Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 44: Tề Nam ngây người: Hả?

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Cố Chuyết Ngôn thật ra có rất ít kinh nghiệm về sinh nhật, quan hệ tốt thì mua quà, nghiêm khắc mà nói, chỉ có sinh nhật của tụi Lục Văn thì mới hơi hơi để ý.

Mà cũng không để ý lắm.

Đã ngày 15 rồi, cách lễ giáng sinh còn có tám, chín ngày, Cố Chuyết Ngôn bắt đầu chuẩn bị đâu vào đấy. 

Ban đêm có một trận mưa nhỏ, hơi lạnh, Trang Phàm Tâm buổi sáng ra ngoài mang khẩu trang, Cố Chuyết Ngôn ở dưới gốc cây chờ hơn nửa ngày rồi, cười nói: “Rét như vậy sao? Người phương nam đúng là không chịu lạnh được.”

Trang Phàm Tâm liếc xéo, đi ra ngoài một đoạn mới nói: “Miệng em sưng rồi, người phương nam không chịu bị cắn được.”

Cố Chuyết Ngôn vừa nghe rất hưng phấn, giống như mình đã làm chuyện gì ghê gớm lắm, muốn nhìn một chút. Vừa nhìn quả thật có hơi sưng, còn đỏ đỏ, ba hoa: “Hôn nồng nhiệt là như vậy đấy, sưng thêm mấy lần sẽ quen thôi.”

“Còn khuya.” Trang Phàm Tâm không dễ bị gạ gẫm, “Hôn kiểu Pháp không phải như vậy.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Sính ngoại quá, đây là kiểu của nhà họ Cố.”

Hai người không thẹn không xấu hổ dây dưa đi vào trạm tàu điện ngầm, người chen chúc người, ống quần Trang Phàm Tâm bị cái dù của anh trai bên cạnh dính ướt, cậu chui vào lồng ngực Cố Chuyết Ngôn, nhẹ nhàng cọ cẳng chân Cố Chuyết Ngôn.

Cố Chuyết Ngôn nhẫn nhịn, trong lúc Trang Phàm Tâm cọ hăng say thì bóp lấy vòng eo kia, dùng độ dài của ngón tay cái đến ngón tay giữa làm đơn vị, vòng qua một vòng đo eo cậu, lại dùng phương thức này đo vòng ngực, lúc đo vòng mông thì bị người ta chen lấn, ghì tay hơi nặng.

Trang Phàm Tâm lập tức ngẩng đầu lên, tiếng như ruồi muỗi: “Đừng ở chỗ này…”

Cố Chuyết Ngôn bị cho rằng mình là lưu manh đùa giỡn, cố ý không biện giải: “Anh chỉ muốn ở chỗ này thôi.” Tay không rút trở về, còn bóp một cái, cách vài quần có thể cảm nhận được hai cánh mông căng mịn.

Trang Phàm Tâm vừa thẹn vừa sợ, tóm chặt cổ áo Cố Chuyết Ngôn kéo xuống, tới gần vừa nghiêng đầu, hướng về phía lỗ tai đối phương hỏi thật nhanh: “Có phải là anh xem mấy thứ bậy bạ rồi không?”

Cố Chuyết Ngôn còn giả vờ, hàm hồ “Ừ” một tiếng. Tâm tình trong mắt Trang Phàm Tâm càng ảo diệu, cách khẩu trang cũng có thể đoán được cậu đang cắn miệng tức giận, mãi lâu sau, cuối cùng cậu cũng không nhịn được: “… Chia sẻ liên kết cho em.”

“Cmn em.” Cố Chuyết Ngôn đầu hàng, sau khi đến trạm thì đi thật nhanh.

Bên cạnh bảng đen là một tấm lịch, xưa nay chưa từng xem, Cố Chuyết Ngôn hôm nay vào cửa liếc một cái, lễ giáng sinh là thứ sáu.

Học xong tiết bốn, Trang Phàm Tâm liền đến bảo tàng nghệ thuật, Tề Nam cả buổi chiều đều ngán ngẩm, viết vài câu hát trên bàn Trang Phàm Tâm, khi nhớ cậu cậu ở chân trời, khi nhớ cậu cậu ở trước mắt, khi nhớ cậu cậu ở trong đầu óc… Câu cuối cùng còn chưa viết xong, Cố Chuyết Ngôn đến gõ bàn, nói: “Đừng suy nghĩ nữa, tiếp khách.”

Tề Nam vui vẻ chuyển đến hàng cuối cùng, cầm cuốn sách hóa học: “Hidro heli liti beri bo, trí nhớ của tao vẫn còn được ấy nhể.”

Cố Chuyết Ngôn đưa một tấm giấy nháp, nói thẳng: “Tao đặt một bánh kem sinh nhật, ngày 25 giao, thời gian địa điểm cụ thể tao sẽ liên lạc với mày sau.” sstruyen reup là chó

Tề Nam vừa nghe liền hiểu: “Cho bạn cùng bàn của tao hả? Không thành vấn đề, mấy tấc? Vị gì? Kem gì?”

Không hổ là người thừa kế cửa hàng bánh ngọt, khá là đáng tin, Tề Nam lấy điện thoại ra mở album, bên trong các kiểu bánh ngọt hơn 100 tấm, còn xen lẫn một vài tấm tự sướng đầy góc chết của trai thẳng. Hai người cúi đầu nhìn chằm chằm dưới bàn, Cố Chuyết Ngôn xét duyệt từng tấm, sô cô la Trang Phàm Tâm không ăn, hoa hòe thì gái tính quá, fondant nhìn thì đẹp mà ăn thì chán…

“Mịa, hóa ra mày lắm chuyện như vậy.” Tề Nam mắng một câu.

Cố Chuyết Ngôn nói: “Tiền không thành vấn đề, dùng những thứ tốt nhất.”

Tề Nam đổi giọng: “Tao rất thích khách hàng có mục tiêu như mày.”

Nhất khối giống như miếng kim bài miễn tử, Cố Chuyết Ngôn nói dối là giảng bài cho Tề Nam, hai tiết tự học quang minh chính đại ngồi tụ một chỗ. Ban đầu Tề Nam chỉ cảm thấy Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm quan hệ khá tốt, dần dần, sâu trong nội tâm hắn có chút rung động, rốt cuộc cũng quyết định được vị bánh và tạo hình, hắn không nhịn được hỏi: “Mày với Trang Phàm Tâm có phải là kết nghĩa kim lan không?”

Cố Chuyết Ngôn gãi gãi ấn đường: “Ừm, có thể giúp bạn không tiếc cả mạng sống.”

Tề Nam hâm mộ than thở một tiếng, tiếp tục nghiên cứu loại nến, Cố Chuyết Ngôn muốn đặt nến hình con số, một cái số “1”, một cái số “7” là đủ rồi. “Vậy không thành vấn đề.” Tề Nam nói, “Đúng rồi, sinh nhật vui vẻ tiếng Trung hay là tiếng Anh?”

“Tiếng Trung đi.” Cố Chuyết Ngôn ngẩn ra chốc lát, “Thêm hai từ nữa, cục cưng.”

Tề Nam ngây người: “Hả?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Viết là: Cục cưng, sinh nhật vui vẻ.”

Tề Nam trợn mắt ngoác mồm, kết nghĩa kim lan không phải như vậy mà phải không! Cố Chuyết Ngôn không quản nhiều, móc ra sáu trăm tệ đưa qua, Tề Nam hoàn hồn từ chối, dù là người quen thì cũng không thể lấy mắc như vậy.

“Số còn lại là phí cấm khẩu, đừng nói lung tung.” Cố Chuyết Ngôn tỏ khí chất ông lớn, “Mày không phải muốn mua bộ skin mới sao, xem như quà giáng sinh tao tặng mày.”

Tề Nam hơi động lòng, mà vẫn không hiểu hai thằng con trai tại sao lại gọi nhau là “Cục cưng”.

Dung Thành mưa rất hiểm ác, cả một tối mà giống như trút nước, Cố Chuyết Ngôn tan học ở lại trong phòng học làm bài tập, giám thị Phùng đi tuần tra nhìn thấy anh, vui mừng chúc anh thi học kỳ lập lại huy hoàng.

Thời gian vừa đến, anh đến bảo tàng nghệ thuật đón Trang Phàm Tâm về nhà, xe taxi đến nơi đỗ ở ven đường, anh hạ cửa sổ xe xuống, cách màn mưa trông thấy Trang Phàm Tâm và Bùi Tri cùng nhau đi ra. Đang mở cửa xe, một chiếc Tesla lái tới, là Trang Hiển Dương.

“Tài xế, đi thẳng đi.” Cố Chuyết Ngôn nói với tài xế.

Sân thượng lầu hai đọng một vũng nước mưa, hạt mưa đập vào sàn nhà và cửa sổ hình như rất bồn chồn, mãi đến tận nửa đêm vẫn chưa yên tĩnh. Danh sách người liên lạc chỉ có mấy người online, ba tên kia đều hiện “Đang chơi đấu địa chủ QQ”, đợi một lát, Liên Dịch Minh và Lục Văn cùng đổi mới trạng thái: Tô Vọng, mày không phải là người!

Cố Chuyết Ngôn gọi điện thoại Liên Dịch Minh, bắt máy: “Còn chưa ngủ à?”

“Ngủ mẹ gì, bị Tô Vọng chọc cho tức chết.” Liên Dịch Minh hít sâu một hơi, “Chơi mạt chược đi, mày chém chết nó cho tao.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Tìm mày có việc, nhờ mày giúp một chuyện.”

Cậu muốn tặng cho Trang Phàm Tâm một bộ đồ đấu kiếm đặt làm riêng, bao gồm cả giày, mũ bảo hộ và kiếm. Lần trước là giúp mua giày bata, lần này là quần áo làm theo yêu cầu, Liên Dịch Minh cảm giác mình chính là một nhân viên mua hộ.

Gửi kích cỡ tới, Liên Dịch Minh nói: “Gầy thế, sờ có cộm tay không?”

“Mắc mớ gì tới mày.” Cố Chuyết Ngôn còn chưa giao phó xong, “Mày đi một chuyến tới nhà tao, trong kho hàng ở nhà riêng của tao ấy, tầng thứ tư của tủ đặt huy chương thi đấu kiếm, gửi chung với quần áo luôn.”

Liên Dịch Minh hỏi: “Huy chương cũng tặng luôn hả? Ngày gì vậy, hai bây muốn kết hôn hả?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Sinh nhật em ấy.”

Thu xếp xong rồi cúp điện thoại, Cố Chuyết Ngôn tiện tay mở ra trang tìm kiếm, mấy ngày nay công cụ tìm kiếm muốn nổ tung, lúc dắt chó đi dạo anh cũng đi tìm “quà sinh nhật”, Bond ở dưới gốc cây ăn phân anh cũng không nhìn thấy. Lỡ như quần áo làm không đẹp thì công toi, anh phải chuẩn bị thêm một món nữa, vì vậy chuyển sang “quà giáng sinh”, xanh xanh đỏ đỏ, lại tìm “quà giáng sinh chất lượng”, trực tiếp nhảy ra một thùng gà KFC.

Về phần nhà hàng, trên mạng Dung Thành hơn 100 nhà hàng hơn hai ngàn bình luận, Cố Chuyết Ngôn xem đến nỗi mắt muốn mù. Bởi vì hết lòng suy tư, mấy ngày nay anh vô cùng lười biếng và lạnh lùng, ở trường học không có làm gì chỉ nhìn ra cửa sổ chờ giáng sinh đến.

“Cố Chuyết Ngôn, chơi bóng không?”

Không chơi, không rảnh.

“Chuyết Ngôn, câu số 4 nghe hiểu không, giảng tao nghe với.”

Không giảng, nghe không hiểu.

“Cố Chuyết Ngôn, lớp số 1 có bạn nữ hỏi số điện thoại của mày, tao nói cho nhỏ biết nha?”

Nói gì mà nói, không thích con gái.

Ngày 24, bộ đấu kiếm đưa đến, thường thức của Liên Dịch Minh đúng là kém sang, vậy mà dùng một hộp quà màu hồng tím, còn thắt nơ con bướm. Cố Chuyết Ngôn suy nghĩ một chút, Trang Phàm Tâm đến cả quả cầu thủy tinh đầy tuyết bay cũng có thể nhận, vậy chắc sẽ thích thôi.

Buổi tối là đêm giáng sinh, triển lãm nghệ thuật chuẩn bị ráo riết, các tình nguyện viên đến tám giờ mới làm xong.

Cố Chuyết Ngôn tan học không về nhà, đi thẳng đến một tiểu khu, quen đường quen nẻo đi thang máy đến tầng mười tám, không chờ anh nhấn chuông cửa, cửa mở ra từ bên trong.

Bùi Tri nhìn thấy anh, sợ hết hồn. Liền đi thang máy xuống, Bùi Tri hỏi: “Cậu… tìm anh?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Cho em thẻ thông hành triển lãm nghệ thuật của anh, ngày mai em đi với Phàm Tâm.”

Thẳng thắn quá, Bùi Tri rất mộng mị: “Anh còn phải sử dụng mà.”

“Trường học ở Mỹ hình như nghỉ rồi phải không.” Cố Chuyết Ngôn cười rộ lên, “Tối rồi anh còn đi đâu thế, gặp bạn à? Người ta bay trở về một chuyến không dễ dàng gì, ngày mai giáng sinh không đi chơi sao?”

Bùi Tri khiếp sợ: “Cậu đáng sợ thật đấy.”

Nói xong kìm lòng không đặng dâng thẻ thông hành lên.

Cố Chuyết Ngôn cất gọn, ra vẻ quý ông, nói: “Không để lộ bí mật, yên tâm.”

Anh đi thật lưu loát, về nhà cài đồng hồ báo thức, một giây cuối cùng của đêm giáng sinh chúc Trang Phàm Tâm “Sinh nhật vui vẻ”.

Sáng hôm sau, Trang Phàm Tâm tỉnh ngủ liền bắt đầu đắc ý, sợ người khác quên còn cố ý đăng lên vòng bạn bè —— Mỗi khi đến giáng sinh là lại già thêm một tuổi. Không kịp chờ đợi mà ra ngoài, ngờ tới Cố Chuyết Ngôn đang chờ cậu, nhưng không ngờ tới là đối phương không mặc đồng phục.

“Sao anh cũng không mặc đồng phục?” Cậu phải đi triển lãm nghệ thuật, gần đây cũng không mặc.

Cố Chuyết Ngôn khoác balo lên: “Ngầu cho em xem.”

Trang Phàm Tâm thật sự bị ngầu đến choáng váng, nửa đường mới phát hiện Cố Chuyết Ngôn đeo thẻ thông hành trên cổ, Cố Chuyết Ngôn chỉ nói Bùi Tri có việc bận, anh nhân cơ hội lấp chỗ trống. Trang Phàm Tâm hoàn toàn không nhiều chuyện, hưng phấn nói: “Vậy anh có thể đi cùng với em sao?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Chắc anh sẽ cúp hai tiết cuối, không thể để giáo viên nghi ngờ.”

“Đúng rồi, anh xin nghỉ thế nào?”

“Không xin, Cố Bảo Ngôn vì em vẽ tranh, anh vì em cúp tiết.”

Tới trường học, hôm nay là ngày đọc bài buổi sáng môn tiếng Anh, Trang Phàm Tâm đứng lên bục giảng liền bị tiếng ồn ào nhấn chìm, ủy viên văn nghệ giới thiệu chương trình, mời mọi người thưởng thức ca sĩ Trang Phàm Tâm biểu diễn mỗi năm một lần, cất tiếng hát “Jingle Bell”.

Cố Chuyết Ngôn dựa vào lưng ghế xem trò vui, tâm trạng khác với khi xem Cố Bảo Ngôn kéo đàn viôlông, khóe miệng chưa từng buông xuống, đây là lần đầu tiên anh nghe Trang Phàm Tâm hát, ừm, có hơi lạc tông.

Hát xong, lớp trưởng cố ý nói: “Được rồi chúng ta đọc bài đi.”

Trang Phàm Tâm giậm chân một cái trên bục giảng: “Không được! Hát cho tui nghe!”

Tề Nam lấy quà từ trong cặp ra: “Mừng ngày sinh nhật của Tâm —— “

Cố Chuyết Ngôn ngẩng cổ nhìn, vãi lìn, năm ngoái tặng quả cầu thủy tinh, năm nay tặng hộp nhạc vòng quay ngựa gỗ, vừa nghe tiếng nhạc vẫn là “Lâu đài trên không”.

Cả lớp hợp xướng bài hát sinh nhật, Hạ Duy tiến vào đứng cạnh cửa chỉ huy dàn nhạc, Trang Phàm Tâm nằm úp sấp trên bàn giáo viên vui sướng muốn hôn mê.

Buổi trưa Trang Phàm Tâm mời cả lớp uống trà sữa, uống hết mới đi đến triển lãm nghệ thuật, Cố Chuyết Ngôn chờ thêm hai tiết, giờ ra chơi lặng lẽ chuồn đi. Vầng hào quang học sinh giỏi quá mạnh, mọi người phải chống chế là anh đến phòng vệ sinh, làm giáo viên đến giờ tự học buổi tối vẫn chưa phát hiện vấn đề.

Bên ngoài bảo tàng nghệ thuật trải thảm đỏ, cánh truyền thông lục tục đến, bên trong bảo tàng đang tiến hành kiểm tra một lần cuối cùng. Cố Chuyết Ngôn lần đầu tiên tới, toàn bộ hành trình đều đi theo Trang Phàm Tâm, nghe lời như một người tuỳ tùng.

Người phụ trách tiếp khách mang theo mấy túi cà phê, lần lượt đưa vào phòng nghỉ ngơi. Trang Phàm Tâm cũng đi hỗ trợ, vừa đi vừa nói: “Nhiều khách quý thật, hơn bốn mươi nghệ thuật gia, còn có minh tinh, đều đang ở trong phòng nghỉ ngơi.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh cầm cho, phòng nào?”

Trang Phàm Tâm nhìn một chút: “Phòng kia đi, bà ngoại Bùi Tri ở đó.”

Cố Chuyết Ngôn theo ở phía sau, ánh mắt hướng về nhãn dán trên cửa, một dãy phòng nghỉ ngơi, giáo sư Bùi Viễn Chu, giáo sư Tôn Hải, phía đại biểu đầu tư —— CEO tập đoàn GSG.

Trong lòng anh run lên một cái, là GSG mà anh biết…

Trang Phàm Tâm đã đẩy cửa ra, Cố Chuyết Ngôn không thể tránh mà nhìn vào, chỉ thấy Tiết Mạn Tư ngồi lịch sự ở bên trong, lúc nhìn sang nụ cười trên mặt vẫn chưa thu lại.

Tác giả có lời muốn nói: Trước mắt không có CP phụ cụ thể, cho nên mọi người thích phối hợp thế nào thì tùy, nhưng đừng tự mình não bổ ra một đoạn tuyệt luyến, tui viết ra sẽ chênh lệch nhiều với các bạn đấy, dù sao tui thường thường chạy ngược hướng mà==
Chương trước Chương tiếp