Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 43: Tâm, em đẹp thật đấy

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Ra hành lang phạt đứng một tiết, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm giãi bày, nắm tay, đá lông nheo, Hạ Duy đi đến víu cửa sau nhìn lén, trực tiếp thưởng cho bọn họ mỗi người một cú đá.

Nghỉ giữa giờ trở về phòng học, Cố Chuyết Ngôn mở ra một tin nhắn chưa đọc, Lục Văn gửi, người anh em bên kia thế nào rồi? Không bị bạn hàng xóm đá chứ? Nếu như mày mạnh khỏe, tao liền an lòng.

Anh thực sự không muốn để ý tới cái thằng này nữa, vứt điện thoại vào trong cặp không thèm trả lời.

Nghỉ trưa, Trang Phàm Tâm và Cố Chuyết Ngôn ngồi cùng nhau làm bài tập Sinh, cậu ngậm một cây kẹo que, lúc viết đáp án thì thở ra một hơi mùi chanh. Cố Chuyết Ngôn hít mũi, nghiêng đầu nhìn, lúc này là trời trong xanh nhất, cổ Trang Phàm Tâm đắm chìm trong trong ánh nắng, lông mi từng cọng rất rõ ràng, lại lộ ra cảm giác con lai.

“Tâm, em đẹp thật đấy.”

Ngòi bút đục một lỗ lên tờ bài tập, Trang Phàm Tâm hỏi: “Nếu như Vu Diểu cực kỳ đẹp, anh có thích cậu ấy không?”

Đáp không tốt chắc sẽ lại phát rồ, Cố Chuyết Ngôn thận trọng nói: “Anh nhìn mặt, mà không phải chỉ nhìn mặt, giống như anh thích vẻ đẹp của em, cũng thích cá tính của em, còn thích tài năng của em, bất kỳ chỗ nào cũng rung động được anh.”

Nói xong miệng còn chưa khép lại, Trang Phàm Tâm nhét kẹo que vào miệng anh, ghét bỏ anh quá sến súa.

Cố Chuyết Ngôn ngậm lấy cây kẹo Trang Phàm Tâm ăn dở, xương cụt tê rần, anh nhất thời có chút mê man: “Mẹ kiếp, anh nhìn em như vậy mà cũng cứng được?”

Hai gò má Trang Phàm Tâm đỏ bừng: “Anh nói tầm bậy gì đó!”

Trong sự khiếp sợ còn lộ ra thẹn thùng của một nhóc con, trong thẹn thùng còn giấu chút hân hoan vì được đối tượng si mê, kìm lòng không đặng liếc mắt một cái nhìn đũng quần Cố Chuyết Ngôn, nhất thời mất hứng nói: “Bằng phẳng mà, anh xụi rồi à?”

Cố Chuyết Ngôn bẻ gãy bút: “… Cmn anh nói là đằng sau!”

Rè rè, Cố Chuyết Ngôn trở tay mò ra phía sau, hóa ra là điện thoại trong cặp đang rung. Anh đút điện thoại vào túi chạy ra phòng học, góc sân nhỏ có camera, nên trốn ở khúc quanh cầu thang.

Trang Phàm Tâm đuổi theo ngồi trên bậc thang, phụ trách giám sát.

“Alo?” Cố Chuyết Ngôn dựa vào tường. Người gọi là Tiết Mạn Tư, chắc là cũng đang nghỉ ngơi, ngữ điệu mềm nhũn: “Mẹ không quấy rầy con chứ, ăn cơm chưa?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Ăn rồi, bánh bao xá xíu và mì thịt bò.”

Anh không gọi mẹ, không biết chắc cuộc gọi này có thân mật hay không. Tiết Mạn Tư nói: “Ở nhà gió to hạ nhiệt độ, con ở Dung Thành cũng đừng để bị cảm lạnh nha, tự chăm sóc bản thân mình cho tốt.”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Con đang rất tốt.”

Anh nói rất hờ hững, thái độ quật cường lạnh nhạt, sau đó bù đắp một câu: “Bên này ấm, tết năm nay cũng không muốn về.”

Tiết Mạn Tư ở bên trong điện thoại cười rộ lên: “Còn giận ba mẹ à?”

Cố Chuyết Ngôn không định nói gì, miễn cho mẹ hoài nghi, cũng lười tiếp tục đọ sức: “Mẹ trăm công nghìn việc, sao giữa trưa lại gọi cho con, có chuyện gì không?”

Tiết Mạn Tư nói: “Lục Văn trở lại, hôm nay đã về trường đi học rồi, buổi trưa chú Lục mời ăn cơm, nói cảm ơn con khoảng thời gian này chăm sóc cho Lục Văn, nói mẹ truyền lời.” 

“Ồ.” Cố Chuyết Ngôn nhớ tới tên đó liền đau đầu, “Không có việc gì nữa con cúp đây, ở trường gọi điện thoại không tiện.”

“Chuyết Ngôn.” Tiết Mạn Tư bỗng nhiên gọi anh.

Anh dừng lại: “Chuyện gì?”

Tiết Mạn Tư nói: “Tháng này có lễ giáng sinh, mẹ có chuẩn bị quà cho con và Bảo Ngôn.”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Vậy chuyển phát nhanh đi.”

Trò chuyện kết thúc, Cố Chuyết Ngôn đi xuống bậc thang ngồi bên cạnh Trang Phàm Tâm, gia đình nhà bọn họ có hài hòa hay không dựa cả vào giám sát của Trang Phàm Tâm, chủ động bàn giao nói: “Không cãi nhau, mẹ anh nói gửi quà giáng sinh cho anh, anh không từ chối, mẹ hiền con hiếu ghê chưa?”

Trang Phàm Tâm nhếch môi: “Vậy anh có vui không?”

Vui cái gì, Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh không thích lễ giáng sinh, trước đây ở nhà chưa từng đón giáng sinh.”

Miệng mím lại, Trang Phàm Tâm hỏi tại sao. Cố Chuyết Ngôn nói: “Bọn họ bận, khi còn bé lễ giáng sinh đều là anh ở một mình, mãi đến tận mười tuổi anh còn tin trên thế giới có ông già Noel, bởi vì bọn họ nói với anh lễ này là chơi cùng với ông già Noel, còn bọn họ phải làm việc.”

“Vậy chắc anh thất vọng lắm.” Trang Phàm Tâm lao lực ôm bờ vai rộng của Cố Chuyết Ngôn, đau lòng.

Cố Chuyết Ngôn nói: “Vẫn ổn, quen rồi. Bình thường ngày đó anh đều học bài, hoặc là chơi game, tuyệt đối không ra đường chơi.”

Bọn họ ở trên bậc thang ngồi đến khi giờ nghỉ trưa kết thúc, Cố Chuyết Ngôn nói rất nhiều, nói quanh năm suốt tháng thời gian gặp ba mẹ còn không bằng bảo mẫu và tài xế, có lúc ở trên sân cỏ bắt chim nhìn thấy Cố Sĩ Bá lái xe, anh chỉ lên tiếng chào hỏi giống như gặp được người quen, lần nào đó Tiết Mạn Tư bơi lội cùng anh, còn chưa xuống nước đã bị một cú điện thoại gọi đi.

“Lần em đến Los Angeles gọi điện thoại cho anh.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Thật ra anh đang ngồi bên hồ phun nước, bị em nói đến chột dạ, nên vào trong nhà nói chuyện với ba.”

Trang Phàm Tâm yên lặng nhìn Cố Chuyết Ngôn, kinh ngạc, mờ mịt, hồi lâu sau mới có phản ứng: “Anh nói là nhà anh hay là công viên vậy…”

Cố Chuyết Ngôn phì cười, giơ tay ghìm người vào trong lồng ngực: “Sau em gả cho anh, anh cho em ở nhà cao cửa rộng.”

Mãi đến khi trở về phòng học Trang Phàm Tâm vẫn có chút mê man, ở trên lớp học được một nửa, tự dưng ngây người nói với Tề Nam, bạn cùng bàn, sau này tao sẽ được ở nhà cao cửa rộng. Tề Nam ở dưới bàn nhéo cậu, mày đã ở biệt thự rồi, còn muốn gì nữa?

Trang Phàm Tâm che miệng, chỗ cậu nói còn có sân cỏ và hồ phun nước, trong lòng Tề Nam cũng cân bằng, mày ở công viên hả, không đến nỗi thảm như vậy chứ.

Tối về nhà, Trang Phàm Tâm ở trên ban công rửa sỏi biển, cậu ngồi xổm, điện thoại đặt ở trên băng ghế chiếu phim. Mới vừa coi được mười phút, trên màn hình bắn ra một cái tin nhắn của bạn thân, cậu không xem, Bùi Tri trực tiếp gọi tới.

“Anh hả?” Xưng hô kiểu này, chỉ khi nào đuối lý mới gọi.

Bùi Tri nói: “Bà ngoại anh với giáo sư Tôn Hải liên hợp mở một triển lãm nghệ thuật, tháng này khai mạc.”

Trang Phàm Tâm từng nghe Trang Hiển Dương đề cập tới, từ khi cậu xuất ngoại thi đấu đã đang chuẩn bị, Trang Hiển Dương bởi vì vậy mà không tham gia rất đáng tiếc. Cậu nói: “Nghe nói cái triển lãm này rất long trọng, sau đó còn muốn tiếp sức cho lễ hội nghệ thuật, bà ngoại lợi hại quá đi!”

Bùi Tri nói: “Ngày khai mạc sẽ có rất nhiều khách quý, nghệ thuật gia trong và ngoài nước chừng hơn bốn mươi người, còn có giới truyền thông, quy định là không mở ra cho người ngoài. Nhưng mà…”

Trang Phàm Tâm lĩnh hội: “Anh ơi, em yêu anh.”

Tiếng cười của Bùi Tri truyền đến: “Tình nguyện viên ở đây đều là mũi nhọn của học viên mỹ thuật, anh xin được một tiêu chuẩn, nếu em thích thì anh xin cho em. Mà trước ngày khai mạc mỗi buổi chiều em đều phải tới làm việc, khai mạc là ngày 25, tới lúc đó không thể hẹn hò với Cố Chuyết Ngôn, dù sao ngày đó là —— “

Trang Phàm Tâm kích động nói: “Em đi được! Cố Chuyết Ngôn không thích giáng sinh, em còn đang rầu mình phải đi chơi đâu đây nè!”

“Sao cậu ta…” Bùi Tri dừng lại vài giây, “Được rồi, vậy anh đón giáng sinh cùng em.”

Tuy rằng tình nguyện viên là nghĩa vụ lao động, nhưng những thứ được học thì không để nào đong đếm được, Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu rất ủng hộ, giúp Trang Phàm Tâm xin nghỉ học ở trường.

Trang Phàm Tâm mỗi buổi trưa tan học liền đi, đạp xe đến bảo tàng nghệ thuật, kiểm kê tác phẩm, đối chiếu quy trình, hậu cần điều hành buổi triển lãm, một tuần lễ dùng hết toàn bộ sổ ghi chép.

Tiết thể dục kết thúc trở về phòng học, Cố Chuyết Ngôn đi rót nước, đi qua hàng thứ ba tiện tay cầm ly của Trang Phàm Tâm, làm riết thành thói quen, anh cứ quên mất là đối phương không có ở đây. truyenfull reup là chó

Một tuần này anh đều là tan học về nhà một mình, Trang Phàm Tâm về sớm hay muộn, cũng không dễ gặp nhau, cố gắng thông qua phương thức học bù để trải qua thế giới hai người, nhóc kia chưa tới năm phút đã mệt đến ngủ, tiếng khò khè còn có nhịp điệu hơn cả “Mùa hè của Kikujiro”

Cố Chuyết Ngôn cảm giác mình như một đứa trẻ bị ba mẹ bỏ ở nhà, hoặc là một người già cô đơn.

Máy nước uống sát bên cửa sổ, bên ngoài là phố lớn, trên đường đã bắt đầu bật nhạc giáng sinh. Anh rót nước xong về lại chỗ ngồi của Trang Phàm Tâm, xếp gọn chồng bài tập, lấy ra nửa ổ bánh mì dang dở trong hộc bàn bắt đầu ăn.

Tề Nam ngân nga theo điệu nhạc bên ngoài, hiệu triệu mọi người: “Nhất Nam dịp giáng sinh có ưu đãi, các bạn thoả thích gọi món, hôm giáng sinh mẹ tui còn tự tay bướng bánh quy gừng nữa đó nha!”

Cố Chuyết Ngôn nghĩ Trang Phàm Tâm chắc sẽ thích, nói: “Tao đặt một phần.”

Tề Nam tính nhẩm, cả lớp đều mua, mẹ hắn lấy chiết khấu 2 tệ, dù là cả lớp cùng đặt cũng chưa tới một trăm. Hắn lén lút đăng nhập vào game xem bộ skin mới: “Vãi, mắc vậy, giáng sinh mà cũng không bớt.”

Cố Chuyết Ngôn thoáng nhìn: “Tiền tiêu vặt xài hết rồi hả?”

Tề Nam vỗ vỗ túi: “Không, chờ giáng sinh mua quà cho bạn cùng bàn của tao.”

“Đệt.” Cố Chuyết Ngôn nhịn không được, anh cảm thấy tình cảm của Trang Phàm Tâm và Tề Nam vô cùng nguy hiểm, không biết khi nào sẽ vượt qua ranh giới bạn bè, anh nói, “Tặng quả táo là được rồi mà.”

“Đương nhiên không được!” Tề Nam thành thật, “Năm ngoái tao tặng nó quả cầu thủy tinh, ở trong còn có hai thằng con trai, ngồi trước một căn nhà nhỏ, lắc một cái là có tuyết rơi, còn có nhạc ‘Lâu đài trên trời’ (*) luôn đó.”

(*) Lâu đài trên trời: 1 ca khúc piano của Hisaishi Joe

Cố Chuyết Ngôn nhíu mày: “Hai người làm lãng mạn như vậy có cần thiết không?”

Tề Nam nói: “Nhưng hôm đó là sinh nhật Trang Phàm Tâm mà.”

Cố Chuyết Ngôn lập tức hết hồn, chuông reo, bởi vì quá khiếp sợ cũng không nhúc nhích, giáng sinh là sinh nhật Trang Phàm Tâm? Trước nhắc tới, Trang Phàm Tâm tại sao không nói cho anh biết?

Ủy viên thể dục ở hàng trước quay đầu lại nói, sinh nhật Trang Phàm Tâm hàng năm tất cả mọi người đều nhao nhao bảo cậu ấy lên hát “Jingle bell”, bằng không thì mọi người sẽ không hát chúc mừng sinh nhật cho cậu.

Cố Chuyết Ngôn trở lại chỗ ngồi, cả một tiết suýt chút nữa nghẹn chết, làm bạn trai của Trang Phàm Tâm, anh lại là người duy nhất không biết sinh nhật của cậu.

Anh ở dưới bàn gửi tin nhắn: “Buổi tối mấy giờ kết thúc?”

Gần tan học Trang Phàm Tâm mới trả lời: “Không biết, sao thế?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh chờ em.”

Trang Phàm Tâm thẳng thắn: “Không học bù, đừng chờ!”

Bây giờ học tập cũng không giữ được tim đối phương nữa rồi, Cố Chuyết Ngôn thở dài, sau khi tan học về nhà tắm, dắt con berger tản bộ trong hẻm.

Đợi chừng hai tiếng rưỡi, điện thoại có kêu một lần, là Trang Phàm Tâm ở trong nhóm chat nhắc nhở mọi người tải tài liệu nghe. Gần tới hừng đông, Trang Phàm Tâm đạp xe rẽ vào hẻm, trên tay lái mang theo một ly kem oreo.

Con berger sủa gâu gâu.

“Bond!” Trang Phàm Tâm tới cửa xuống xe, dưới ánh đèn màu da cam vồ tới, không ôm người, cướp lấy dây dắt chó chơi đùa với chó, vây quanh Cố Chuyết Ngôn đi qua đi lại.

Cố Chuyết Ngôn kiềm chế thất bại, đột nhiên bắt được Trang Phàm Tâm: “Em đừng có chơi với nó nữa, nhìn anh một chút đi!”

Trang Phàm Tâm dang tay ôm lấy Cố Chuyết Ngôn, vùi mặt vào dụi dụi, toát ra vẻ uể oải không cần phải nói. Cố Chuyết Ngôn ôm cậu kéo tới trong bóng cây, tối sầm, cúi đầu liền gặm thái dương và tai cậu.

Tai trái bị mài đến nóng bừng, Trang Phàm Tâm cắn môi không lên tiếng, hai tay bám chặt vào vạt áo Cố Chuyết Ngôn, hồi lâu sau bờ môi mỏng mới buông tha cho cậu, lại dán vào lỗ tai cậu, hỏi: “Giáng sinh là sinh nhật em à?”

“Hả… Ò.” Trang Phàm Tâm ngẩng mặt lên, “Anh biết rồi sao?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Tất cả mọi người đều biết, còn gạt anh, chúng ta là bạn xã giao à?”

Trang Phàm Tâm sợ đối phương dỗi, vọt lên “chụt” một cái: “Hôm đó anh nói từ nhỏ cứ đến giáng sinh là anh không vui, nên em không nói với anh.”

“Cái đứa ngốc này.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Bởi vì ba mẹ cho nên đó giờ anh mới không thích giáng sinh, nhưng sau này bởi vì em, nên anh sẽ thích.”

Trang Phàm Tâm nhìn chăm chú đôi mắt Cố Chuyết Ngôn, sợ đối phương miễn cưỡng, nhưng mà tối om không thấy rõ cái gì, Cố Chuyết Ngôn xoa gáy cậu, cảm thán: “Không ngờ em vẫn chưa tới mười bảy tuổi.”

Trang Phàm Tâm nói: “Vậy em với anh cùng yêu sớm.” Chỉ mấy chữ này, khẩu khí kiên định giống như đang thề non hẹn biển. Nói xong đột nhiên thẹn thùng xoay đầu: “Lỗ tai bên phải, có thể hôn luôn không…”

Hai người trốn dưới tàng cây ôm ấp một lúc lâu, Cố Chuyết Ngôn dường như hôn đến khi Trang Phàm Tâm ngủ ở trong lồng ngực mình, nếu không có Trang Hiển Dương đi ra tìm, anh có thể khiêng người này lên vai rồi bắt đi luôn.

Trang Phàm Tâm đã vào cửa, Bond nhiệt tình gâu gâu hai tiếng tạm biệt.

Cố Chuyết Ngôn từng bước một đi về cuối hẻm, anh vô cùng bối rối, sao anh lại nhận được một người yêu nhỏ ngoan ngoãn đến vậy, chỉ vì một câu không thích của anh, ngay cả sinh nhật một năm một lần của mình cũng không nhắc tới.

Trong nhà đèn sáng, Cố Bảo Ngôn mặc váy ngủ ở trong phòng ăn bữa khuya, thấy Cố Chuyết Ngôn đi vào, cô nhóc la lên: “Anh hai, nãy em với mẹ gọi vi-i-ô á!” (Bảo Ngôn đang ăn nên nói ngọng)

“Vi-đi-ô.” Cố Chuyết Ngôn lên lầu, “Cho Bond ăn nữa đi.”

Cố Bảo Ngôn gọi: “Mẹ nói mua quà giáng sinh —— “

“Đến lúc đó sẽ gửi chuyển phát nhanh đến, nhỏ giọng chút đi đừng làm ồn ông ngoại ngủ.” Cố Chuyết Ngôn lên lầu rồi.

Cố Bảo Ngôn bĩu môi, âm thầm lầm bầm ra nửa câu sau: “—— Mẹ nói giáng sinh sẽ mang quà đến thăm chúng ta.”
Ba của em Tâm cưng y như ẻm vậy á:)))

Mình thích có một người bạn như Bùi Tri, trưởng thành, hiểu chuyện, và có thể “đấm thẳng vào linh hồn” của mình, “Mẹ cậu liều mạng sinh ra cậu. Cậu chỉ cần sống bằng 1/10 nỗ lực của mẹ cậu là được rồi.”, cái câu này nó thấm quá:(( Người như Bùi Tri EQ thật sự rất cao luôn, kiểu như có một số chuyện mình không thể nghĩ thông, nhưng người đó nhìn vào là biết mình suy nghĩ gì, muốn gì, và cần phải làm gì. Trưởng thành rồi mình mới biết kết đúng bạn là một điều không chỉ cần có may mắn mà bản thân chúng ta còn phải biết chọn lựa. Kết bạn với những người giỏi, người tốt thì bản thân mình mới khá lên được, chứ không phải bỏ tiền ra như Lục Văn để kiếm về một ban nhạc rỗng tuếch. Nực cười là chúng ta còn chẳng có tiền để mua bạn:))) 
Chương trước Chương tiếp