Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 30: Nhìn ai cũng giống như gay

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trang Phàm Tâm một hơi chạy trở về tầng mười lăm.

Kích động quá lớn, cậu đóng cửa lại, cũng không đi thang máy, hết hồn đến độ tim nhảy lên cuống họng. Ngã ầm vào ghế sô pha, đầu váng mắt hoa, đỡ tay lên, sợ con ngươi trợn muốn rơi ra ngoài.

Trước khi đẩy cửa phòng giải khát, cậu cho là Bùi Tri đang pha trà, đang pha cà phê, hoặc là đang ăn khuya, đánh chết cậu cũng không ngờ, Bùi Tri vậy mà đang hôn môi! Với một người đàn ông!

Trang Phàm Tâm sợ đến choáng váng, hoàn toàn không kịp xem người đàn ông kia ra sao, thậm chí ngay cả người Trung Quốc hay là người ngoại quốc cũng không biết. Lúc này vừa nhắm mắt, trong đầu đều là tư thế của Bùi Tri, dựa vào bàn, nghểnh cổ, eo bị nắm lấy đuôi mắt đỏ chót.

Thật sự là quá, quá trâu bò.

Chăn len bị quẳng lên chín tầng mây, Trang Phàm Tâm cũng không thấy lạnh nữa, ngẩn người, một đôi mắt to trừng trừng nhìn không khí, cắt không đứt, gỡ còn loạn, một đống phiền lòng từ trên trời đổ ập xuống đầu cậu.

Dường như có tiếng bước chân, Trang Phàm Tâm kinh hoảng, nằm vật xuống ghế sô pha, chôn mặt, tiếng bước chân càng ngày càng gần, cậu nghe được là Bùi Tri. Thân thể đột nhiên ấm áp, chiếc chăn len đắp ở trên người, trong hơi thở có thể nghe thấy mùi dầu gội đầu của Bùi Tri.

Bùi Tri chuyển cái ghế đến ngồi bên cạnh, mở miệng: “Sợ rồi à?”

Trang Phàm Tâm giả bộ ngủ, không phản ứng.

“Vậy anh đi xuống, dù sao vẫn hôn chưa đủ.”

Trang Phàm Tâm nghe thấy Bùi Tri đứng dậy, mở mắt ra, cuống lên, siết chăn len giữ lại: “—— Anh!”

Bùi Tri bật cười, ngồi xuống, đắp kín chăn cho Trang Phàm Tâm, ánh mắt chuyển qua nhìn Trang Phàm Tâm, kinh ngạc, hiếu kỳ, khó tin, cũng lẫn chút ngượng ngùng.

Anh búng trán Trang Phàm Tâm: “Không lịch sự gì cả, vào phòng không biết gõ cửa hay sao?”

Trang Phàm Tâm ngây ngốc, nếu như cậu biết Bùi Tri ở trong phòng làm cái gì, đừng nói gõ cửa, có khi còn hỗ trợ che chắn. Cậu chú ý tới bờ môi hồng hào của Bùi Tri, đỏ mặt thay người ta, giấu mặt vào chăn giống như bị kinh sợ.

Ánh mắt Bùi Tri trong vắt: “Em không có gì muốn hỏi sao?”

Sao mà không có được chứ… Trang Phàm Tâm nhỏ giọng hỏi: “Anh là gay hả?”

Bùi Tri thản nhiên gật đầu, cười nói: “Gay cũng không hiếm như vậy, sao em kinh ngạc thế?”

Trang Phàm Tâm nói: “Em hoàn toàn không nghĩ tới luôn á! Không nhìn ra luôn!”

Bùi Tri dịch gần một chút: “Dù là đồng tính hay là dị tính, đầu tiên cũng là chuyện cá nhân, gay cũng không phải vật chủng gì đặc biệt, chẳng khác người bình thường bao nhiêu, có đúng không?”

Trang Phàm Tâm ngẫm nghĩ lời nói này, ngồi xuống, bọc chăn cân nhắc, cậu và Bùi Tri quen biết rất nhiều năm, vẽ vời du lịch ăn cơm dạo phố, cũng từng ngủ trên giường của nhau, không khác gì bạn tốt, anh em tốt trong thiên hạ.

Chắc là bởi vì không khác nhau gì cả, cho nên khi biết Bùi Tri là gay, cậu mới khiếp sợ như thế.

Trang Phàm Tâm tiêu hóa chốc lát, sự kích động cũng dần bớt, khóe mắt lại nhiễm khí chất bà tám: “Vậy… người vừa nãy hôn anh là ai?”

Bùi Tri quay mặt đi đứng dậy: “Anh xuống vẽ.”

“Đừng đi mà! Anh!” Trang Phàm Tâm ôm lấy eo Bùi Tri, “Đây là nước Mỹ, chúng ta đang thi đấu, nhất định là người ở tổ thời trang! Anh không nói em biết, em cũng có thể điều tra ra anh ướt át với ai!”

Bùi Tri thở dài, hết cách, nhẹ giọng nói: “Là người Trung Quốc, là đàn anh hồi anh học lớp 10, bây giờ ở bên này học đại học. Anh ấy biết anh đến thi đấu nên tới thăm chút thôi.”

Trang Phàm Tâm buông tay ra: “Tới thăm chút thôi, còn hôn anh chút thôi, nếu như em không đẩy cửa…”

Bùi Tri đùa cậu: “Vậy thì đến bây giờ vẫn chưa hôn xong đâu.”

Trang Phàm Tâm soạt một cái chui vào chăn, không chịu nổi cái sự dịu dịu dàng dàng của đối phương, sau đó Bùi Tri về tầng mười một, cậu rúc trên ghế sô pha, chẳng còn buồn ngủ nữa, chỉ có hai vành mắt ngày càng đen hơn.

Giờ Bắc kinh đã là ngày 2 tháng 10, buổi biểu diễn kéo dài thành buổi họp lớp, kết thúc cuồng hoan thì trời cũng đã sáng. Cố Chuyết Ngôn xỉn đến hoa mắt váng đầu, tài xế chờ ở ven đường, sau khi lên xe chống đỡ tinh thần mở ra tin nhắn chưa đọc, là một cái liên kết.

Mở ra, liên kết nhảy chuyển đến diễn đàn của trường, chủ đề là —— “Nửa đời người của nghệ sĩ, tối nay là chặng đường. —— Phát sóng trực tiếp buổi biểu diễn của Lục Văn”, người tạo chủ đề chính là Lục Văn.

Cố Chuyết Ngôn không nói gì chỉ trả lời một tiếng, gửi đi xong điện thoại không tắt máy, về đến nhà tắm một cái, thiếu chút nữa ngủ trong bồn tắm, cuối cùng tóc tai ướt nhẹp nhào lên giường ngủ.

Anh ngủ một ngày một đêm, nước trong máy phun sương cũng cạn sạch, tỉnh lại cũng không dậy nổi, ở trên giường gọi bảo mẫu lấy bộ đồ đấu kiếm và giày đấu kiếm ra. Mấy tháng chưa luyện, nhịn gần chết, anh hẹn bạn đấu kiếm xong rồi ra ngoài.

Anh chưa từng có một kỳ nghỉ thật sự nào, chớp mắt giết thời gian đã đến thứ tư, Cố Sĩ Bá đi công tác trở về, Cố Chuyết Ngôn đến trốn nhà ông nội như trốn ôn thần.

Ông nội anh Cố Bình Phương hồi trước là viên chức ngoại giao, bây giờ về hưu sống một mình ở căn nhà kiểu tây nhỏ nhà nước cấp cho, có người chuyên chăm sóc, cả ngày ít giao du với bên ngoài, ngâm mình trong phòng sách làm học thuật, lập chí trước khi lâm chung trở thành một nhà xã hội học. 

Mà ông lão thiên tính vạn tính cũng không ngờ là cháu đích tôn của mình vậy mà lại đùng đùng công khai tính hướng, thật sự là quá xã hội. Sau đó, phương hướng nghiên cứu của ông chuyển sang nhóm người đồng tính, chuẩn bị sau khi hình thành nhận thức sâu sắc sẽ nói chuyện lại với con trai và con dâu.

Cố Chuyết Ngôn kéo hành lý đến, tiến vào phòng sách chào hỏi ông. Phòng sách này là ba gian phòng cho khách đập đi xây lại, rộng rãi đến kỳ cục, anh ngồi xuống ghế sô pha: “Ông ơi, sức khỏe ông vẫn tốt chứ ạ?”

Cố Bình Phương nói: “Khỏi phải nói mấy câu tầm thường này, ở chỗ ông mấy ngày?”

Cố Chuyết Ngôn tính tính: “Ba ngày, ngày bảy con bay.”

Trước khi về hưu trăm công nghìn việc, ông cụ có thói quen thu xếp trước tất cả mọi thứ: “Hôm nay con ở với ông, hai ngày sau thì tùy ý con, ngày bảy ông gọi tài xế đưa con ra sân bay, chắc con cũng không vui khi ở chung với ba mẹ.”

Cố Chuyết Ngôn hiếm khi ngoan ngoãn, dựa vào tay vịn ghế sô pha cũng không kì kèo gì, sắp xếp xong, anh còn không đi, bình tĩnh uống trà đến. Uống cạn một chén trà, anh mở miệng: “Ông ơi, chuyện của con ông mãi không hỏi đến, ông không hiếu kỳ sao ạ?”

Cố Bình Phương buồn cười nói: “Cháu trai ông công khai tính hướng, ông không hiếu kỳ ư? Nếu như ông công khai tính hướng, lẽ nào con không hiếu kỳ?” Cười xong lại một khinh bỉ, “Ba mẹ con đưa con đến chỗ ông thông gia, ông mãi chưa gặp được con, đành phải nhịn thôi.”

Chuyện công khai tính hướng, bất luận có hối hận hay không, nói chung cũng không hẳn là chuyện vui vẻ gì, Cố Chuyết Ngôn cũng chưa từng chủ động nhắc lại. Hôm nay anh tới đây, chủ động nhắc, hiển nhiên có lời muốn nói với ông nội.

Cố Bình Phương không phải người bình thường, chỉ muốn tìm kiếm thông tin: “Con nói ông nghe, lúc đó trạng thái tâm lý của con ra làm sao?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Trạng thái tâm lý hả, chắc là hơi xoắn xuýt, cũng hơi sốt sắng, dù sao cũng ở trước mặt rất nhiều bạn học.” Anh ngừng lại, “Ông ơi, ông không hỏi tại sao con lại công khai ư?”

Cố Bình Phương lắc đầu, công khai tính hướng không cần bất kỳ lý do gì, cũng không cần phải chọn ngày lành tháng tốt, nằm ngang hay dựng thẳng đều được, bởi vì đây là nhân quyền trời ban. Ông cụ nói: “Cho dù có nguyên nhân, đó cũng là quyền riêng tư của con, có nói hay không là tùy con.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Vậy sau này con sẽ nói.”

Anh đứng lên, bưng ấm trà châm trà cho Cố Bình Phương, khom người bộ dạng phục tùng, làm đủ kiểu cung kính của hiếu tử hiền tôn. Rót xong, ngồi xổm bên chân Cố Bình Phương, chân thành nói: “Ông ơi, con có người mình thích rồi.”

Ông lấy kính mắt xuống, nhìn anh tường tận.

Cố Chuyết Ngôn nói: “Ở Dung Thành, là hàng xóm ông ngoại con, cũng là bạn học của con. Lúc bắt đầu con cũng rối rắm, muốn lợi dụng người ta để chọc tức ba mẹ con, sau đó con lại động lòng thật, chỉ giấu diếm thì không đủ, nên muốn nhanh chóng đến xin ông giúp đỡ.”

Cố Bình Phương hỏi: “Đã hẹn hò chưa?”

“Vẫn chưa, sau khi gặp lại con sẽ nói với cậu ấy.” Cố Chuyết Ngôn nói rất tha thiết, “Cậu ấy là một người cực kỳ tốt, học vẽ, đang ở nước ngoài tham gia cuộc thi thiết kế.”

Cố Bình Phương nói: “Ánh mắt của cháu ông chắc hẳn sẽ không nhìn sai người đâu.”

Ông lão cầm chén trà lên uống cạn, một giọt cũng không thừa, tức là đồng ý. Cố Chuyết Ngôn cùng ông viết sách đưa bút, cung kính ông đến hoàng hôn, trước giờ cơm tối mới đi lên lầu cất hành lý.

Cố Bình Phương đứng dậy khỏi ghế bành, bước đi thong thả đến trước bàn đọc sách gọi điện thoại, mới vừa vang hai tiếng, bên kia đã bắt máy, truyền đến một tiếng “Ba” rất cung kính.

“Sĩ Bá, Chuyết Ngôn đang ở chỗ ba.”

Cố Sĩ Bá “Vâng” một tiếng: “Nó càng lớn càng không hiểu chuyện, đến làm phiền ba rồi.”

“Cái gì gọi là phiền? Cháu nội ba ngoan không thể tả.”

Cố Sĩ Bá bật cười: “Nó ở trước mặt ba mới ngoan, còn ở nhà toàn giở thói vô liêm sỉ.”

“Con bắt nạt nó, nó đương nhiên phải phản kháng, nếu như nhẫn nhục chịu đựng mới là không ổn.” Cố Bình Phương nói không nhanh không chậm, “Con không phải là người không chịu tiếp thu cái mới, đơn giản là do Chuyết Ngôn náo động quá lớn, làm con với Tiểu Mạn mất hết mặt mũi, dù sao các con cũng là nhân sĩ thành công có máu mặt mà.” sstruyen reup làm chó

Cố Sĩ Bá nghe ra ẩn ý: “Ba, ba chiều nó thì thôi đi, còn nói móc tụi con.”

Cố Bình Phương cười cười: “Ba rõ ràng là chiều con, cho nên lúc hai đứa đưa Chuyết Ngôn đi ba mới không hé răng nói gì, để cho hai đứa bớt giận. Trước sau cũng đã hơn hai tháng, hôm nay gọi cho con chính là nói một tiếng, chuyện Chuyết Ngôn để ba lo, con và Tiểu Mạn đừng quan tâm tới nữa.”

Cố Sĩ Bá vội la lên: “Ba, có phải là nó lại nói cái gì với ba không?”

“Con chỉ cần nhớ ba nói cái gì là được.” Giọng điệu Cố Bình Phương rất nhẹ nhàng, “Ngày mai kêu người đưa cháu gái ba tới nữa, tạm biệt.”

Cửa phòng sách, Cố Chuyết Ngôn hí hửng huýt sáo.

Anh quá nhanh trí. Mới công khai tính hướng xong đã quậy như nước với lửa với Cố Sĩ Bá, làm cho long trời lở đất, thậm chí bị nhốt ở trong nhà cấm túc, sau đó bị ép chuyển trường. Vào lúc đau lòng nhất đều chịu đựng một mình, nhưng hôm nay sau mấy tháng, khi tình hình đã nguội lạnh, anh chủ động đến nhà ông nội, có kế hoạch, có mục đích nhắc lại chuyện xưa với Cố Bình Phương, sau đó tiết lộ anh có người mình thích.

Cố Chuyết Ngôn lúc này cầu viện với Cố Bình Phương, không vì gì khác, bởi vì anh muốn tỏ rõ tâm ý với Trang Phàm Tâm, muốn hẹn hò với Trang Phàm Tâm. Cố Sĩ Bá và Tiết Mạn Tư sớm muộn cũng sẽ biết, anh cũng biết năng lực mười bảy tuổi của mình có hạn, cho nên nhất định phải tìm một ô dù.

Nửa đêm nhận được điện thoại của Trang Phàm Tâm, Cố Chuyết Ngôn từ lim dim đến tỉnh táo chỉ cần một giây, anh nheo mắt nói: “Mấy ngày không nói năng gì, có phải là rất bận không?”

Trang Phàm Tâm nói: “Vẫn ổn, mà cũng đã qua rồi! Thuận lợi bước vào vòng kế tiếp, nhưng xếp hạng thì không cao lắm.”

“Không sao, vòng kế tiếp sẽ chặt chém bọn họ.”

“Ha ha được thôi, vòng kế tiếp sẽ làm theo nhóm, tui đang xếp hàng rút thăm nè, mong là đừng cho tui với người Pháp chung nhóm, tui nghe không hiểu tiếng Pháp.”

Cúp điện thoại, Trang Phàm Tâm đi lên rút thăm, vậy mà thật sự cùng nhóm với người Pháp. Kế tiếp là mười hai giờ nghỉ ngơi, cậu đeo túi xách đi tới tầng mười một, cùng Bùi Tri đặt trước một bữa ngon.

Vừa thấy mặt, Trang Phàm Tâm hỏi: “Đàn anh kia hôm nay không tới hả?”

Bùi Tri đang dọn dẹp: “Đến lúc nửa đêm còn bị em bắt gặp, nếu như bên ban tổ chức phát hiện, anh còn thi đấu gì nữa hả?”

Trang Phàm Tâm ngồi trên bàn, quét một vòng, nhìn thấy một người Mỹ mặc cái quần bó sát, chờ người đi rồi, nhỏ giọng hỏi: “Anh nói xem tên Leonard kia có phải là gay không?”

Bùi Tri thẹn thùng: “Bây giờ có phải em nhìn ai cũng thành gay rồi không?”

Trang Phàm Tâm hừ hừ: “Đó cũng là do anh cả đấy.”

“Anh không phải đã nói rồi sao, gay cũng là người bình thường, đặc biệt là gay ngầm, càng không nhìn ra được.”

“Cho nên, có thể xung quanh em…”

Bùi Tri nói: “Đúng, có thể bên cạnh em đã có người là gay, ví dụ như anh, có thể còn có ai đó mà em gặp mỗi ngày, cùng nhau chơi đùa, mà em lại không biết đối phương cũng là gay.”

Trang Phàm Tâm nhảy xuống bàn, lại khiếp sợ.

Cậu liệt kê ra kiểm tra, Tề Nam đến nay vẫn chưa thích ai, có phải là gay không ta? Lớp trưởng cũng rất ít nhắc tới nữ sinh, có phải gay ngầm không? Ông chủ tiệm mì bò hơn bốn mươi còn chưa kết hôn, có thể là đã gay rất nhiều năm rồi không?

Trời ạ, ngoại trừ Cố Chuyết Ngôn, Trang Phàm Tâm cảm thấy tất cả mọi người xung quanh đều là gay!

Tác giả có lời muốn nói: Bùi Tri: Thua luôn.
Chương trước Chương tiếp