Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 40: Cố Chuyết Ngôn muốn ngất trên bàn

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Cố Chuyết Ngôn nhìn chằm chằm hộp Okamoto kia, cảm thấy quả thật muốn mê hoặc luôn rồi.

Anh nhanh chóng cất nó vào túi quần, vào phòng tắm khoá cửa, dựa vào bồn rửa mặt gửi tin nhắn cho Lục Văn: “Mày điên hả? Nhét một hộp bao cao su cho tao là muốn làm gì?!”

Lục Văn trả lời: “Đêm nay không phải ở chung một phòng sao? Lo trước khỏi hoạ!”

Cố Chuyết Ngôn hít sâu: “Thưa anh, anh có thể bớt quan tâm lại giùm em không?”

“Tao thấy hai đứa mày ở trước mặt mọi người mà còn hôn nhau được thì chuyện này chắc cũng không xê xích gì nhiều.” Lục Văn nói, “Người anh em, mày làm được mà, thực sự không được thì giữ lại sau này dùng.”

Cố Chuyết Ngôn một tay cầm hộp 0.01, chân mày nhăn lại, nhìn chăm chú chốc lát lại nhét vào túi quần. Trời xanh chứng giám, anh thật sự không có cái suy nghĩ này, Trang Phàm Tâm ở trong lòng anh như tờ giấy nháp, thuần khiết như vậy, cầm trong tay còn sợ nhăn.

Nhưng chuyện cái tên Lục Văn này làm, giống như nhóm lên đốm lửa trong lòng anh, hòn đảo mộng mơ, gió biển thổi vào phòng, 0.01 mỏng dính đưa đến trước mắt, đốm lửa ấy bốc cháy lên ngùn ngụt.

Trang Phàm Tâm gõ cửa: “Anh vào lâu lắm rồi á, làm gì thế?”

Cố Chuyết Ngôn hoàn hồn, chột dạ, vội vàng mở vòi nước trong bồn: “Anh đang hứng nước tắm.” Tiếng nước rào rào, trên bồn rửa mặt bày một lọ hoa hồng trắng, tao nhã như vậy, hoàn toàn không hiểu tâm trạng bây giờ của Cố Chuyết Ngôn.

Anh ngắt một cánh hoa, làm?

Ngắt cánh thứ hai, không làm?

Cố Chuyết Ngôn không ngừng được, ngắt hết cánh này đến cánh khác cho đến khi bông hoa hồng chỉ còn lại thân cây queo quắt, tiếng gõ cửa lại vang lên, Trang Phàm Tâm ngượng ngùng hỏi: “Anh bắt đầu tắm chưa? Em có thể vào đi tiểu không?”

Cố Chuyết Ngôn mở cửa, cúi xuống che túi quần, chỉ lo đối phương chú ý tới đường viền hình vuông. Trang Phàm Tâm lại chú ý tới bồn tắm tràn nước, lúc tắt vòi còn nói anh lãng phí, quay người nhìn thấy trên bồn chồng chất cánh hoa, giật mình nói: “Sao anh ngắt nó trọc lóc rồi?”

“Anh…” Cố Chuyết Ngôn nói không biết lựa lời, “Anh muốn thả cánh hoa vào bồn tắm.”

Trang Phàm Tâm ngơ ngác, nghĩ thầm người có tiền đúng là sống tinh tế thật, làm cậu cũng ngại xả nước ngay trước mặt anh. Cởi quần bò ra, cậu xả thật lẹ rồi đi, còn bốc đi một nhúm cánh hoa: “Lát nữa em cũng thử xem.”

Cố Chuyết Ngôn ngâm mình vào bồn tắm, cầm điện thoại tìm kiếm trên mạng, lần đầu tiên, nam nam, có bị đau không, tìm tòi tới khi điện thoại hết pin tự động tắt máy, phát hiện nước nóng đã nguội từ lâu.

Trùm khăn mặt đi ra từ phòng tắm, quần pyjamas không có túi, hộp Okamoto kia bị anh siết trong tay đến biến dạng. Trang Phàm Tâm nằm nhoài ở bàn nhỏ làm bài tập, cũng không ngẩng đầu nói: “Anh tắm chậm quá đi, em làm bài tập tiếng Anh cho anh luôn rồi nè.”

“… Cảm ơn.” Cố Chuyết Ngôn vẫn còn lúng túng, “Anh làm toán cho em, em đi tắm đi.”

Trang Phàm Tâm ôm quần áo tiến vào phòng tắm, Cố Chuyết Ngôn nhét hộp khoai lang nóng bỏng tay kia vào phía dưới gối, đầu óc gỉ sắt trục trặc, mở bài tập ra đến cả hàm số lũy thừa cũng xem không hiểu.

Chọn đại vài câu, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, trong lồng ngực Cố Chuyết Ngôn giống như ôm lấy mười lăm con thỏ, nhảy loạn tùng phèo, giống như không phải anh đang kìm nén ý nghĩ xấu, mà là người ta sẽ làm chuyện xấu với anh.

Trang Phàm Tâm đi ra: “Cái máy nước nóng này em không biết cách dùng lắm, nóng quá chừng.”

Cố Chuyết Ngôn giả vờ bình tĩnh mà “Ừ” một tiếng, vừa giương mắt nhịp tim liền rối loạn. Trang Phàm Tâm đứng ở bên giường, trên người quấn một cái áo choàng tắm kiểu Nhật màu xanh dương đậm, dây buộc bên hông vạt áo là màu đỏ sẫm, thêu một đống hoa nhỏ, hai bên vạt áo che thân người, lộ ra một đoạn xương quai xanh và một mảng ngực nhỏ. Trên người cậu còn bốc lên hơi nóng, mắt cá chân, cổ, thậm chí chóp mũi và đuôi mắt, làn da trắng trẻo đều bị nước nóng ngâm đến ửng đỏ.

Cậu thoáng nhìn bài thi: “Anh làm xong chưa?”

Cố Chuyết Ngôn đâu còn có tâm trạng gì nữa: “Anh không muốn làm.”

Trang Phàm Tâm nói: “Vậy đừng làm.”

Cố Chuyết Ngôn ý tại ngôn ngoại: “… Anh muốn ‘làm’.”

“Vậy anh làm đi.” Trang Phàm Tâm sờ sờ thắt lưng, vặn người liền đi, “Cái áo choàng tắm này là Bùi Tri tặng, em qua cho ảnh nhìn một cái!”

Người đi rồi, Cố Chuyết Ngôn ngồi ở trên ghế sô pha, cây bút bi trong tay không biết lúc nào đã bị bẻ gãy. Anh hơi mất hứng, mặc vậy mà còn chạy lung tung đâu nữa, anh còn chưa xem đủ mà.

Điện thoại đang sạc pin kêu một tiếng, là tin nhắn của Lục Văn: “Vãi lìn, bạn hàng xóm sao lại ăn mặc như vậy?”

Cố Chuyết Ngôn trả lời: “Tao cũng bị kích động đây.”

Lục Văn: “Mau đưa cậu ấy về động phòng đi, cậu ấy ở đây bắt đầu ăn bánh dứa rồi nè!”

Cố Chuyết Ngôn sứt đầu mẻ trán, anh mua năm hộp bánh dứa xếp chồng ở trên bàn, Trang Phàm Tâm lại chạy sang phòng người khác ăn. Chỉ cách một bức tường, anh nhớ Trang Phàm Tâm, hận Trang Phàm Tâm ngây thơ, oán Trang Phàm Tâm quá ngốc, trách Trang Phàm Tâm khiến anh không biết làm sao.

Nghẹn đến nỗi khí quản sắp bị chặn lại, Cố Chuyết Ngôn đứng dậy tìm sang phòng bên cạnh, gõ cửa, cầm bài tập toán viện một lý do cực kỳ vô nghĩa: “Có câu này anh không biết làm, em về chỉ anh đi.”

Trang Phàm Tâm cầm nửa miếng bánh dứa trở về phòng, vừa đóng cửa, bị Cố Chuyết Ngôn ấn ở sau cửa hôn một trận, rất dùng sức, bị hôn đến khi hai má đỏ hồng.

Chỉ chừa lại hai ngọn đèn giường, Trang Phàm Tâm lên giường chui vào chăn, nằm úp sấp ở trên gối giải bài toán kia, vừa viết công thức vừa lầm bầm: “Cùng dạng với ví dụ số 5 trong sách mà, sao anh lại không biết làm chứ.”

Cố Chuyết Ngôn nằm trên một cái giường khác, nghiêng người, tay phải yên lặng mò xuống dưới gối, Trang Phàm Tâm xoay mặt nhìn, anh vèo một cái rút tay về giấu trong chăn. Trang Phàm Tâm cười giả dối: “Lấy ra đi.”

Tim nhảy tới yết hầu, Cố Chuyết Ngôn giả ngu: “Lấy cái gì?”

“Cái ở dưới gối đó.” Trang Phàm Tâm nói, “Anh tưởng em không biết hả?”

Cố Chuyết Ngôn mím chặt môi, lộ rồi sao? Trong lúc anh sững sờ không kịp phản ứng, Trang Phàm Tâm nói: “Kỳ du lịch mùa xuân năm lớp 10 em và Tề Nam ở chung một phòng, nó cũng nhét tất bẩn ở dưới gối.”

Đột nhiên thở một hơi, Cố Chuyết Ngôn suýt nữa chảy máu não: “Anh mà giống nó hả, để dưới gối có mà ngạt thở.”

Trang Phàm Tâm cười khanh khách: “Nó cũng sợ thúi, sau đó hai đứa em ngủ chung một giường.” Nói xong mới nhớ ra vụ anh còn cay chuyện chui vào áo lúc trời mưa, lúc này bảo đảm nói, “Sau này em sẽ không…”

Cố Chuyết Ngôn lại không cáu lên, giống như tìm được cái cớ, một giây sau sải bước sang bên giường Trang Phàm Tâm. Tấm đệm trùng xuống một chút, anh xốc góc chăn lên thấy rõ thân thể Trang Phàm Tâm, rất gầy, đường cong giữa eo và mông chập trùng nhợt nhạt. Anh nhích từ từ vào bên trong, trượt vào ổ chăn ôm chặt đối phương, nói: “Anh cũng ngủ chung một giường với em.”

Ánh mắt kia quá sâu thẳm, giống như ngoài khơi xa, Trang Phàm Tâm cảm nhận được ý nghĩa ẩn trong đó, trận tuyến rối loạn, trên tờ bài tập bỏ qua hai bước trực tiếp viết xuống đáp án. Cố Chuyết Ngôn rút bài tập đi vứt trên thảm trải sàn, tắt đèn, đêm đen vừa ập tới ngay lập tức anh kéo Trang Phàm Tâm vào trong khuỷu tay.

Cúi đầu hôn lên mái tóc mềm mượt, miệng lại cọ cọ xuống phía dưới, Cố Chuyết Ngôn gặm môi lưỡi Trang Phàm Tâm, sau đó là cằm, tới hầu kết… Anh kéo vạt áo cậu ra, hỏi: “Hình xăm của em ở đâu?”

Trang Phàm Tâm đã mơ mơ màng màng rồi, vừa nghe xong liền dựng thẳng vai trái, một khối nặng đè xuống, ẩm ướt và nóng rực, Cố Chuyết Ngôn cắn trái tim nhỏ của cậu đỏ bừng. 

Càn quấy một trận trong chăn, Cố Chuyết Ngôn cởi áo ném ra ngoài. Trang Phàm Tâm chạm được bắp thịt rắn chắc, miệng cũng bối rối: “Anh có lạnh không…”

Cố Chuyết Ngôn cũng bối rối theo: “Anh hơi nóng.” Để trần thân trên không thèm đến xỉa, anh ôm eo Trang Phàm Tâm, vuốt nhẹ mấy lần liền cởi dây buộc thắt lưng, chưa từng làm chuyện như vậy, sợ dùng lực mạnh làm Trang Phàm Tâm sợ sệt.

Chưa mở hết, ở trong bóng tối anh cười bất đắc dĩ, sau đó mở ra “lối riêng” vén vạt áo lên. Anh mò tới chân Trang Phàm Tâm, nắm lấy, cái chân mảnh khảnh nóng hầm hập, lại còn mềm mịn đến nỗi muốn vắt ra nước.

Hai chân Trang Phàm Tâm run run: “Nghe nói rất đau.”

Trên mạng cũng nói như vậy, Cố Chuyết Ngôn không có cách nào phủ nhận: “Ừm, đặc biệt là lần đầu tiên.”

Trang Phàm Tâm nhỏ giọng nói: “Từ nhỏ em đã không sợ đau.”

Cố Chuyết Ngôn không hiểu sao nóng hết cả mắt, không phải muốn khóc, cũng không rõ là cảm giác gì, bàn tay anh dời đi, phủ lên mông Trang Phàm Tâm.

Hết sức yên tĩnh, đến cả tiếng thở nhẹ cũng không nghe thấy, Cố Chuyết Ngôn nghi ngờ mở đèn, chỉ thấy Trang Phàm Tâm vùi mặt trên gối, sợ đau đến nỗi gồng mình, trong miệng còn cắn áo anh vừa cởi ra.

“Cmn em…” Cố Chuyết Ngôn lôi cái áo ra ngoài, ôm trọn cả người cậu, dục vọng mãnh liệt đến đâu cũng không ngăn nổi mềm lòng lúc này, anh khẽ vuốt ve lưng cậu, “Không làm không làm nữa.”

Trang Phàm Tâm sợ hãi nói: “Có phải là em phá hỏng không?”

Tim Cố Chuyết Ngôn lúc này là đúc từ đất sét, dần dần hóa thành một vũng bùn lỏng, anh ôm Trang Phàm Tâm nói: “Tất nhiên là không thể làm Plato với em rồi (*), nhưng mà không nên vội vàng như vậy, với lại, em rất quý giá với anh, em bị đau bị thương, anh không nỡ.”

(*) Plato: chủ nghĩa tình yêu không tình dục

Tắt đèn nằm lại hẳn hoi, tuy rằng ngừng chiến, nhưng dù sao cũng là con trai nhiệt huyết, hai người dùng tay an ủi nhau một chút, xem như cũng hoàn thành rồi!

Phòng bên vẫn sáng đèn, Lục Văn vừa nghĩ tới người anh em từ nhỏ đến lớn đang động phòng, kích động đến khó ngủ, hắn ngồi xuống bên giường Bùi Tri, hỏi: “Cậu và bạn hàng xóm là bạn cùng lớp hả?”

Bùi Tri đang đọc sách: “Không phải, tôi lớp 12.”

Lục Văn kinh ngạc nói: “Tôi sinh khá trễ, vậy anh lớn hơn tôi gần hai tuổi luôn hả?” Lần đầu tiên làm quen, gọi thân thiết một chút, “Anh Tiểu Bùi?”

Bùi Tri cười đáp một tiếng, khép sách lại, phát hiện ánh mắt Lục Văn nhìn y có vẻ tò mò, ngay sau đó liền hỏi y là gay hả. Y gật gật đầu, đùa giỡn nói: “Chúng tôi đều là gay đấy, cậu khó chịu à?”

“Tôi khó chịu gì chứ.” Lục Văn khịt mũi, “Ban nhạc tôi vứt bỏ tôi mà đi, ba tôi đánh tôi một trận cũng không tìm tôi, tôi khó chịu mấy chuyện này nghe còn được.”

Hôm đó đã nghe Trang Phàm Tâm kể qua điện thoại, Bùi Tri hỏi: “Vậy mẹ cậu đâu?”

Lục Văn dừng lại vài giây: “Khó sinh qua đời rồi.” Bình thường người hỏi như vậy đều sẽ nói xin lỗi với hắn, hắn đã chuẩn bị xong sẽ nói “Không sao” rồi. Nhưng mà Bùi Tri cũng dừng lại vài giây, nhẹ giọng nói: “Trùng hợp vậy, mẹ tôi cũng thế.”

Ánh mắt hai bên trở nên tương tự nhau, hối tiếc, cậy mạnh, càng nặng hơn một phần tiếc nuối. Lục Văn về giường mình, vẻ cậy mạnh biến mất hầu như không còn, vừa dính vào gối đã tỏa ra mùi uể oải nồng nặc. Bùi Tri tắt đèn, cũng nằm xuống, chưa nghĩ ra có cần nói “Ngủ ngon” hay không, trước hết đã nghĩ đến câu thơ “Đều là người lưu lạc thiên nhai”.

“Anh có đối tượng chưa?” Lục Văn đột nhiên hỏi.

“Chưa.” Bùi Tri nắm chặt chăn.

“Bạn hàng xóm cũng là anh em của tôi đấy, anh đừng có mà nghĩ đến cái gì nhá.”

Bùi Tri nhịn không được: “… Ngu ngốc.”

Về cảm giác đồng bệnh tương liên này chỉ duy trì mười giây rồi lại tĩnh mịch, khi hai bên đều cho là đối phương đã ngủ, sách bên gối rơi xuống đất, đồng thời tạo ra hai tiếng hô khẽ.

“Anh đẹp như vậy… Tại sao chưa có đối tượng?” Lục Văn lại đột nhiên hỏi.

“Cậu cũng rất đẹp trai, tại sao chưa có bạn gái?” Bùi Tri khéo léo tránh né.

“Tôi không thuộc về bất kỳ người con gái nào, tôi chỉ thuộc về âm nhạc.”

Bùi Tri suýt chút nữa đã chửi một câu “Ngu ngốc”, nhớ lại quan hệ với Trang Phàm Tâm và Cố Chuyết Ngôn, cũng nhớ lại tiếng “Anh Tiểu Bùi”, y khuyên nhủ: “Cậu yêu âm nhạc, sau này có thể thi vào học viện âm nhạc, vậy bây giờ nên học tập cho giỏi, hơi một tí đã trốn học non nửa tháng, chẳng lẽ như vậy thì có thể làm tốt âm nhạc sao?”

Lục Văn rầm rì: “Nhưng mà tôi không thích học, chỉ muốn làm âm nhạc.”

Bùi Tri nói: “Cho nên làm đi làm lại, ban nhạc phản bội cậu, ba cậu hành hung cậu, cậu có thấy sảng khoái không?”

“Tôi…” Lục Văn mạnh miệng, “Tại cái tụi khốn kiếp kia ấy, mắc gì trách tôi!”

“Không trách cậu, mà cậu nên ý thức được, chỉ đốt tiền thì không giữ được ban nhạc, cũng không thuyết phục được ba cậu, càng không thể làm ra được thứ âm nhạc gì tốt.” Bùi Tri kiên nhẫn, “Dù thế nào cậu cũng chỉ mới mười bảy tuổi, nên đi học thì đi học, nên học bù thì học bù, nếu không sau này sẽ trở thành một tên mù chữ, cậu tính lăn lộn giới giải trí à?”

Lục Văn vỗ giường: “Đệt, một lời của anh thức tỉnh người trong mộng luôn đó!” sstruyen reup làm chó

Bùi Tri tức giận vươn dậy, “… Ngu ngốc!”

Trời còn chưa sáng, tiếng bước chân ngoài hành lang khá hỗn loạn, rất nhiều du khách đi ra biển xem mặt trời mọc. Bọn họ cũng lục tục tỉnh giấc, xuống lầu ăn sáng, thuận tiện bàn bạc hành trình hôm ay.

Lục Văn ngồi đối diện Cố Chuyết Ngôn, nhíu nhíu mày.

Cố Chuyết Ngôn sặc cháo, hộp Okamoto kia vẫn chưa đụng tới, nhưng ở trong mắt đối phương anh đã không còn thuần khiết. Trang Phàm Tâm gặm bánh sừng trâu, nhận ra Lục Văn nhìn cậu, chủ động hỏi: “Tối hôm qua cậu ngủ có ngon không?”

“Cực kỳ ngon!” Lục Văn đang chờ đợi, “Hai người các cậu tối hôm qua ngủ có ngon không?”

Trang Phàm Tâm mặt đỏ lên, cậu và Cố Chuyết Ngôn ngủ chung một giường, còn âu yếm, hơn nữa đối phương còn biết bọn họ đang hẹn hò. Cậu xấu hổ gật gật đầu: “Rất ngon.”

Cố Chuyết Ngôn liếc mắt nhìn trạng thái của Trang Phàm Tâm, gì vậy trời, chưa có chuyện gì xảy ra hết em ngượng làm chi? Lại nhìn Lục Văn đối diện bàn, sợ tên kia suy nghĩ nhiều, vì vậy ở dưới bàn đạp một cái.

Lục Văn gào lên đau đớn: “Gì vậy ba? Sao lấy oán trả ơn vậy, tối hôm qua tao tặng mày —— “

Phanh xe gấp, miễn cưỡng nuốt xuống từ mẫn cảm.

Trang Phàm Tâm tò mò hỏi: “Cậu tặng cậu ấy cái gì? Tại sao lại tặng?”

“Không, không có gì.” Lục Văn chém gió, “Nhân dịp lần này đến đây, tặng nó quà sinh nhật thôi.”

Trang Phàm Tâm chưa bao giờ bỏ lỡ sinh nhật bạn bè, huống hồ là mối tình đầu, cậu lập tức hỏi Cố Chuyết Ngôn: “Sinh nhật anh hả? Khi nào vậy?”

Cố Chuyết Ngôn không dám mở miệng: “Tháng 3 năm sau.”

Trang Phàm Tâm thở một hơi, không bỏ lỡ là tốt rồi, Bùi Tri mãi không lên tiếng, nhìn về phía Lục Văn: “Cậu tặng cậu ta quà gì vậy? Mua ở trên đảo à?”

Lục Văn ậm ờ: “Thì là, là, cao su đó… đồ của Nhật.” Hắn khoa chân múa tay, “Lớn, lớn như vậy nè… Có nhiều loại, thích loại nào thì mua loại đó…”

Cố Chuyết Ngôn muốn ngất ngay trên bàn.

Không ngờ Trang Phàm Tâm bỗng nhiên tỉnh ngộ: “À, là mô hình!”
Chương trước Chương tiếp