Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 47: Dương Quá và Tiểu Long Nữ, em và anh

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
“Không cần thối tiền.” Trang Phàm Tâm bình thường không hào phóng như vậy, nhưng hôm nay rất gấp, xe taxi chưa dừng hẳn đã bước xuống xe. Cú điện thoại kia của Bùi Tri nói chuyện không rõ ràng, bảo cậu tới nhà, nghe giọng nói có vẻ như bị bệnh.

Năm tuổi cậu lần đầu tiên gặp mặt Bùi Tri, ở trong văn phòng của học viện mỹ thuật, cậu chờ ba cậu tan tầm, Bùi Tri chờ bà ngoại tan tầm. Cậu biết vẽ không? Đây là câu mở màn của bọn họ, ai hỏi ai không nhớ rõ, dù sao cũng biết rồi.

Sau đó vì bớt việc, Trang Hiển Dương và Bùi Viễn Chu giao bài tập cho họ, vẽ cây vẽ lớp học vẽ cô lao công trong căn tin, cả học viện mỹ thuật trong thời gian họ chờ đợi đều được thể hiện qua nét vẽ. Bọn họ lớn lên, cùng nhau đến phòng vẽ tranh, cùng đi vẽ vật thực, cùng nhau học thiết kế tham gia thi đấu, phụ huynh hai bên đều bận, lúc thường gặp bệnh vặt đều đến nhà người kia làm bảo mẫu.

Trang Phàm Tâm gấp nhưng không loạn, trước tiên ở cửa hàng tiện lợi ngoài cửa tiểu khu mua chút hoa quả, bên cạnh có tiệm thuốc nhỏ, mua hộp thuốc hạ sốt. Ra khỏi thang máy đến cửa nhà, cậu nhấn chuông cửa: “Bùi Tri? Em đến rồi.”

Người mở cửa là Bùi Viễn Chu.

“Bà ngoại?” Trang Phàm Tâm cho là bà ngoại không ở nhà, cho nên Bùi Tri gọi cậu tới chăm sóc. Vào cửa, trong phòng rất yên tĩnh, cậu hỏi: “Bà ngoại, Bùi Tri làm sao thế ạ?”

Bùi Viễn Chu nói: “Nó rất khỏe.”

“Hả? Con tưởng là anh ấy đổ bệnh.” Trang Phàm Tâm lanh lợi cảm giác được tình hình, lấy ra hoa quả mới vừa mua, “Bà ngoại, vậy dâu tây này con cho bà ăn nè, người bán nói ngọt lắm.”

Bùi Viễn Chu thở dài, tinh thần và diện mạo hoàn toàn khác với hôm triển lãm nghệ thuật, cũng không có uy nghiêm giáo sư, mà như một cụ già bình thường nhọc lòng vì việc hà. Trang Phàm Tâm hàn huyên một lát, căn nhà vẫn yên tĩnh, sao thế nhỉ, Bùi Tri không ở nhà ư?

Cậu mượn cớ đi rửa tay, đi qua phòng ngủ xem bên trong không có ai, không nhịn được hỏi: “Bà ngoại, Bùi Tri đi đâu rồi ạ?”

Bùi Viễn Chu chỉ chỉ ban công, rồi thở dài. Trang Phàm Tâm nói thầm, tiêu rồi, đi tới kéo cửa ra nhìn xung quanh, thấy Bùi Tri đứng đối mặt với góc tường, nhìn có vẻ bị tự kỉ.

Cậu hiểu rồi, bình thường phạm lỗi mới bị cấm túc, mà việc này tám phần mười có liên quan đến chuyện Bùi Tri biến mất trong ngày giáng sinh.

Trang Phàm Tâm suy nghĩ làm sao để hòa giải, nói: “Bà ngoại, con nghe giọng anh ấy như bị cảm, lỡ đứng lâu quá té xỉu thì sao ạ?”

“Còn có tâm tình gọi con tới cứu binh, bà thấy nó còn rất tỉnh táo.” Bà nói. Trang Phàm Tâm bước đi thong thả trở lại, cắn răng làm nũng: “Bà ngoại, vậy con ở chơi một mình chán lắm, bà cho anh ấy đi ra tiếp con đi.”

Bùi Viễn Chu vẫn không đồng ý, không biết trong lòng nóng giận cỡ nào, Trang Phàm Tâm mòn môi mới dỗ được bà trở về phòng nằm, lại đi cứu Bùi Tri, đối phương đỡ tường lảo đảo như sắp hôn mê.

Về phòng ngủ đóng kín cửa, hai người cùng nhau nằm trên giường, Trang Phàm Tâm thấy rõ đôi mắt tái nhợt của Bùi Tri. Cậu tò mò muốn chết: “Rốt cuộc là có chuyện gì, anh đứng bao lâu rồi?”

Bùi Tri đáp: “Từ tám giờ sáng.”

Vừa lên tiếng, giọng khàn đặc. Bây giờ đã hai giờ rưỡi chiều, Trang Phàm Tâm đưa ly nước sang: “Bà ngoại tàn nhẫn quá, là bởi vì hôm qua anh không đi triển lãm nghệ thuật sao? Anh cũng vậy nữa, có chuyện gì phải nói một tiếng chứ.” 

“Là tại anh.” Bùi Tri nói, “Tối hôm qua anh cũng không về nhà.”

Mất tích một ngày một đêm không về, cũng không đến trường, quả thật quá dữ dằn. Trang Phàm Tâm nhớ tới thẻ thông hành của Cố Chuyết Ngôn, hỏi: “Anh đã làm gì vậy? Có thể nói em biết không?”

Bùi Tri co quắp ở trên gối: “Có một người bạn được nghỉ trở về, anh đi gặp người ta.”

Làm gì có trường nào nghỉ sớm như vậy, nước Mỹ sao, Trang Phàm Tâm đột nhiên phản ứng lại: “Là đàn anh ở phòng giải khát?!”

Bùi Tri hết sức lực, cười nhẹ: “Sáng sớm anh ấy đưa anh về, đúng lúc bà ngoại ra ngoài tìm anh, bắt gặp, nên… Bà ngoại vốn không cho anh và anh ấy chơi với nhau.”

Bùi Viễn Chu chỉ có đứa cháu ngoại này Bùi Tri ở bên cạnh, luôn luôn cưng chiều, thế mà giận dữ đến mức này, Trang Phàm Tâm nhớ tới Bùi Tri từng nói, anh ấy và học trưởng không có hẹn hò, chẳng lẽ cũng là bởi vì có liên quan đến bà ngoại sao?

“Bà ngoại biết anh là gay?”

Bùi Tri gật gật đầu, hai và cháu chưa từng nói rõ với nhau, nhưng sống nương tựa lẫn nhau rất lâu đã rõ ràng. Mấy năm trước học viện mỹ thuật làm lễ hội văn hóa về quyền bình đẳng của người đồng tính, Bùi Viễn Chu đức cao vọng trọng, là người chủ chốt bằng lòng tham gia, cũng đặc biệt cho ra một tác phẩm.

Trang Phàm Tâm không tìm ra được nguyên nhân từ thần tượng của mình, suy đoán nói: “Đàn anh kia có phải là có vấn đề gì không?”

Học tập quá kém? Lưu manh? Không phải là phần tử tội phạm lẩn trốn ở nước Mỹ chứ?

Càng đoán càng thái quá, Trang Phàm Tâm vội la lên: “Sao anh im lặng!”

Bùi Tri nhẹ nhàng mở miệng: “Về mặt luật pháp anh ấy là con trai của ba anh.”

Rời khỏi nhà Bùi Tri đã chập tối, Trang Phàm Tâm đội mũ áo hoodie, mang theo quà sinh nhật Bùi Tri tặng, cậu đứng ở bên lề đường, sau khi kích động thì có chút không kịp thở, dùng sức hít vài hơi gió lạnh.

Không dễ đón xe, cậu chậm rãi đi dọc theo lề đường, về đến nhà trời đã tối, dùng tiền sang siêu thị đầu hẻm mua một tô mì oden thật lớn. Mới vừa húp ngụm nước nóng, một con chó mực nhảy tới, vây quanh con Samoyed ngoài siêu thị. truyenfull reup là chó

“Ông chủ!” Trang Phàm Tâm quay đầu lại gọi, “Mao Mao bị dâm loạn rồi nè!”

Ông chủ đứng sau quầy thu tiền: “Không sao! Yêu đương bình thường thôi!”

Trang Phàm Tâm nhìn chằm chằm hai con chó, cảm giác con chó mực sao giống Bond vậy? Từ trong hẻm một người bước ra, cầm dây dắt chó và điện thoại, là người cha trên pháp luật của của Bond, Cố Chuyết Ngôn.

Cố Chuyết Ngôn nhìn thấy cậu, bẽ mặt: “Để em cười chê rồi.”

Trang Phàm Tâm hỏi: “Bond không phải bị thiến rồi sao? Sao còn có nhu cầu này?”

“Thiến là mất khả năng sinh dục, chứ không bỏ được tâm hồn yêu đương của nó.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Đông Phương Bất Bại sau khi tự thiến, không phải cũng mua về bao nhiêu mỹ nhân hay sao.”

Hai người ngồi trên băng ghế nhỏ cửa siêu thị ăn mì oden, Cố Chuyết Ngôn cầm đũa trúc gắp từng gắp, ăn một hồi mới nhớ lại: “Đúng rồi, mẹ anh buổi trưa đã về rồi.”

Chuyện Tiết Mạn Tư bày tỏ ý kiến, tờ giấy cam kết, Cố Chuyết Ngôn nói hết cho Trang Phàm Tâm, ngữ khí tương đối trịnh trọng nghiêm túc. Trang Phàm Tâm bị doạ sợ, gắp miếng củ cải đơ ra: “Vậy ý là…”

Cố Chuyết Ngôn vươn người tới ăn miếng củ cải: “Ý là học tập cho giỏi, sáng mai tám giờ gặp ở phòng sách nhà anh.”

Trang Phàm Tâm thở một hơi, hôm nay cậu đã chịu rất nhiều kích thích rồi, thật sự là rất sợ bị dọa. Trong mắt người có tình đều chứa kính hiển vi, Cố Chuyết Ngôn nhìn ra cậu hơi khác thường, hỏi cậu làm sao.

Cậu ấp úng, có thể nói với người khác không?

Nhưng Cố Chuyết Ngôn đâu có tính là người khác, chắc là nói được nhỉ.

“Em đến nhà Bùi Tri.” Trang Phàm Tâm nhích lại gần, thì thầm với Cố Chuyết Ngôn như đặc vụ thương thảo, một người thích giả bộ ngầu như Cố Chuyết Ngôn mà còn nhịn không được, “đờ mờ” hai ba lần.

“Cho nên đó là anh trai của anh ấy? Cùng cha khác mẹ?”

“Không phải là ba ảnh sinh, mẹ của đàn anh đó và ba Bùi Tri là tái hôn.” Trang Phàm Tâm nói, “Nhưng ba ảnh lúc trước vứt bỏ mẹ ảnh cũng là bởi vì mẹ của người đàn anh kia, cho nên bà ngoại không cho phép hai người họ bên nhau.”

Cố Chuyết Ngôn cau mày: “Không phải chứ, vậy mà còn thích được thì đến anh cũng thấy hi hữu.”

Trang Phàm Tâm nói: “Ban đầu Bùi Tri không biết, từ nhỏ anh ấy không sống với ba.”

Chó nhà người ta hẹn hò cũng dành hết thời gian để âu yếm, còn hai con người này chỉ lo tám về chuyện của người khác, tám xong chuyện Bùi Tri còn chưa hết hứng thú, Cố Chuyết Ngôn liền chia sẻ chuyện của Tô Vọng.

Tô Vọng đêm giáng sinh đã thoát kiếp FA, là một cô gái quen được trong game online, sau khi đổi tên nhóm thành “Nhiệt liệt chúc mừng Tô Vọng thoát kiếp FA”, còn ép cả nhóm đăng ký tài khoản vào game gọi chị dâu, cực kỳ sến súa.

Trong lúc trò chuyện, ở dưới bóng đêm, Cố Chuyết Ngôn không phát hiện Trang Phàm Tâm mặt đỏ bừng bừng.

Hai đám đỏ ửng mãi chưa tan, Trang Phàm Tâm ban đêm ngồi thiết kế mới nhớ lại, mặt đỏ càng dữ hơn. Thật ra cậu chưa nói vào trọng điểm, không thể nói cho ai hết, huống hồ cậu cũng không nói được.

Buổi chiều, Bùi Tri ôm chăn hơi sốt, Trang Phàm Tâm mua thuốc, sau khi đút Bùi Tri ăn thì thuận miệng nói: “Em nói cho bà ngoại một tiếng nhé, bà biết anh bị phạt đứng đến phát sốt có lẽ sẽ mềm lòng.”

Bùi Tri tóm chặt lấy cậu: “Em tha cho anh đi, phạt đứng mà cũng sốt được sao?”

“Vậy xảy ra chuyện gì?” Trang Phàm Tâm hỏi.

Bùi Tri nhìn cậu, im lặng một lúc thật lâu, đuôi mắt không biết đã nóng đến thế nào mà đỏ lừ. Trang Phàm Tâm mơ mơ hồ hồ tỉnh ngộ một chút, đứng lên, ngồi trên giường, cái mông cọ mép giường kêu kẽo kẹt.

“Một đêm anh không về, ngủ ở đâu?”

“Ở… khách sạn.”

Trang Phàm Tâm không hiểu sao lại thấp thỏm: “Một mình, hay là cùng…”

“Không phải một mình.” Bùi Tri trùm chăn.

Trang Phàm Tâm kéo xuống: “Vậy anh sốt là bởi vì?”

Bùi Tri nói: “Bị chịch dữ quá.”

Ầm một tiếng, Trang Phàm Tâm ngồi ngốc ở bên giường, hỏi tới câu khách sạn cậu đã đoán được rồi, nhưng nghe đối phương chính miệng nói ra thì vẫn bị kích động rất lớn. Cậu không thể nào tưởng tượng được Bùi Tri trầm ổn hiểu chuyện… cũng không dám tưởng tượng, nhưng mà hoàn toàn không khống chế được mà tưởng tượng!

Miệng cũng không quản được, Trang Phàm Tâm nhỏ giọng hỏi: “Có cảm giác gì?”

Bùi Tri đáp: “Tìm Cố Chuyết Ngôn thử đi rồi biết.”

Chỉ một câu nói như vậy, Trang Phàm Tâm đến tận đêm khuya ngủ vẫn còn nóng mặt, nằm thẳng trong ổ chăn, nhớ Cố Chuyết Ngôn, muốn để Cố Chuyết Ngôn nằm bên cạnh mình, muốn hôn Cố Chuyết Ngôn, ôm thôi cũng được.

Cậu vươn mình ôm lấy Monchhichi, như muốn ghìm chết nó vậy, quá nhỏ, lại cách Monchhichi ôm lấy gối. “Cục cưng.” Đây là lần thứ ba cậu bắt chước Cố Chuyết Ngôn, nửa câu sau bắt đầu là tự nghĩ ra, “Cây cao su và cây bông gòn, Berger và Samoyed, Dương Quá và Tiểu Long Nữ, em và anh.”

Trang Phàm Tâm ở trong chăn nhào lộn, vùi mặt vào gối, cậu còn chưa từng trồng dâu tây cho Cố Chuyết Ngôn nữa, ngày mai làm bài tập thì có hợp thời điểm không?

Đầu óc bốc cháy như biển lửa, cậu bắt đầu có cảm giác, bàn tay dần dần vuốt nhẹ đến bụng dưới.

Cạch, Trang Hiển Dương đẩy cửa ra: “Ngủ rồi à?”

Trang Phàm Tâm suýt chút nữa bị dọa tè ra quần: “Chưa, chưa ngủ.”

“Dậy đi, phòng sách toàn là giấy vẽ của con, đi dọn đi.” Trang Hiển Dương mở đèn, thấy rõ đống gối ngổn ngang và con thú bông, “Con làm gì vậy, lại lên cơn nghiện khoai lát à?”

Trang Phàm Tâm bò lên, cái trán óng ánh mồ hôi, dọn phòng sách xong lại bị Triệu Kiến Thu gọi vào hoa viên trồng nấm, việc nhà diệt đi dục vọng, hết bận dính giường liền ngủ.

Hôm sau nhìn thấy Cố Chuyết Ngôn, Trang Phàm Tâm giấu diếm rung động mà nóng nảy, người ta yên lành học tập, cậu ở dưới bàn đụng chân Cố Chuyết Ngôn, khuỷu tay liên tục lấn qua vĩ tuyến 38 (*), than thở mệt quá dựa vào người đối phương.

(*) vĩ tuyến 38: các học sinh ngồi cùng bàn hay có cái vụ kẻ đường phân cách trên bàn học á, thì người ta ví đường phân cách đó là vĩ tuyến 38

“Hôm qua đi tắm em xoa rất nhiều sữa tắm, anh có thấy em thơm không?”

“… Thơm.” Cố Chuyết Ngôn đổi tờ giấy nháp mới, “Ngồi đàng hoàng, làm cho xong quyển đề anh đưa em đi, không phải nói cuối kỳ muốn tiến bộ hay sao.”

Trang Phàm Tâm ngoan ngoãn học được tới buổi trưa, Cố Chuyết Ngôn vẫn không có dừng lại làm gì với cậu, vừa học đến sau giờ trưa, giấy nháp đầy một xấp, chỉ có những lúc giảng mấy bài sai cho cậu thì mới nhìn tới cậu một tí.

Cậu nhìn ra hết rồi, Cố Chuyết Ngôn không chỉ tên Cố Chuyết Ngôn, còn có khả năng tên là Tiết Bảo Thoa, nhưng thật ra tên thật là Liễu Hạ Huệ.

Hoàng hôn tuyệt mỹ như vậy, Trang Phàm Tâm gục xuống bàn nhìn Cố Chuyết Ngôn học, điện thoại vang lên, các thành viên trong lớp tích cực chúc mọi người tết tây vui vẻ trong nhóm chat, làm cho Hạ Duy phải trồi lên nhắc nhở sắp tới cuối kỳ rồi.

Trang Phàm Tâm nói: “Cuối kỳ kết thúc sẽ là nghỉ đông rồi!”

Hạ Duy: “Nghỉ đông kết thúc là đến học kỳ sau rồi!”

Tề Nam: “Học kỳ sau kết thúc chính là nghỉ hè rồi!”

“Nghỉ hè kết thúc là lớp 12 rồi! Còn không biết căng thẳng hả!” Hạ Duy nổi giận, cấm tán gẫu vô nghĩa trong nhóm chat.

Trang Phàm Tâm để điện thoại xuống, vươn tay chọt chọt mu bàn tay Cố Chuyết Ngôn, đầu ngón tay vuốt nhẹ theo mạch máu màu xanh nhạt: “Mấy giờ anh mới nghỉ ngơi?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Mười giờ tối.”

Trang Phàm Tâm không có gì muốn nói, xếp gọn cặp sách về nhà ăn cơm, đã đi tới cửa, chạy thịch thịch quay lại cúi người xuống, hôn lên mặt bên trái của Cố Chuyết Ngôn một cái.

Cậu nói thật nhanh: “Cả ngày hôm nay em đều si mê anh.”

Ngòi bút quẹt ra một đường, Cố Chuyết Ngôn quay đầu, mà Trang Phàm Tâm đã chạy rồi.

Sáng sớm thứ hai chào cờ, Trang Phàm Tâm còn không quên tìm Tề Nam tính sổ, bánh kem sinh nhật tại sao đòi sáu trăm tệ mà đến cả lời chúc cũng không viết. Đang trở mặt thành thù, vì ngày hôm qua ở trong nhóm chat lan tỏa chủ nghĩa tiêu cực ghét học, Hạ Duy đi tới đạp bọn họ mỗi người một cái, nhất thời hợp tác cùng sưởi ấm cho nhau.

Trở về phòng học, còn chưa reng chuông, Trang Phàm Tâm buổi chiều thứ sáu không mang bài tập về, chất đống ở trong hộc bàn, cậu xếp gọn lại đặt trên bàn.

Rút tờ cuối cùng ra, bên trong thoáng đãng, tận tút trong góc hộc bàn đặt một tấm thiệp chúc mừng.

Trang Phàm Tâm lấy ra xem, chắc là nhét sau khi cậu đi, nên cậu chưa thấy. Thiệp chúc mừng là màu trắng như gạo, khắc laser, con trai chắc không tỉ mẩn như vậy, mở ra, quả nhiên là vài hàng chữ nắn nót ——

Phàm Tâm, sinh nhật vui vẻ.

Minh vẫn nhớ thần thái rực rỡ của cậu sau khi thi đấu về nước, cũng thích nhìn dáng vẻ cười đùa phóng khoáng của cậu lúc thường, quen thuộc nhất chính là sự bảo ban dịu dàng của cậu mỗi lần đốc thúc mọi người làm bài nghe tiếng Anh.

Khi cả lớp cùng hát chúc mừng sinh nhật cậu, cậu có nghe thấy giọng hát của mình không?

Giáng sinh sang năm, mình hi vọng được hát riêng cho mình cậu, được không?

Kí tên: Vương Sở Nhiên.

Trời địu.
Chương trước Chương tiếp