Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 48: Mày nhìn thấy đầu tao có xanh không?

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trang Phàm Tâm không hề nghĩ tới, Vương Sở Nhiên vậy mà có cảm tình với mình.

Cậu vỗ vỗ ủy viên thể dục ngồi đằng trước, nghiêng người hỏi: “Anh trai, mày và Lâm Tiểu An là ai theo đuổi ai?”

“Đây là việc riêng của tao.” Ủy viên thể dục ngoài miệng nói như vậy, nhưng thân thể lại rất thành thực mà quay lại, “Tao dám làm soái ca, đương nhiên là tao chủ động theo đuổi rồi.”

Trang Phàm Tâm lại nói: “Trực tiếp tỏ tình luôn à?”

“Mày ngu hả.” Ủy viên thể dục nói, “Gì mà trực tiếp tỏ tình, phải lấy dũng khí chứ, cũng đã có một nửa tự tin đối phương sẽ đồng ý, chỉ là chọc thủng cái cửa sổ giấy thôi.”

Trang Phàm Tâm không hỏi không biết, vừa hỏi liền giật mình, vậy Vương Sở Nhiên cho cậu thiệp chúc mừng này… Lẽ nào cũng có tự tin cậu sẽ đồng ý? Lòng tin này từ đâu tới?

Ủy viên thể dục nói thầm: “Tao dạy cho mày ha, mày có ý với người nào, thì mày cứ nhìn cô ấy, giờ đọc bài buổi sáng mày nhìn, nghỉ trưa mày cũng nhìn, nhìn mấy lần tạo sự chú ý, đối diện với cô ấy vài giây không tránh, vậy là cô ấy sẽ hiểu.”

Trang Phàm Tâm cũng đã hiểu.

Lúc trước lầm tưởng Cố Chuyết Ngôn thích Tần Vi hoặc là Vương Sở Nhiên, cậu bí mật quan sát, không có chuyện gì liền nhìn người ta có tương tác hay không, có lúc Vương Sở Nhiên phát hiện ánh mắt của cậu, cậu liền cười khúc khích với người ta.

Hóa ra mầm tai hoạ đã gieo từ sớm, nghiệp chướng!

Cố Chuyết Ngôn từ văn phòng trở về, trốn học nửa ngày chịu một trận phê bình đau đớn, lĩnh một xấp giấy viết kiểm điểm hai ngàn chữ, đầy cả tay, đi qua hàng thứ ba không có cách nào trêu ghẹo, Trang Phàm Tâm theo thói quen chọt bắp đùi anh.

“Úi.” Cố Chuyết Ngôn ghé lại gần, “Mạnh hơn chút nữa là gãy xương rồi.”

Trang Phàm Tâm ngẩng đầu lên, trừng hai mắt như nhìn kẻ cầm đầu, giáo viên tiến vào lớp, Cố Chuyết Ngôn nhanh chóng về chỗ ngồi. Tiết đầu là tiếng Anh, ngoại trừ các cán sự bộ môn đều nghiêm túc nghe giảng, Trang Phàm Tâm suy nghĩ hết 45 phút làm sao để lịch sự từ chối Vương Sở Nhiên.

Nghỉ giữa giờ không có cơ hội, phòng học hành lang cũng còn nhiều người, tiết thứ hai thứ ba là hóa học thì có kiểm tra, dưới mí mắt của Hạ Duy cũng không dám bấm điện thoại gửi tin nhắn.

Đợi đến tiết thứ tư là thể dục, Trang Phàm Tâm ngồi ở phía dưới xà kép bên cạnh đường chạy, chờ một lát Vương Sở Nhiên đi qua đường chạy cậu sẽ tới nói rõ với đối phương.

Còn chưa nhìn thấy Vương Sở Nhiên, Cố Chuyết Ngôn từ trên sân bóng chạy tới, gọi cậu: “Đi, chơi bóng thôi.”

Trang Phàm Tâm nói: “Hôm nay em không muốn chơi bóng.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Một tuần chỉ có hai tiết thể dục, em còn không biết quý trọng một chút à?”

“Ây da…” Trang Phàm Tâm đuổi người, “Dù sao hôm nay em cũng không tiện.”

Buổi sáng tự dưng cáu kỉnh, lúc này lại nói không tiện, ánh mắt Cố Chuyết Ngôn mơ hồ: “Em tới tháng hả?”

Trang Phàm Tâm lập tức mắng: “Điên hả!” Cậu thẹn quá hóa giận, quay người bò lên xà kép, “Hôm nay em muốn luyện cơ, anh đừng làm phiền em!”

Bò lên, vặn eo, cái mông hơi vểnh lên, Trang Phàm Tâm dùng một tư thế rất khiêu gợi tạm dừng cuộc đối đầu. Cố Chuyết Ngôn không nhìn nổi, bóp lấy eo Trang Phàm Tâm, xoay lại chính diện, đặt Trang Phàm Tâm ngồi ngoan ngoãn.

Nhìn nhau im lặng một lát, Trang Phàm Tâm rốt cuộc nhịn không được: “Em nhận được thư tình.”

Cố Chuyết Ngôn cau mày: “Ai viết?”

“Vương Sở Nhiên.”

Chắc là hơi kích động, Cố Chuyết Ngôn dừng một lát mới tiếp lời: “Lúc trước bắt cặp uyên ương bậy bạ cho anh, còn chưa đủ, giờ bắt ngay vào mình.”

Trang Phàm Tâm cúi đầu: “Trước em nghĩ anh có khả năng thích cổ, nên em cứ nhìn cổ quài, còn giúp cổ bê bài tập Sinh.”

“Chuyện này cũng trách anh?” Cố Chuyết Ngôn tức cười, “Ông ngoại anh nói, em như vậy cô gái nào chả thích, vẽ tranh, lãng mạn, tính cách cũng tốt, đối với ai cũng tốt, chẳng phải là thả thính còn gì.”

Trang Phàm Tâm nói thầm: “Không phải cũng làm một gay như anh thích rồi sao.”

“Phải, em trai gái gì cũng thả thính hết.” Cố Chuyết Ngôn vỗ cái mông kia, “May mà anh ra tay trước, không thì mấy cô gái tỏ tình với em, em còn rất đẹp, chắc gật đầu đồng ý ngay.”

“Phải thích thì mới đồng ý được chứ.”

“Em dám không, em thử thích người ta coi?” Cố Chuyết Ngôn ra lệnh, “Nhanh chóng từ chối đi, trả thư, dù có phải gửi bưu điện, hôm nay cũng phải giải quyết xong chuyện này cho anh. Lúc trước trốn anh còn nhanh hơn thỏ, bây giờ nếu em dám lằng nhằng, cẩn thận anh…”

Trang Phàm Tâm chớp mí mắt: “Anh làm gì?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Một tên đã comeout như anh thì làm gì mà không được, cũng đừng có mà kích thích anh.”

Anh bắt lấy khóe miệng rung động của Trang Phàm Tâm, đang cười, khóe mắt còn giấu chút ít đắc ý, anh liền hiểu, đứa nhóc hư hỏng này không phải thẳng thắn để được khoan dung, mà là cố ý muốn nhìn anh đập vỡ vại giấm chua.

Cố Chuyết Ngôn hết cách: “Em vui vậy à?”

Trang Phàm Tâm nói: “Vu Diểu viết cho anh nhiều thư tình như vậy, bây giờ cũng có người viết cho em rồi.”

“Có cần phải ham hư vinh vậy không?” Đầu Cố Chuyết Ngôn đầy dấu chấm hỏi, hồi tưởng lại những bức thư tình trước đây, anh có chút chần chờ, “Vương Sở Nhiên viết thư tình cho em như thế nào?”

Mặt Trang Phàm đỏ lên: “Em ngại nói, đừng hỏi.”

“Cảm xúc rất mãnh liệt?” Cố Chuyết Ngôn truy hỏi. Trang Phàm Tâm tránh thoát khỏi kiềm chế của nhảy xuống từ xà kép, ngại ngùng chạy đi.

Tiết thể dục kết thúc trực tiếp đến nhà ăn, các nam sinh dính dớp mồ hôi bẩn chen chúc trước ô cửa bán đồ uống, Cố Chuyết Ngôn mua ba chai, tự mình uống một chai, cho Trang Phàm Tâm hai chai, nói: “Vương Sở Nhiên ngồi ở bên kia kìa, đi đi.”

Trang Phàm Tâm thấp thỏm nói: “Bạn học nhìn thấy hiểu lầm làm sao?”

“Ai thèm chú ý tới em chứ.” Trai thẳng nào có tâm tư đó, tinh thần vẫn còn đang nhớ lại trận bóng rổ, buổi tối tan học cũng chưa chắc thức tỉnh được. Cố Chuyết Ngôn dặn: “Anh mua cơm thố cháy chờ em, thêm trứng cho em.”

Trang Phàm Tâm cầm hai chai nước ngọt đi, hơi sợ, hồi lớp bốn uỷ viên vệ sinh nói thích cậu, cậu nói không thích người ta, cô nhóc kia liền mở rộng phạm vi vệ sinh của cậu, bắt nạt cậu đến nỗi mỗi ngày tan học đều ôm Trang Hiển Dương khóc nhè. Lớp bảy bạn cùng bàn của cậu nói thích cậu, cậu cũng không thích, ngày tốt nghiệp cô gái kia bảo bạn học chuyển đoạn ghi âm cho cậu nghe, chúc cậu thuận buồm xuôi gió rồi mất tích luôn.

Cố Chuyết Ngôn ngồi nhìn hai phần cơm, vừa lật cơm cháy vừa giám sát, Trang Phàm Tâm ngồi đối diện Vương Sở Nhiên, đưa lên một chai nước ngọt. Anh không thể không thừa nhận, cảnh tượng này là tình yêu vườn trường tiêu chuẩn, nam sinh nữ sinh cùng nhau ăn cơm trưa, mình mua đồ uống cho cậu, cậu gắp miếng thịt cho mình.

Anh mất khống chế mà nghĩ, nếu như anh chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời Trang Phàm Tâm, vậy Trang Phàm Tâm có như lúc này không, cùng một người khác thử bắt đầu một mối quan hệ tình cảm ngây ngơ.

Tất cả những đáng yêu, ngớ ngẩn, quan tâm chưa từng bộc lộ với ai, cũng sẽ thuộc về một người khác. Cố Chuyết Ngôn có hơi thất thần, thậm chí điên cuồng muốn một cái loa, phát thanh cho tất cả mọi người đều biết bông hoa Trang Phàm Tâm đã có chậu rồi, là người của anh đây.

“Sao đơ ra thế?”

Cố Chuyết Ngôn tỉnh lại, trừng Trang Phàm Tâm: “Nói xong rồi à?”

“Xong rồi.” Trang Phàm Tâm ngồi đối diện.

“Nói thế nào?” Cố Chuyết Ngôn hỏi.

“Trước tiên em cám ơn thiệp chúc mừng của cổ.” Trang Phàm Tâm xé trứng chiên, “Em cũng không biết nói thế nào, nên nói xin lỗi, cổ liền hiểu.”

Cố Chuyết Ngôn dụ dỗ nói: “Làm tốt lắm, sau này lại có ai viết thư tình cho em thì em cứ làm y như vậy.”

Ăn no trở lại nghỉ trưa, Cố Chuyết Ngôn không muốn nhìn cái gọi là thư tình kia, Trang Phàm Tâm không cưỡng được, liền lén lút đưa cho anh xem. Hai người tụ ở bàn cuối cùng cứ như bán vé chợ đen, Cố Chuyết Ngôn cầm thiệp chúc mừng, chỉ có một tấm? Không còn gì nữa sao?

Anh mở ra xem, chỉ có năm hàng chữ, đọc xong có hơi mộng mị: “Hết rồi à?”

Trang Phàm Tâm nói: “Hết rồi.”

“Em…” Cố Chuyết Ngôn nhét trả về, “Vậy mà cũng tính là thư tình? Em đừng có tự mình khoa trương nữa được không?”

Trang Phàm Tâm ưỡn cổ: “Sao lại hổng tính, thư tình không phải là như vậy sao?”

Cố Chuyết Ngôn lấy sách bài tập ra, vừa đỏ mặt vừa e thẹn, còn tưởng rằng kiều diễm gì lắm, giống như là muốn xem “Những cây cầu ở quận Madison”, kết quả mở ra là bài văn “Cầu Triệu Châu”.

Trang Phàm Tâm mất mặt: “Anh đọc lại một lần nữa đi.”

“Có cái gì mà đọc.” Cố Chuyết Ngôn vừa viết công thức vừa thuận miệng nói, “Anh còn tưởng là giống với mấy bức thư Vu Diểu viết chứ.”

Ngòi bút đâm trên giấy, ý thức được đã nói sai, Cố Chuyết Ngôn xoay mặt nhìn Trang Phàm Tâm, chỉ thấy đối phương mặt không đổi sắc nhìn anh chằm chằm, giống như yên lặng trước cơn bão táp.

“Cậu ta viết như thế nào?”

“Anh không có xem.”

“Mịa.” Trang Phàm Tâm chửi tục mà cũng rất oan ức.

Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh không xem thật mà, là bởi vì sau vụ comeout bị truyền đi, anh mới biết một vài câu.” Là hai câu được lưu truyền nhiều nhất, “Muốn… muốn vuốt ve mỗi tấc da thịt của anh… Mẹ nó, anh không nói được nữa.” 

Hai mắt Trang Phàm Tâm tối sầm lại, huyết áp vèo một cái lên luôn, có tên con trai nào có thể chịu được người yêu của mình với người khác bị đồn đãi, lại còn rõ ràng như vậy! Chẳng trách Cố Sĩ Bá và Tiết Mạn Tư dẫn Cố Chuyết Ngôn đi, nếu cậu là ba Cố Chuyết Ngôn, hận không thể phóng Cố Chuyết Ngôn lên mặt trăng luôn!

Trở lại bàn thứ ba, Trang Phàm Tâm sờ đầu một cái, hỏi Tề Nam: “Mày nhìn thử đầu tao có xanh không?”

Tề Nam nói: “Đầu mày có xanh hay không tao không biết, nhưng mà ba ngày sau đầu tao sẽ hồng.”

Tết tây ở Dung Thành có một triển lãm anime, Tề Nam lúc đó muốn cos Saiki Kusuo đi tham gia: “Mày đi không? Có nhiều em gái lắm á, không chừng có thể thoát kiếp FA.”

Trang Phàm Tâm oán hận nói: “Đi!”

Vì những bức thư tình chưa từng nhìn thấy, Trang Phàm Tâm lạc hậu giận dỗi, phát động chiến tranh lạnh cậu tương đối am hiểu, nhưng cậu cực kỳ không vui, cậu nhận ra bản thân mình trở nên hẹp hòi, dục vọng chiếm hữu ngày càng bành trướng, cũng không cách nào khống chế được.

Cậu cũng không muốn thế nào cả, chắc là bị Cố Chuyết Ngôn chiều quen rồi, muốn nghe những lời nói êm tai, muốn thật sự nhận thức vị trí của mình. Nhưng mà Cố Chuyết Ngôn không trông ngóng cũng không dỗ dành, trước khi nghỉ thậm chí còn không hỏi cậu có muốn hẹn hò hay không, đợi đến qua đêm giao thừa, cậu cầm điện thoại đợi đến hơn một giờ, buổi sáng tỉnh lại vẫn trống trơn.

Tề Nam đội một bộ tóc giả màu hồng chờ ở cửa triển lãm anime, kính râm màu xanh lục và bộ quần áo, trên đầu còn có một cặp ăng ten, hắn tự sướng hai tấm đăng lên vòng bạn bè.

Điện thoại vang lên, Tề Nam nghe: “Mày đến muộn một phút rồi!”

“Xin lỗi xin lỗi…” Trang Phàm Tâm thở hồng hộc, “Lập tức tới ngay, mày ở cổng nào vậy?”

“Cổng B, tìm Saiki Kusuo.”

Tề Nam cầm điện thoại sững sờ, tháo kính xuống nhìn đối diện đường: “Vãi, tao nhìn thấy một người mặc đồ đấu kiếm đang băng qua đường, đội mũ bảo hiểm còn cầm kiếm nữa úi giời ơi! Đang nói chuyện điện thoại luôn!”

Trang Phàm Tâm nói: “Tao nhìn thấy mày rồi.”

“Đệt, cậu ta còn phất tay với tao nữa!” Tề Nam kích động.

Trang Phàm Tâm băng qua đường chạy đến cổng B, gỡ mũ bảo hộ xuống nhìn Saiki Kusuo trợn mắt ngoác mồm, cậu không có quần áo gì đặc biệt, sau khi ra cửa mới nhớ tới bộ đồ đấu kiếm này, liền về nhà đổi lại.

Triển lãm anime vô cùng náo nhiệt, Trang Phàm Tâm một thân màu trắng rất phong cách, luôn có người tìm cậu chụp ảnh chung, dù sao đội mũ bảo hộ cũng không ló mặt, cậu dùng sức lực biểu diễn một đoạn múa kiếm tự do phát huy.

Hai người đi dạo mệt mỏi rồi ăn kem, Tề Nam kinh ngạc thốt lên: “Là Tử Mộng Thần!”

Bọn họ đùa nhân vật trong game, Trang Phàm Tâm nói: “Qua năm mới rồi, khống chế cái tay nạp tiền lại đi.”

Tề Nam không nghe lọt tai: “Cố Chuyết Ngôn chọn Tử Mộng Thần phải không, có phải cậu ta lui giới rồi không, lâu rồi chưa thấy chơi lại.”

Trang Phàm Tâm liếm kem ngẩn người, cũng không biết Cố Chuyết Ngôn đang làm gì, cậu kiểm điểm lại bản thân, có phải là cậu hơi quá đáng không? sstruyen reup là chó

Chắc là vậy rồi, chuyện đã nói rõ rồi mà cứ bám lấy thì có ý nghĩa gì đâu chứ.

Một đội bóng rổ đi qua, cos các nhân vật trong Kuroko no Basket, Tề Nam chạy đi chụp ảnh với Aomine Daiki, Trang Phàm Tâm nhìn thấy chỗ bán mô hình, chắc là Cố Chuyết Ngôn sẽ thích, hay là cậu mua một cái làm lành với Cố Chuyết Ngôn?

Đi tới trước gian hàng, cậu đang chọn đồ, có người vỗ cậu một cái.

Trang Phàm Tâm quay đầu lại: “Bảo Ngôn?!”

Cố Bảo Ngôn cos công chúa Jasmine: “Anh Tiểu Trang, năm mới vui vẻ.”

Trang Phàm Tâm không khỏi nhìn quanh bốn phía: “Ai dẫn em tới?”

Cố Bảo Ngôn chỉ vào cái standee cách đó không xa: “Anh hai dẫn em tới.”

Trang Phàm Tâm chưa nhìn thấy người đã bước chân, mù quáng đi tới mấy mét, nhìn thấy Cố Chuyết Ngôn mặc một bộ vest đuôi yến đen tuyền, đứng ở trong đám người.

“Thư của ai rơi đây?” Trong lúc rộn ràng có một nam sinh nhặt lên một phong thư, “Thư của ai đây? Người nhận Trang Phàm Tâm!”

“Có ai tên Trang Phàm Tâm không?”

“Là tôi…” Trang Phàm Tâm mờ mịt giơ tay lên.

Nam sinh đưa thư cho cậu, trên phong thư quả nhiên viết tên của cậu, cậu theo bản năng nhìn phía Cố Chuyết Ngôn, sau đó lo sợ rút giấy viết thư ra.

Hàng đầu tiên viết, Trang Phàm Tâm, năm mới vui vẻ.

Tin nhắn tối hôm qua cậu không đợi được giờ lại nằm trên giấy, là nét chữ mạnh mẽ của Cố Chuyết Ngôn.

Viết lít nha lít nhít, từ nhạt chuyển thành đậm, Trang Phàm Tâm đọc được một đoạn cuối cùng, cổ tay lại có chút không cầm được trọng lượng này.

… Anh vẫn luôn nhớ đến em, cả đêm không ngừng nhớ em, lúc vui vẻ nhớ, bởi vì em làm anh vui vẻ, lúc đau lòng cũng nhớ, bởi vì anh đau lòng vì em. Anh rất đê tiện mà miêu tả dáng vẻ của em, muốn tiếp cận em, đòi hỏi, xâm phạm em. Anh muốn nắm bàn tay em đến khi tay em đỏ bừng, muốn cọ xát trên lồng ngực em, không có một giây phút nào không khát vọng làm loạn tóc em, gặm cắn bờ môi em. Anh giống như tên khốn kiếp không biết hối cải, chỉ có mơ tưởng không bờ bến, nắm chặt lấy em, làm tất cả những khó thở, khó nhịn, bất an của em, đều là vì anh.

Đây là mùi vị đắng chát mỗi khi nhớ đến em.

Trang Phàm Tâm hơi choáng váng, có người từ bên cạnh đi qua, có người đang nhìn cậu, cậu nắm tờ giấy ngẩn người, đây là thư tình Cố Chuyết Ngôn viết cho cậu, vừa trần trụi vừa nóng bỏng, như một chảo dầu sôi sùng sục.

Cậu không cần phải đố kỵ bất kỳ ai nữa, chút thảng thốt hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào, chút xấu hổ ném không ra nuốt không trôi này, là của Cố Chuyết Ngôn và cậu.

Trang Phàm Tâm ngẩng đầu lên, Cố Chuyết Ngôn đứng ở trước mặt.

Viền mắt như thiêu như đốt, ở đằng sau lớp mũ bảo hộ, cậu khóc.
Chương trước Chương tiếp