Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 33: Bại lộ chân tướng

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trang Phàm Tâm sững sờ: “Em gái cậu? Bảo Ngôn ư?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Đúng vậy, thú bông cả phòng nó đều là tôi gắp đấy.”

Điều này thật sự rất bất ngờ, Trang Phàm Tâm vẫn luôn lầm tưởng “cô gái” trong miệng Cố Chuyết Ngôn là chỉ bạn gái cũ, biết được là em gái thì có chút không biết nên khóc hay cười, mơ hồ, trong lòng cậu còn có chút vui vẻ.

Dáng vẻ kia nhìn rất ngốc, Cố Chuyết Ngôn nhìn liền muốn cười, hỏi: “Cậu ngây ra làm gì?”

Trang Phàm Tâm hoàn hồn: “Không có… Tui nhìn Monchhichi mà!”

Chơi hết những trò trong khu giải trí, xài hết tất cả tiền lẻ, đi ra ngoài, đúng lúc có một bộ phim vừa chiếu xong, xung quanh lập tức ào ra rất nhiều người. Tề Nam và lớp trưởng ở phía trước kề vai sát cánh, Trang Phàm Tâm rớt ở phía sau, cầm kem, kẹp thú bông, còn nhận tất cả tờ rơi người ta phát.

Bỗng nhiên không cầm nổi, làm rơi mất, Trang Phàm Tâm ngồi xổm thu thập trong biển người. Cố Chuyết Ngôn đứng ở phía sau đỡ cậu dậy, tiện tay gom tờ rơi, học tiếng Nhật, bán nhà ở, quảng cáo nhà hàng Tây, anh hỏi: “Toàn là mấy thứ vô dụng, cậu nhận làm gì?”

Trang Phàm Tâm nói: “Phát xong sớm thì tan tầm sớm, có thể nhận thì nhận.”

Câu trả lời này nằm trong dự liệu, Cố Chuyết Ngôn không phải người học sinh phát tờ rơi, nhưng trong lòng cũng cảm động vì sự quan tâm của Trang Phàm Tâm. Sự quan tâm này anh cũng từng được nhận, khi đó bọn họ còn chưa thân, anh suốt ngày trưng cái mặt lạnh như bị thiếu nợ hai trăm vạn.

Ôm vai cậu tiến vào thang máy, rất chen chúc, cao thấp mập ốm chẳng chừa chút kẽ hở nào, Cố Chuyết Ngôn nắm cánh tay Trang Phàm Tâm, tay nắm rất nhẹ, nhưng cơ bắp thì căng cứng, âm thầm chưa ra một ít không gian. Viên kem kia đã tan, anh nói: “Có mỗi ba viên mà ăn cả tiếng chưa xong.”

“Ăn nhiều lẩu quá, giờ ăn không tiêu.” Trang Phàm Tâm trước giờ đều không ăn nhiều, chỉ có không muốn ăn, hiếm khi có chuyện ăn không đủ. Cố Chuyết Ngôn nuốt một hớp không khí, giống như đánh một canh bạc: “Vậy cậu cho tôi ăn đi, đắt quá trời.”

Giày bata mấy nghìn tệ có tận mấy chục đôi, tiền ăn uống, học tập, sản phẩm điện tử càng không thể đếm nổi, lúc này lại làm bộ đau lòng mấy viên kem. Cố Chuyết Ngôn cúi đầu chờ, bà dì bên trái nhìn lén, anh trai bên phải nhìn lén, dưới chân còn có một tên nhóc ngẩng đầu chảy nước miếng, chắc là cũng muốn ăn.

Trang Phàm Tâm múc một muỗng kem đã tan giơ bên mép Cố Chuyết Ngôn, ăn xong, lại múc một muỗng nữa, thang máy vừa xuống lầu một thì đúng lúc đã đút xong. Lòng bàn tay cậu nắm cái hộp rỗng hơi chảy mồ hôi, mặt cũng nóng, nhanh chóng chạy ra khỏi thang máy.

Trời dần tối, chính là lúc xe taxi bận rộn nhất, đợi mãi cũng không gọi được chiếc nào, lớp trưởng và Tề Nam đạp xe tới, đi trước. Trang Phàm Tâm dẫn Cố Chuyết Ngôn đi xe buýt, trên người bọn họ toàn là mùi lẩu, tự giác trốn đến hàng cuối cùng trong góc.

Tài xế lái rất chậm, nhìn ánh đèn neon ngoài cửa sổ nghĩ tới đủ chuyện hơn một tháng nay, giống như đang xem đèn kéo quân vậy. Trang Phàm Tâm đặt Monchhichi làm gối đầu, con trai và con gái không giống nhau, nắn nắn bóp bóp một hồi, không hiểu cái gì gọi là âu yếm. Dằn vặt đủ rồi, cậu chép miệng một cái, ngáp một cái.

Thi đấu hơn một tháng, cường độ mỗi ngày đều rất cao, chưa an giấc được bữa nào, mỗi giấc cũng không vượt qua được sáu tiếng. Hai ngày nay trằn trọc về nước, ngồi chuyến bay dài muốn tróc cả da, lúc này ăn uống no đủ, cả người thả lỏng, cơn buồn ngủ lập tức ập đến.

Trang Phàm Tâm cúi thấp đầu ngủ, sợi tóc mềm mại cũng buông xuống, lắc lư theo xóc nảy của xe. Ngã tư rẽ phải, Cố Chuyết Ngôn vươn tay ra kéo thân thể xiêu vẹo vào ôm một cách tự nhiên, thật ra đã chờ đợi từ lâu rồi. Trang Phàm Tâm tìm được chỗ dựa, xoay sở một lúc tìm được tư thế thoải mái liền ngủ ngon lành, phả hơi thở ấm nóng vào hõm cổ Cố Chuyết Ngôn.

Cửa kiếng phản chiếu bọn họ, Cố Chuyết Ngôn nhìn chăm chú suốt một đường.

Khi đến trạm thì bị đánh thức, Trang Phàm Tâm ngủ đến nỗi mí mắt đỏ bừng, híp lại, mặt ngây ngô. Xuống xe còn choáng, cũng không nhìn đường, dù sao thì cứ đi theo Cố Chuyết Ngôn là được, quẹo quẹo rẽ rẽ cũng đến hẻm nhà mình, khi thấy nhà ở ngay phía trước, cậu rốt cuộc cũng có chút tỉnh táo.

Về đến cửa nhà, Cố Chuyết Ngôn nhớ ra cái gì đó: “Lúc tôi về có mang ít đặc sản cho cậu.”

Trang Phàm Tâm cũng mang quà về, ngoại trừ cho Cố Chuyết Ngôn, còn có cả phần của Tiết Mậu Sâm và Cố Bảo Ngôn, chị Hồ và anh tài xế, đến cả Bond cũng có. Cậu về nhà xách ra một cái túi lớn, cũng không buồn ngủ nữa, cùng Cố Chuyết Ngôn sang nhà anh.

Nhà họ Tiết đèn đóm sáng choang, Cố Bảo Ngôn và Tiết Mậu Sâm ở phòng khách xem ti vi, Trang Phàm Tâm vào nhà, hô: “Ông ơi, Bảo Ngôn ơi.” Vừa dứt lời, Cố Bảo Ngôn đột nhiên nhảy xuống ghế sô pha.

Cô nhóc vọt tới: “Anh ơi, em nhớ anh muốn chết luôn á!”

Cố Chuyết Ngôn cúi đầu thay giày, khóe mắt thoáng nhìn đức hạnh của con nhóc kia, thầm mắng một câu sao mà như Phùng Củng (*) thế kia, nhưng Trang Phàm Tâm lại chính là người khán giả nghe hoài không chán, khom lưng bế Cố Bảo Ngôn lên.

(*) Phùng Củng: diễn viên tấu nói ở TQ, chắc là do ông này năm nào cũng đóng tiểu phẩm trên Xuân Vãn nên Cố Chuyết Ngôn so sánh với việc Bảo Ngôn cứ nhai đi nhai lại mấy câu mùi mẫn này hoài.

Cố Bảo Ngôn ôm cổ Trang Phàm Tâm, giống như hạnh phúc gõ cửa: “Anh ơi, mỗi ngày em đều nhớ anh, cổ vũ anh đi thi tốt.”

“Thật thế sao.” Trang Phàm Tâm cười, “Thảo nào anh thi đấu thuận lợi quá chừng, hóa ra là nhờ phúc của em.”

Mọi người tụ lại trong phòng khách xem quà, tặng một cái mũ thủ công cho Tiết Mậu Sâm, ông cụ đã từng đi qua rất nhiều nơi, tặng mấy món đồ lạ không bằng tặng đồ thực dụng, Trang Phàm Tâm nhờ ông nội kiếm một tiệm làm mũ thủ công ở Los Angeles. Tặng chị Hồ một bộ mỹ phẩm dưỡng da, cảm ơn ân tình cho cậu quỵt cơm, tặng anh tài xế một cái gối bảo vệ eo và cổ, cảm ơn đã đưa đón bọn họ ở sân bay.

Cố Bảo Ngôn chờ đến khi mắt cũng thẳng: “Không phải là tặng em Monchhichi chứ?”

Trang Phàm Tâm nói: “Con tinh tinh này thì không tặng được, nó là của anh.”

Trong lời nói lộ ra vẻ dịu dàng và cương quyết, rơi vào trong tai Cố Chuyết Ngôn trau chuốt một phen, Trang Phàm Tâm rất trân quý món đồ mà anh cho, đồng nghĩa với việc Trang Phàm Tâm trân trọng anh. Lúc này Trang Phàm Tâm lấy ra một cái hộp nhung đưa cho Cố Bảo Ngôn, là một sợi dây chuyền, cô nhóc thích quà, cô nhóc thích người anh trai tặng quà, Cố Bảo Ngôn ôm lấy Trang Phàm Tâm hôn một cái.

Nụ hôn này quá đột nhiên không kịp chuẩn bị, sắc mặt Cố Chuyết Ngôn lập tức thay đổi, giơ cánh tay đẩy Cố Bảo Ngôn ra: “Em điên rồi hả? Em có biết giữ ý tứ không?” Còn rất oan ức, cảm giác mình bị người ta chơi khăm, “Ông ngoại, ông vui mừng cái gì? Ông không quản nó hả!”

Cố Bảo Ngôn ngã ngồi trên đất: “Anh Tiểu Trang ơi, em thích anh được một thời gian rồi!”

Tiết Mậu Sâm cười đến ngã ngửa: “Ông làm chứng.”

“Anh em nói anh không thừa nhận thì không tính!” Cố Bảo Ngôn bò lên, “Chọn ngày chi bằng ngay hôm nay, anh Tiểu Trang ơi, anh có thích em không?”

Cố Chuyết Ngôn một tay bịt miệng Trang Phàm Tâm, nói cái gì vậy hả?! Anh bắt Trang Phàm Tâm rời khỏi ghế sô pha, lừa bịp nói: “Em ngoan ngoãn đi! Từ khi sinh ra em đã được đính ước với Liên Dịch Minh rồi, sau này sẽ gả em cho cậu ta!”

Trang Phàm Tâm cười đến sống dở chết dở, bị bắt lên lầu, sau khi được lôi vào phòng ngủ thì ôm bụng ngã lên giường, môi răng cọ ướt lòng bàn tay Cố Chuyết Ngôn. Mở ra cửa sổ sát đất, Cố Chuyết Ngôn ngồi ở cuối giường lau tay, anh còn đang kìm nén, vậy mà bị một con nhóc đầu đầy cuộn phim giành trước.

Gió đêm thổi vào, Trang Phàm Tâm nằm úp sấp, trườn đến bên người Cố Chuyết Ngôn: “Sao cậu lại dỗi?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Cướp nhà khó phòng, tôi không nên dỗi sao?” Ánh mắt bễ nghễ, “Quà của tôi đâu?”

Trang Phàm Tâm lấy ra một cái hộp nhung khác, là một cái vòng tay nhỏ nhắn, ở giữa gắn một miếng thẻ ghi nhãn hiệu. Cậu cầm bằng hai tay: “Ông bà nội của tui không phải bán trang sức sao, khà khà. Cái vòng tay Bảo Ngôn mua ở cửa hàng trang sức kia không cần đeo nữa, sau này đeo cái này của tui đi.”

Lúc đó Cố Bảo Ngôn cho mỗi người một cái, Cố Chuyết Ngôn xem cổ tay Trang Phàm Tâm, phát hiện đã thay đổi rồi, Trang Phàm Tâm đeo cho anh, anh đưa tay phải ra: “Chúng ta mỗi người một cái?”

“Ừm.”

“Kiểu tình nhân à?” Nhà họ Cố đêm nay đều không nhịn được.

Trang Phàm Tâm nắm chốt cài chợt dừng lại, cậu không nghĩ nhiều, chỉ cho là Cố Chuyết Ngôn đang nói đùa. Giương mắt cười, cậu nói: “Hôm nay nghe cậu nói là gắp thú cho em gái, thật ra tui rất kinh ngạc.”

“Tại sao?”

“Tui vẫn tưởng người đó là mối tình đầu của cậu.”

Yên tĩnh mười mấy giây, Cố Chuyết Ngôn nói: “… Tôi chưa từng hẹn hò với ai hết.”

Lần này yên tĩnh mấy chục giây, Trang Phàm Tâm nói: “… Sao cậu lại chưa từng hẹn hò được chứ?”

Cố Chuyết Ngôn có chút mộng mị, anh lặp lại một lần nữa là chưa từng hẹn hò, còn rất trịnh trọng. Trang Phàm Tâm trừng mắt nhìn, biểu cảm toát ra mùi nghi vấn: “Trước lúc tôi hỏi cậu, không phải cậu đã thừa nhận sao?”

“Cậu hỏi tôi khi nào?” Cố Chuyết Ngôn nghiêng người hướng về phía đối phương, “Chuyện tôi chưa từng làm thì sao tôi thừa nhận được?”

Lần này đến phiên Trang Phàm Tâm mộng mị, chưa từng làm? Nhưng Cố Chuyết Ngôn không phải là bởi vì yêu sớm nên mới bị đưa tới Dung Thành sao? Lúc trước không phải ở McDonald đã xác nhận rồi sao?!

Cố Chuyết Ngôn nhìn dáng vẻ Trang Phàm Tâm, anh cho là đối phương thầm mến mình, cho nên khiếp sợ nhìn thành bất ngờ, luống cuống nhìn thành thẹn thùng, anh vốn là muốn chờ mấy ngày nữa mới tỏ tình, đến lúc đó tìm một bộ phim xem, lãng mạn một chút, chứ không phải đêm nay vừa buồn ngủ vừa mệt người đầy mùi lẩu nói “Tôi thích cậu”.

Nhưng vào lúc này, đề tài kẹt ở chỗ này, anh sắp không nhịn được.

Không đợi Cố Chuyết Ngôn nắm chắc, Trang Phàm Tâm đã hỏi trước: “Hôm khai giảng ở McDonald, tui có nhắc tới nguyên nhân cậu tới Dung Thành, cậu không phủ nhận, cho nên tui tưởng là bởi vì cậu yêu sớm nên mới chuyển trường, chẳng lẽ không đúng sao?”

Cố Chuyết Ngôn hơi run: “Tuy rằng tôi đã công khai tính hướng, nhưng vẫn chưa có hẹn hò.”

Dùng một câu nói để hình dung thì chính là —— Trang Phàm Tâm hoá đá tại chỗ. Cậu há hốc mồm, hàm răng đầu lưỡi hoảng loạn muốn đánh nhau: “Cậu nói công khai, công khai cái gì?”

“Tính hướng.”

“Cậu là gay?!”

“Cậu không biết sao?”

“Tui phải biết ư!”

Trang Phàm Tâm ở trên giường đơ ra, ngồi thẳng lưng: “Trời xanh ơi! Tui tui, tui nghĩ là cậu yêu sớm nên mới bị đưa tới đây. Yêu sớm! Với nữ sinh!” 

Cố Chuyết Ngôn cả kinh nói: “Cậu không biết tôi là gay?!”

“Tui không biết!” Trang Phàm Tâm ngồi co quắp, “Tui kiên định tin cậu là trai thẳng! Tui cho là tất cả mọi người có thể là gay nhưng cậu tuyệt đối không phải!”

Cố Chuyết Ngôn đột ngột đứng lên, ánh mắt như muốn khoét một cái động trên mặt Trang Phàm Tâm, sao có thể chứ? Trang Phàm Tâm hoàn toàn không biết chuyện anh come out? Cũng không biết xu hướng tình dục của anh?!

Trang Phàm Tâm sợ đến nỗi nói năng lộn xộn: “Tui vẫn cho là cậu và mối tình đầu bị ép chia tay, mới đến đây, mịa nó, cậu không có mối tình đầu, cậu còn come out, cái này còn dữ dữ dằn hơn cả hôn môi trong phòng giải khát…”

Cố Chuyết Ngôn không dám tin tưởng, xác nhận lại, nói: “Cậu thật sự không biết tôi là gay?”

“Thật sự không biết mà!”

“Vậy cậu…” Cố Chuyết Ngôn chợt khiếp đảm, “Lần đó ở siêu thị cậu học theo đôi tình nhân kia, ôm tôi, đút tôi ăn đồ ăn, nói với tôi tôi còn có cậu, là có ý gì?”

“Tui sợ cậu nhớ đến bạn gái cũ sẽ đau buồn nên an ủi cậu mà!”

Cố Chuyết Ngôn lập tức chỉ còn dư lại màn sương mờ mịt, từ lúc bắt đầu chỉ là hiểu lầm, Trang Phàm Tâm hoàn toàn không biết tính hướng của mình, cũng không hề ám chỉ gì với mình, lẽ nào tất cả động lòng và ám muội cũng chỉ là ảo giác của một mình mình thôi ư?

Anh không nói ra được gì nữa, cái câu “thích cậu” đã chuẩn bị từ lâu cũng như nghẹn ở cổ họng.

Trang Phàm Tâm ngờ nghệch, nhìn Cố Chuyết Ngôn không thể lắng xuống được, người cho tới nay cậu vẫn nghĩ là có bạn gái, kết quả lại là gay, lại còn là gay đã come out!

Vậy, người Cố Chuyết Ngôn nói thích, là ai?!

Trang Phàm Tâm trợn tròn đôi mắt: “Cậu nói có người thích, chuẩn bị tỏ tình, là ai vậy…”

Cổ họng Cố Chuyết Ngôn đau xót: “Tôi từng ám chỉ với cậu, cậu cũng hiểu lầm có đúng không?”

“Cậu nói là một cán sự môn!” Trang Phàm Tâm không hiểu sao lại gấp lên, “Tui suy luận bài trừ, nghĩ là Tần Vi hoặc Vương Sở Nhiên, vậy bây giờ, không phải là nữ sinh, là nam sinh sao?”

Đúng là phí lời, não Trang Phàm Tâm đã hoàn toàn hỗn loạn, cán sự bộ môn là nam, toán và lý, Đỗ Tiểu Đông hay Trương Duệ Triết?

Còn có cán sự môn Anh, chính là cậu.

Trang Phàm Tâm đột nhiên ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt Cố Chuyết Ngôn, kinh ngạc run lên. truyenfull reup là chó

Cậu dùng sức xoa lỗ tai, không muốn nghe thấy tiếng tim đập đang truyền đi toàn thân, thảng thốt vọt tới như nước thủy triều, miệng mất khống chế: “Là Đỗ Tiểu Đông hay là Trương Duệ Triết…”

Tim Cố Chuyết Ngôn vỡ vụn: “Cậu còn giả ngu!”

Trang Phàm Tâm lăn xuống giường, la hét không biết, đi ra ngoài vài bước muốn chạy trốn, lại bị tóm lên giường cùng với Monchhichi, Cố Chuyết Ngôn giữ cậu trong lồng ngực, siết chặt khiến cậu đau, trong lúc giãy dụa đụng vào bàn học bên cạnh.

Sổ ghi chép ở góc bàn rơi trên mặt đất, trang giấy bị gió thổi, lật ra tờ giấy tỏ tình nhỏ nhắn xé chưa hết ——  Mình thích một người, người đó là Trang Phàm Tâm.

Cố Chuyết Ngôn nói: “Em gái tôi thích cậu.”

Đầu óc Trang Phàm Tâm trống rỗng, lại bị kia tiếng nói khàn khàn kia vẽ ra một vết nứt.

Cố Chuyết Ngôn lại nói: “Anh trai nó cũng thích cậu.”
Tình em duyên anh:))) anh anh em em giành nhau một Trang Phàm Tâm
Chương trước Chương tiếp