỏi.

“Ừm.” Trang Hiển Dương đáp, khẽ khàng giống như Triệu Kiến Thu trả lời bận vậy, im lặng một lúc lại nói, “Vẫn khỏe.”

Trang Phàm Tâm vô ý nhận ra thật giả, lại hỏi bà nội thì sao, nằm viện bao lâu, quan tâm Trang Hiển Dương mấy ngày này có mệt không, khi nào mới trở về.

Bỗng nhiên, Trang Hiển Dương nói: “Trường học sắp nghỉ rồi phải không.”

Tim Trang Phàm Tâm chợt siết chặt, dường như đoán được Trang Hiển Dương sau đó sẽ nói cái gì đó, may là cậu và Cố Chuyết Ngôn đã trao đổi rồi, cũng đã dự liệu được tình hình không như ý.

Vừa nghỉ một cái sẽ bay đến Los Angeles, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.

Nhưng mà Trang Hiển Dương nói: “Học kỳ này kết thúc, thì xuất ngoại du học đi.”
Chương trước Chương tiếp