Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 46: Trời ạ!

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trang Phàm Tâm cũng ngồi ở chân tường, ôm bánh kem, nến đốt cháy được một nửa, nhưng cậu không nỡ thổi tắt. Cố Chuyết Ngôn ngồi xổm ở trước mặt cậu, cánh tay vuốt nhẹ bắp chân của cậu, thúc giục: “Thổi đi, không thổi làm sao mà ăn?”

“Thổi xong cũng chỉ còn lại đèn đường, không đẹp.”

Ánh vàng ấm áp quá dịu dàng, giống như một khi tắt đi, thì quang cảnh huyền diệu này cũng sẽ theo đó mà biến mất, Cố Chuyết Ngôn nhìn chằm chằm ngọn lửa, nhớ tới cái gì đó: “Đồ ngốc, có phải là em còn chưa ước nguyện đúng không?”

Trang Phàm Tâm nói: “Không cần ước nguyện.”

Một tên nhóc quê mùa viết chữ trên cát, vậy mà tổ chức sinh nhật lại không để ý chuyện ước nguyện. “Không hiểu chứ gì.” Trang Phàm Tâm nói vô cùng triết lý, “Người không có tiếc nuối hay đòi hỏi, thì sẽ không có ước nguyện.”

Cố Chuyết Ngôn hiểu mà như không hiểu: “Phiên dịch một chút đi.”

Trang Phàm Tâm nói: “Bây giờ em đang rất hạnh phúc, không cần phải ước nguyện.”

Một luồng gió thổi qua, Cố Chuyết Ngôn giơ tay bảo vệ ánh nến lập lờ, triển lãm nghệ thuật không thể cùng nhau xem, nhà hàng đã đặt cũng không thể đi, chỉ có thể núp ở trong góc xó xỉnh này ngồi trên tảng đá lạnh băng, lạnh như mẹ anh vậy, Trang Phàm Tâm nói cậu đã hạnh phúc rồi không cần ước nguyện.

“Xin lỗi.” Cổ họng anh khàn đặc. 

Trang Phàm Tâm cầm lấy tay Cố Chuyết Ngôn, nâng lên, cúi đầu hôn mu bàn tay Cố Chuyết Ngôn: “Chờ đến tháng ba sinh nhật anh, đến lượt em cầm bánh kem đứng ở chỗ này, em cũng gọi anh là cục cưng.”

Cố Chuyết Ngôn cười đến hút cả một ngụm gió: “Vậy anh cũng không cầu nguyện, anh ở bên em là hạnh phúc đến nỗi không cần cầu nguyện gì cả, thật đó.”

Trang Phàm Tâm chắp hai tay trước ngực: “Có rồi! Hi vọng tất cả mọi người đều hạnh phúc đến nỗi không cần cầu nguyện gì cả!” Nói xong, cây nến cháy thành đốm nhỏ đã bị thổi tắt, trời trở tối, ánh mắt nhìn nhau cũng dịu dàng hơn.

Cố Chuyết Ngôn lấy ra hai cái cái nĩa, hỏi: “Buổi tối có liên hoan không?”

“Có, ăn thịt nướng, em no muốn chết luôn.” Trang Phàm Tâm nói xong, Cố Chuyết Ngôn sờ bụng của cậu, xẹp lép, cũng không cần vạch trần. Cậu cười hì hì: “Em nghĩ đến anh… nên chỉ ăn hai lát xà lách.”

Hai người đều đói bụng, bánh kem không cần cắt liền bắt đầu ăn, Cố Chuyết Ngôn xắn nĩa xuống, mặc dù không có lời chúc mừng, nhưng mà mùi vị ngon tuyệt vời, có thể tha thứ cho Tề Nam.

Ở giữa có một lớp kem, gió đêm thổi phong phanh, Trang Phàm Tâm vừa ăn vừa run cầm cập, còn không quên quan tâm chuyện vặt vãnh: “Mua bao nhiêu tiền đấy, có được khuyến mãi không?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Sáu trăm.”

“Cái gì?!” Trang Phàm Tâm la lên một tiếng, mèo hoang trong bóng tối meo một tiếng mắng cậu ngu ngốc, “Tề Nam bán cho người quen như vậy đó hả? Chờ thứ hai em trừng trị nó!”

Cố Chuyết Ngôn cười: “Thưa anh, anh định trừng trị người ta thế nào? Chia sẻ ca khúc ‘Bạn không có kết quả tốt’ à?”

“Anh đừng có xem thường em.” Trang Phàm Tâm vén tóc mái lên lộ ra cái trán, đắc ý nói, “Anh còn chưa ý thức được sao? Đầu của em có lực sát thương rất lớn đó.” sstruyen reup là chó

Nói thật, Cố Chuyết Ngôn hoàn toàn không ngờ tới Trang Phàm Tâm sẽ xông tới bảo vệ anh, anh thậm chí còn lo lắng, sợ thế cục hỗn loạn dọa sợ Trang Phàm Tâm.

Cùng nhau ăn hết một cái bánh kem sinh nhật, Trang Phàm Tâm đặt đế bánh sang bên cạnh, con mèo hoang bị cậu đánh thức nhảy tới liếm kem. Cậu hơi dẩu miệng, chỉ lo Cố Chuyết Ngôn không nhìn thấy kem dính trên môi cậu, chờ Cố Chuyết Ngôn lại gần, liền hơi cúi đầu giả bộ ngại quá. Vừa dung tục vừa làm ra vẻ, người ta hôn cậu hai cái liền mềm nhũn, kêu meo meo, làm con mèo hoang cứ muốn mắng cậu ngu ngốc.

Liếm sạch kem, Cố Chuyết Ngôn mời gọi: “Muốn lấy quà không?”

“Muốn.” Hơi thở Trang Phàm Tâm mang theo mùi sữa, mỗi khi Cố Chuyết Ngôn hỏi cậu muốn cái gì, cậu liền sinh ra một loại ảo giác làm kiều nữ, mi mắt lay động quăng mị nhãn, thực tế thì nhìn chả khác gì lườm đại gia.

Cố Chuyết Ngôn ngồi xổm lâu, đứng dậy lảo đảo đi tới hốc cây, từ đằng sau thân cây to lớn xách ra một cái túi lớn, lớn cỡ nào ấy hả, lớn đến nỗi có thể nhét hết trông đợi của Trang Phàm Tâm vào.

Trang Phàm Tâm ôm đầu gối ngồi ngay ngắn, hai mắt nhìn đăm đăm, không đợi Cố Chuyết Ngôn đi tới đã cảm động trước, nói: “Người yêu à, làm anh tiêu pha rồi…”

Đến cả xưng hô cũng thay đổi, Cố Chuyết Ngôn lấy ra hộp màu nước của Cố Bảo Ngôn, nhiều lần cường điệu đó là tiền cưới xin của cô nhóc, để Trang Phàm Tâm sau này đừng đầu độc trái tim thiếu nữ của trẻ con nữa.

Sau đó là hộp quà màu hồng tím thắt nơ bướm, hóa ra mặt trên còn có một hàng chữ, trăm năm hảo hợp. Trang Phàm Tâm ở trong bầu không khí nồng nặc mùi kết hôn mở hộp ra, xốc lên một lớp vải chống bụi, nhất thời vui mừng rít gào: “—— Trời ạ!”

Cố Chuyết Ngôn bịt miệng cậu lại: “Nói nhỏ thôi.”

Buông tay ra, Trang Phàm Tâm lộ ra bảy tám cái răng trắng, nhỏ giọng hò hét: “Trang phục đấu kiếm! Là trang phục đấu kiếm đó!”

“Thích không?” Cố Chuyết Ngôn biết rõ còn hỏi.

Trang Phàm Tâm kích động muốn khóc, nhấc bộ quần áo lên ướm vào người, mũ bảo hộ, kiếm, bao tay, tất dài và giày, mỗi một món đều phù hợp kích cỡ của cậu. Ba mẹ cậu cũng không hiểu rõ cậu đến thế, cậu hỏi: “Sao anh biết kích cỡ của em dạ?”

Còn “dạ” nữa, giả bộ ngoan ngoãn đây mà, Cố Chuyết Ngôn tinh tướng nói: “Anh liếc mắt một cái là biết liền.”

Ở bên ngoài khó mặc đồ, Trang Phàm Tâm chỉ mang giày, cầm kiếm, đội mũ, dưới ánh đèn mờ trong con ngõ cụt chém lung tung. Cố Chuyết Ngôn ngồi trên tảng đá làm khán giả, vừa xem vừa vuốt lông mèo hoang.

“Hây da!” Trang Phàm Tâm đứng nghiêm, giương kiếm ra.

“Làm gì thế?”

“Chụp ảnh cho em.”

Cố Chuyết Ngôn lấy điện thoại ra chụp ảnh: “Xong rồi.”

Trang Phàm Tâm lấy mũ bảo hộ xuống, bày ra một tư thế khác, còn mỉm cười: “Chụp thêm kiểu này nữa.”

Cố Chuyết Ngôn cảm thấy rất quen mắt: “… Mẹ nó em còn bắt chước anh.”

Trước mặt một cơn gió thổi tới, con mèo trong lồng ngực Cố Chuyết Ngôn nhảy sang chỗ Trang Phàm Tâm, ôm lấy chân Trang Phàm Tâm. Không hiểu sao lại muốn cười, cười Trang Phàm Tâm dễ vui vẻ như vậy, cười hoa đẹp như vậy, trăng tròn như thế.

Mò tới một cái hộp nhỏ cuối cùng, Cố Chuyết Ngôn nói: “Mở ra xem đi.”

Trang Phàm Tâm cúi đầu mở ra, bên trong là một tấm huy chương, cậu nhớ tấm hình Cố Chuyết Ngôn thi đấu kiếm có đeo nó. Dựa vào hõm cổ Cố Chuyết Ngôn, cậu nói: “Hình như lúc em xem hình đấu kiếm của anh thì đã động lòng rồi.”

Cố Chuyết Ngôn thù dai: “Vậy lúc anh tỏ tình em còn lằng nhằng cái gì?”

“Em, em thử thách anh một chút thôi.” Trang Phàm Tâm nói lung tung, cúi đầu đăng hình lên mạng thì được Cố Chuyết Ngôn đeo huy chương lên. Chọn ảnh xong, cậu không nghĩ ra cáp-sừn, nhét cho người ta, “Anh viết cho em đi.”

“Trách nhiệm của bạn trai có phải là hơi nhiều rồi không?”

“Anh không phải giành giải nhất cuộc thi viết văn sao, biết lắm thì khổ nhiều.”

Cố Chuyết Ngôn viết ngắn gọn bốn chữ, cùng với tấm ảnh cầm kiếm bấm “đăng”. Trang Phàm Tâm cướp lại xem, cái gì đây, trên màn hình viết là —— Luận võ chọn rể.

“Anh báo danh.” Cố Chuyết Ngôn hôn nhẹ vào lỗ tai cậu.

Đã qua nửa đêm, sau đó cũng không ai nói thêm gì, cứ yên lặng ôm ấp nhau dưới chân tường, nếu không phải quá lạnh chắc cũng sẽ ôm tới sáng.

Cố Chuyết Ngôn cầm túi tiễn Trang Phàm Tâm về, gió rất mạnh, anh đẩy cửa ra vội vàng nhét người vào: “Không chúc ngủ ngon đâu, về nhà mau ngủ một giấc đi.”

Trang Phàm Tâm đứng ở bên trong cửa, chầm chậm đóng cửa lại, khóa lại, nhưng vẫn đứng đó không nhúc nhích. Bên ngoài cũng không có tiếng bước chân, cậu biết Cố Chuyết Ngôn cũng không đi, liền ghé sát vào khe cửa.

“Đây là sinh nhật vui nhất trong đời em.” Cậu nói.

“Sau này mỗi năm đều sẽ vui như vậy.” Cố Chuyết Ngôn nói.

Nhìn khe hở trên cửa lâu cảm thấy choáng váng, giọng Trang Phàm Tâm cũng nhẹ đi: “Mẹ anh… không có nghi ngờ gì chứ?” Cả đêm nhẫn nhịn không hỏi, thật ra rất lo lắng.

“Không có.” Cố Chuyết Ngôn cười nhẹ, “Em diễn tốt như vậy, bà ấy làm sao mà nhìn ra.”

Trang Phàm Tâm thở một hơi: “Em cảm thấy mẹ anh rất dịu dàng.”

Cố Chuyết Ngôn yên lặng lườm một cái, Tiết Mạn Tư là Bạch Cốt Tinh, Trang Phàm Tâm chính là tiểu hòa thượng mới vừa xuống núi, hoàn toàn không hiểu sau lưng dịu dàng là giương nanh múa vuốt.

Làm tiểu hòa thượng an tâm xong, Cố Chuyết Ngôn về nhà nghỉ ngơi, khi mở mắt thì chị Hồ mới vừa nấu xong bữa trưa.

Trên bàn ăn ba thế hệ, Tiết Mạn Tư mặc váy ngủ ngồi ở bàn, lúc này bà mới lộ ra vẻ dịu dàng chân chính. Cố Chuyết Ngôn để tóc bù xù ngồi ăn cơm, nửa mê nửa tỉnh mà trêu chọc: “Chị Hồ, sao trong bát em còn có trứng gà luộc?”

“Mẹ bảo đấy.” Tiết Mạn Tư nói, “Xoa cho mặt bớt sưng.”

Cố Chuyết Ngôn cấm khẩu, một cái tát kia không có bao nhiêu sức lực, anh đút trứng gà cho Bond ăn, lúc gắp đồ ăn thì gắp phải tóc Cố Bảo Ngôn, đang định nổi giận, mới chú ý cô nhóc mặc bộ trang phục kỳ dị Liên Dịch Minh tặng.

“A bạn gái của bọn đầu gấu, đúng không?”

Cố Bảo Ngôn nói: “Người ta tên là công chúa Jasmine.”

Tiết Mạn Tư nhìn bọn họ cười, múc một bát canh cho con gái, cố ý hỏi: “Bảo Ngôn, con có thích anh Liên Dịch Minh không?”

“Thích ạ.” Cố Bảo Ngôn trả lời, “Nhưng mà con thích anh Tiểu Trang nhất.”

Cố Chuyết Ngôn im lặng gặm xương sườn, giống như đang xem kịch vui, Tiết Mạn Tư liếc nhìn anh một cái, lại hỏi: “Tại sao lại thích anh Tiểu Trang nhất?”

Cố Bảo Ngôn hỏi ngược lại: “Tại sao mẹ thích ba con?”

Vẫn là học sinh tiểu học ghê gớm, Cố Chuyết Ngôn nhún vai cười, gắp cho Cố Bảo Ngôn thêm một miếng cá. Tiết Mậu Sâm cười nói: “Tiểu Trang dáng vẻ ưa nhìn, giỏi hội họa, tính cách cũng tốt, mấy cô nhóc thích nó là quá bình thường.”

Tiết Mạn Tư nói thầm, đâu chỉ là có cô nhóc.

Cơm nước xong, người già, người trẻ dắt chó đi dạo, hai mẹ con vẫn ngồi ở bàn ăn. Cố Chuyết Ngôn bóc hạt dẻ cười ra ăn, mặt mày cúi gằm không nhìn Tiết Mạn Tư, thật ra toàn thân bốc lên sự quật cường chết cũng không hối cải.

“Lời hôm qua con nói, mẹ suy nghĩ cả một đêm.” Tiết Mạn Tư nói, “Con từ nhỏ đến lớn, ba mẹ quả thật quan tâm chưa đủ, là sơ suất của ba mẹ.”

Ba mẹ quá ưu tú, quá coi trọng sự nghiệp, dần dần chỉ quan tâm con có ưu tú hay không và sự nghiệp của con, cô nói: “Con nói đúng, nếu tìm căn nguyên thì là bởi vì mẹ và ba con đưa tới, nhưng ba mẹ không phải chữa lợn lành thành lợn què, mà là bởi vì con là một người trưởng thành tự có suy nghĩ và hành động, ba mẹ không cách nào khống chế con. Chính vì thế, ba mẹ cũng không có cách nào ép con chia tay.”

Cố Chuyết Ngôn ngẩng đầu, cho là mẹ mình đã biến thành người khác.

“Bắt đầu từ bây giờ ba mẹ sẽ từ từ thay đổi, hi vọng vẫn chưa quá muộn.” Tiết Mạn Tư nhìn anh, “Nhưng việc học và sự nghiệp là một phần cuộc sống của con, mẹ sẽ không bao giờ nới lỏng yêu cầu về phương diện này.”

Xem ra vẫn không đổi, vẫn là mẹ, nhưng mà Cố Chuyết Ngôn rất thỏa mãn. Anh lên lầu, lúc xuống mang theo giấy bút: “Con không phải là một thằng ngốc chỉ biết yêu đương, hai người coi trọng sự nghiệp con cũng vậy, nhưng con sẽ không bao giờ chia tay Trang Phàm Tâm.”

Tiết Mạn Tư nói: “Nói miệng không có bằng chứng, con cam kết với mẹ đi.”

“Không phải đang viết đây sao.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Thật ra con đã quyết tâm thi Harvard, ngày hôm qua chưa kịp nói cho mẹ biết.”

Tiết Mạn Tư thù dai hơn: “Trốn học mà cũng có thể thi đậu Harvard?”

Viết đầy một tờ giấy, Cố Chuyết Ngôn thì thầm: “Con ở đây cam kết, sau này tuyệt đối không trốn học, không đánh nhau, không vì yêu đương làm ảnh hưởng học tập, đi thi chỉ có tiến không lùi, dùng Harvard làm mục tiêu không ngừng nỗ lực.”

Tiết Mạn Tư nói: “Dù sao cũng có ai quản con.”

“… Vậy thì mẹ đừng có đi nữa.” Cố Chuyết Ngôn bổ sung một câu, “Nhất định phải hoàn toàn tin tưởng ở con. Hay là để con phát sóng trực tiếp hành trình học tập cho mẹ xem?”

Tiết Mạn Tư không kìm được cười ra tiếng, ở dưới bàn đá Cố Chuyết Ngôn một cái, nhận lấy tờ cam kết này, cô lột một hạt dẻ cười đưa tới.

Thật sự có hơi không muốn về, cô hỏi: “Con trai à, mẹ ở đây thêm vài ngày nữa được không?”

Cố Chuyết Ngôn cũng không giữ được khóe miệng: “Nhà ba của mẹ mà, ai quản được mẹ chứ.”

Anh ngây thơ cho là Tiết Mạn Tư thật sự ở thêm vài ngày, nhưng mà chưa tới nửa tiếng sau, Tiết Mạn Tư nhận một cú điện thoại rồi đặt vé máy bay, thậm chí lúc cô đi anh vẫn chưa ăn hết hạt dẻ cười.

Cố Chuyết Ngôn không khỏi hoài nghi, Tiết Mạn Tư tạm thời không can dự có phải là vì không có cách nào quản được anh hay không.

Ánh nắng rạng rỡ, Trang Phàm Tâm vùi ở trong phòng sách vẽ vời, ngày thứ hai sau sinh nhật của cậu, chính thức bắt đầu thiết kế quà sinh nhật mười tám tuổi cho Cố Chuyết Ngôn, lúc đó phải làm cho Cố Chuyết Ngôn cũng kích động y như lúc cậu nhìn thấy trang phục đấu kiếm.

Xe việt dã từ ngoài cửa chạy qua, Trang Phàm Tâm đi sang cửa sổ hướng ra phía ngoài nhìn xung quanh, không ngờ Tiết Mạn Tư đi nhanh như vậy. Cậu tự nhiên phất tay một cái, hướng về phía phương xa: “Tạm biệt dì…”

Sau đó liền tưởng bở nói thêm một câu: “Dì yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt con trai của dì.”

Lúc này điện thoại vang lên như đòi nợ, màn hình hiển thị là Bùi Tri đã mất tích cả ngày.

Tác giả có lời muốn nói: Trên đường ra sân bay phỏng vấn cô Tiết Mạn Tư một chút. Hỏi: Cô thật sự đã suy nghĩ cả đêm không ngủ sao? Đáp: Thật, con trai tôi ở bên ngoài hẹn hò tôi đều nghe thấy được. Hỏi: Cô có cảm nhận như thế nào? Đáp: Lãng mạn hơn ba nó hồi trẻ. Hỏi: Đối với việc con gái cũng thích Trang Phàm Tâm, cô thấy thế nào? Đáp: Tôi thấy nó ảo tưởng. Hỏi: Hãy gửi đến các bạn độc giả một câu tự đáy lòng. Đáp: Ngày mai nghỉ ngơi.
Chương trước Chương tiếp