Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 24: Em nhiều tiền lắm có phải không?

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Giáo viên các lớp chạy ra phòng học trước tiên, các nam sinh bướng bỉnh cũng không kiềm chế nổi, dồn dập vọt tới hành lang tìm kiếm nơi phát ra âm thanh. Không cần tới nửa phút, tiếng gào khó giải thích được càng lúc càng lớn, cả tòa nhà ban tự nhiên dường như đều chạy ra ngoài vây xem.

Đầu gối Trang Phàm Tâm bị đau, được Tề Nam và lớp trưởng hai bên trái phải dìu ra phòng học, chen tới cửa sổ hành lang nhìn ra phía ngoài. Tề Nam víu khung cửa sổ to gan suy đoán: “Chẳng lẽ có cướp xông vào trường học?”

Lớp trưởng nói: “Đối diện đường là đồn công an đó, cướp làm gì vào nổi.”

Bên tai lải nhải, Trang Phàm Tâm kẹp ở giữa không có lên tiếng, cậu vẫn ngóng trông, phát hiện có một vài học sinh ở lầu một đi ra ngoài xem trò vui, mà đều hướng về phía tây. 

Cậu chỉ chỉ tay: “Âm thanh có phải là truyền đến từ phía tây không?”

“Hình như là vậy á.” Tề Nam phụ họa nói, đột nhiên cảm thấy không đúng lắm, “Hic, phía tây không phải là…”

Ba người liếc mắt nhìn nhau, góc sân nhỏ ở phía tây, chẳng lẽ có anh hùng tìm đội bóng rổ trả thù? Lớp trưởng sợ đến nỗi nhanh chóng đếm nhân số, xác định nam sinh cả lớp đều có mặt mới thở ra một hơi.

“Woa! Mau nhìn kìa!” Tề Nam chỉ vào xa xa, bốn, năm bảo vệ đang hoả tốc chạy tới hiện trường vụ án, dẫn đầu chính là tổng giám thị lão Phùng. Trang Phàm Tâm há hốc mồm, bảo vệ cũng chạy đến rồi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Ở trong góc sân nhỏ, Cố Chuyết Ngôn quay lưng với lối ra chống chọi với năm tên, trước mắt đã ngã xuống ba tên, trời quá tối không thấy rõ thương thế cụ thể, còn lại hai tên, trên mặt cũng biến sắc.

Mắt thấy mình ở thế yếu, một người trong đó đang thở dốc: “Bảo vệ sắp tới rồi…”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Vậy chúng ta làm nhanh lên đi.”

“Đệt…” Người kia khẽ nâng hai tay lên, xem như là thoái nhượng cầu hoà, “Chờ giám thị tới đây sẽ đếch có đứa nào chạy được… Lúc đó đều phải bị ghi tội…”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Tao không thành vấn đề.”

Nói xong anh vung ra một cú rất có lực, động tác quả thực nhanh chóng hơn, lại bắt cánh tay của đối phương đè ra phía sau, bàn tay đánh liên tục ba lần vào dưới gáy đối phương hai tấc. Đối phương kêu to hai tiếng, sau đó thân thể mềm nhũn nằm sấp xuống không động đậy được nữa. sstruyen reup là chó

Động tác của Cố Chuyết Ngôn có chiêu có thức, giống như đã luyện qua, nếu như chưa từng luyện cũng không dám chơi một chọi một đống đứa. Chân tường vẫn còn người cuối cùng, hắn ta bần thần, dán vào mặt tường ở trong bóng tối không biết nên đi đâu. Tay Cố Chuyết Ngôn ê ẩm, vẫy vẫy cổ tay đi tới, hỏi: “Trên tường dán cái gì?”

Người kia đáp: “Hút thuốc có hại cho sức khỏe…”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Vậy mà còn hút? Không sợ ung thư phổi sao?” Nhớ tới một câu nói của Trang Hiển Dương, mỗi người đều có quyền chi phối cơ thể của mình, “Hút thuốc là chuyện của tụi mày, nhưng xả rác phá hoại môi trường, còn động thủ đánh người, tụi mày cảm thấy vậy mà được sao?”

Người kia vội vàng nói: “Không có đánh thằng ngốc đó, chỉ chọc nó…”

Cố Chuyết Ngôn xé tờ giấy nhắc nhở xuống, bộp, vỗ vào trước ngực đối phương: “Không được chọc vào cậu ấy nữa.”

Âm cuối vừa dứt, Cố Chuyết Ngôn cũng không tốc chiến tốc thắng như trước đây, trái lại ghìm bả vai đối phương kéo đi, đối phương lầm tưởng thể lực anh đã tiêu hao hết không đánh nổi, nhất thời sắc mặt biến đổi ra sức đấm đá.

Cố Chuyết Ngôn hoàn toàn không trốn, hơi nghiêng đầu đưa mặt trái lên, xương gò má lần chịu mấy cú đấm nửa bên mặt cũng đau đến ngứa ngáy.

“Đủ rồi.” Anh nói. Nói xong đánh mạnh vào khuỷu tay đối phương, đồng thời đá vào xương đùi nhỏ, thừa dịp đối phương ngã xuống lại đá thêm một cái nữa.

Năm người toàn bộ đều ngã gục, đen sì sì không thấy rõ mặt mũi, Cố Chuyết Ngôn đi tới cầu thang cất ví tiền và điện thoại, bên này lắng xuống nhưng bên ngoài lại có tiếng la hét.

Phong Kỷ chủ nhiệm mang theo vài bảo vệ chạy đến, phía sau còn có vài học sinh muốn hóng hớt, thầy Phùng quát: “Chuyện gì xảy ra vậy! Lớp nào đây?!”

Chùm sáng của đèn pin cầm tay chiếu vào, chỉ thấy năm nam sinh mặt mũi sưng phù nằm trên đất, mà Cố Chuyết Ngôn lại điềm tĩnh đứng một bên, chầm chậm đeo đồng hồ vào.

Mọi người khó tránh khỏi sững sờ, giám thị Phùng ngẩn ra ba giây giây mới nói: “Tất cả đi theo tôi lên văn phòng!”

Cố Chuyết Ngôn thoải mái đi ra, giống như đi dắt chó đi dạo mua cà phê, không giống như học sinh không chấp hành kỷ luật bị tóm. Anh đi theo phía sau giám thị Phùng, bảo vệ và mấy học sinh khác dìu đội bóng rổ đang nằm dưới đất lên, một đám người đi lướt qua lớp học vô cùng gây chú ý.

Trang Phàm Tâm trông thấy thân ảnh quen thuộc kia nhất thời kinh ngạc đến ngây người, Tề Nam ôm lấy bờ vai cậu lay lay, khó có thể tin nói: “Mịa nó? Đằng sau lão Phùng là Cố Chuyết Ngôn phải không?”

Trang Phàm Tâm nuốt nước miếng: “Là ảo giác phải không…”

Cậu chăm chú nhìn bóng người kia, trong đầu rối như tơ vò, cố gắng không nghe những người khác bàn tán sôi nổi, đi tới, cậu víu cửa sổ hô lớn: “—— Cố Chuyết Ngôn!”

Cố Chuyết Ngôn theo tiếng nhìn về phía quần chúng vây xem trên lầu ba, trong một đám đầu người tìm tới khuôn mặt nhỏ thảng thốt của Trang Phàm Tâm, sau đó cười phất phất tay. Thầy Phùng tức muốn chết, làm gì vậy hả, không chấp hành kỷ luật bị dẫn đi mà làm như lập công đi tham gia hội nghị khen thưởng không bằng!

Những học sinh khác trở về phòng học, Trang Phàm Tâm vẫn nằm nhoài trên bệ cửa sổ nhìn, giống như biến thành một món đồ trang trí bệ cửa sổ. Cậu nhìn bóng lưng Cố Chuyết Ngôn từ từ nhỏ dần như hạt vừng, tại sao vậy, Cố Chuyết Ngôn nói đến đón cậu, cũng không đến phòng học, vậy mà lại đến góc sân nhỏ đánh nhau.

Nhưng Cố Chuyết Ngôn không phải đã bảo cậu nhân nhượng cho yên chuyện sao?

Hình như là bị thương rồi, có nghiêm trọng không. Đánh nhau ẩu đả, có phải sẽ bị xử lý kỷ luật không.

Trong phòng họp nhỏ ở văn phòng, sáu học sinh hai giáo viên, toàn bộ đều ngồi xuống chuẩn bị xử lý vụ đánh nhau vừa nãy. Thầy Phùng nhìn đội bóng rổ bên tay trái, bầm mắt, chảy máu mũi, người nào cũng một thân bụi bặm. Lại nhìn học sinh chuyển trường, chỉ có xương gò má bầm còn khắp toàn thân đều sạch sẽ, lúc này ngồi ở trên ghế còn vắt hai chân như thiếu gia.

Thầy Phùng có chút mê man, một chọi năm, không phải chứ, vì vậy hỏi Cố Chuyết Ngôn: “Em có bị thương không?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Không có.”

Thầy Phùng xoay qua bên kia hỏi: “Các em thì sao?”

“Chủ nhiệm, cánh tay em không nhấc lên nổi.” “Đau đầu… Muốn nôn.” “Gáy đau quá, trước mắt toàn là đom đóm…” “Chân đi không được…”

Thầy Phùng thấy phiền, nói: “Được rồi được rồi, ai ra tay trước?”

Năm người kia chỉ vào xác nhận Cố Chuyết Ngôn ra tay trước. Tính chất của người ra tay trước thì không giống như vậy, trừng phạt sẽ càng nặng thêm, Cố Chuyết Ngôn phủ nhận nói: “Ở đó không có camera, vấn đề này không có cách nào chứng minh.”

Thầy Phùng lại hỏi: “Vậy các em tại sao đánh nhau?”

Năm người kia lập tức ủ rũ, Cố Chuyết Ngôn nói: “Bạn học lớp chúng em phát hiện tụi nó hút thuốc lại còn xả tàn thuốc, lúc ngăn cản thì bị đánh bầm dập, hôm nay em đi ngăn tụi nó lại, không bạo lực không hợp tác, vì vậy liền đánh nhau.”

Thầy Phùng vừa nghe: “Chính là các em hút thuốc?!” Ông mới biết Trang Phàm Tâm bị thương, cũng vô cùng tò mò, “Thầy Hạ, tình hình của em Trang Phàm Tâm thế nào rồi?”

Hạ Duy nói: “Không có gì đáng lo, nhưng rất oan uổng.”

Ngọn nguồn chuyện này rất đơn giản, sau khi biết rõ thì phê bình, lại suy xét xem nên xử phạt làm sao. Năm người của đội bóng rổ hút thuốc đánh nhau dính hai tội, ghi tên xong cũng khiển trách trước toàn trường. Cố Chuyết Ngôn thế đơn lực bạc, không có chứng cứ chủ động khiêu khích, không ghi tội, cũng chỉ phạt viết kiểm điểm ba ngàn chữ.

Cố Chuyết Ngôn không có ý kiến, chủ động hỏi: “Đền tiền thuốc được không?”

Thầy Phùng đau đầu: “Em nhiều tiền lắm có phải không? Viết kiểm điểm trước!”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Em muốn tự trả tiền lắp đặt camera và đèn chiếu sáng ở góc sân nhỏ có được không?”

Thầy Phùng phiền muốn chết: “Không cần em bận tâm!”

Trong sân trường dần dần yên tĩnh, Cố Chuyết Ngôn ở trong văn phòng của thầy Phùng viết kiểm điểm, một xấp giấy, một cây bút, anh vùi đầu viết rất nhanh.

Sau hai mươi phút chuông tan học vang lên, nghỉ giữa giờ có người đến gõ cửa, nghe có vẻ vô cùng cấp thiết. Thầy Phùng nói: “Vào đi.”

Cửa đẩy ra, người đến hỏi: “Thầy ơi, em…”

Cố Chuyết Ngôn nghe tiếng quay đầu, thấy Trang Phàm Tâm đứng ở cửa, mặt lo âu nhìn anh. Anh cười cười, biết ý đồ đối phương đến đây, nói: “Tôi đang viết kiểm điểm, không có chuyện gì đâu.”

Trước mặt giáo viên không dám nói gì khác, Trang Phàm Tâm gật gật đầu: “Tan học tui chờ cậu.”

Cửa đóng lại, thầy Phùng nhìn ra manh mối: “Có phải là em trút giận cho bạn ấy không?”

Cố Chuyết Ngôn đường hoàng nói: “Cái này gọi là bạn học đoàn kết.”

Tâm tình anh sung sướng mà viết kiểm điểm, câu chữ dạt dào, hết đoạn này đến đoạn khác, đến khi trong phòng làm việc chỉ còn lại tiếng lật giấy.

Nghỉ giữa giờ kết thúc là bắt đầu tiết tự học thứ hai, chờ chuông tan học vang lên, Cố Chuyết Ngôn đúng lúc ký tên cách chính văn hai hàng. Tròn mười bốn trang, một trang ba trăm chữ, còn vượt hơn một ngàn chữ.

Thầy Phùng xem bản kiểm điểm không một ngàn lần cũng là tám trăm lần, đều chẳng nói gì khác, chỉ tỏ thái độ thành khẩn. Nhưng mà khi ông đọc tỉ mỉ, phát hiện kiểm điểm của Cố Chuyết Ngôn hết sức kinh người.

Đầu tiên, trật tự rõ ràng, chủ yếu chia làm bốn điểm, thứ nhất là thuật lại sai lầm của học sinh đội bóng rổ sai lầm, tổng cộng 1500 chữ. Thứ hai là cách xử lý kỉ luật của trường học không thỏa đáng, tổng cộng 1500 chữ. Sau đó là nhận sai về việc đánh nhau của bản thân, tổng cộng 20 chữ. Cuối cùng là liên quan tới việc làm sao để cải thiện điều kiện ở góc sân nhỏ, tổng cộng 1000 chữ.

Tài hoa văn vẻ, cực am hiểu cách ngầm ca ngợi, chê trách và ném đá giấu tay, cũng trích dẫn các tác phẩm của La Tố và Vương Tiểu Ba. Thầy Phùng đọc rất lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh, muốn mắng mắng không ra, suýt nữa nghẹn chết trên cương vị công tác.

Một lúc sau, ông chậm rãi nói: “Em cũng biết viết quá nhỉ.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Trước đây từng giành được giải nhất cuộc thi viết văn cấp thành phố.”

“… Tôi không có khen em!” Thầy Phùng quát xong nhụt chí, khoát tay, “Được rồi, em mau đi đi.”

Cố Chuyết Ngôn dứt khoát rời khỏi văn phòng, ở trên hành lang nhìn thấy Trang Phàm Tâm dán cả người vào tường, bộ dạng vô cùng lẻ loi. Anh đi tới, cởi cặp sách Trang Phàm Tâm ra cầm, hỏi: “Vai còn đau không?”

“Không đau.” Trang Phàm Tâm đưa lên một bịch bánh quy, “Lần này không mua loại có nhân.”

Hai người vừa đi vừa ăn, mãi đến khi ra cổng trường ngồi trên xe taxi, ai cũng không đề cập đến chuyện đánh nhau. Mỗi lần ngồi xe đều là mỗi người chiếm một phương, hôm nay ngồi sát bên nhau, tài xế liên tục nhìn hai người bọn họ từ trong gương chiếu hậu, phỏng chừng đang bồn chồn không biết sao đứa nào mặt cũng bầm tím.

Xuống xe ở ngã tư đầu hẻm, đến của nhà họ Trang Cố Chuyết Ngôn trả cặp sách lại cho Trang Phàm Tâm, nói “Bye bye” liền đi về phía trước, đi được một đoạn quay đầu lại nhìn, thấy Trang Phàm Tâm ôm cặp sách theo ở phía sau.

Anh hỏi: “Sao thế?”

Trang Phàm Tâm nói: “Đến nhà cậu chơi một lát.”

Cố Chuyết Ngôn bật cười, dẫn Trang Phàm Tâm về nhà lên lầu. Cửa sổ thủy tinh trong phòng ngủ mở rộng, ban công đã đổi đèn, sáng hơn nhiều so với lúc thường. Bọn họ đứng ở trước lan can, Trang Phàm Tâm không nói gì đã sờ cánh tay Cố Chuyết Ngôn, sau đó là vai, ngực, bụng và eo, giống như đang kiểm tra an ninh.

Cố Chuyết Ngôn biết Trang Phàm Tâm vừa ra tay là không thẹn không xấu hổ, nhưng đi thẳng vào vấn đề như vậy cũng quá kích thích, cố nén cơn ngứa ngáy hỏi: “Cậu làm gì vậy?”

Trang Phàm Tâm nói: “Tui nhìn thử xem còn có chỗ nào bị thương không.”

Kích thích uổng rồi, Cố Chuyết Ngôn bắt lấy cổ tay Trang Phàm Tâm: “Chỉ có mặt bị trúng một đấm thôi, thật đó.”

Kìm chế đến lúc này, Trang Phàm Tâm rốt cuộc không nhịn được: “Tại sao cậu lại đến góc sân nhỏ?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Tóm tụi nó chứ chi.”

“Tại sao?” Giọng Trang Phàm Tâm hơi gấp gáp, “Cậu nói tui là đừng trêu chọc tụi nó, tui nghe lời cậu không cho mọi người đi, tại sao cậu lại đi tìm tụi nó đánh nhau?”

Đi càng nhiều người chuyện càng nghiêm trọng hơn, bị thương cũng không thể tránh khỏi, chờ giám thị đi bắt là an toàn nhất, nhưng Trang Phàm Tâm chỉ có thể nuốt xuống chút oan ức này. Cho nên Cố Chuyết Ngôn mới căn dặn như vậy, sau đó lại tự mình đi.

Anh vô ý giải thích, cố ý nói: “Tôi là vì để thể hiện mình thôi, mọi người đều đi thì sao tôi thể hiện được nữa?”

“Chuyện này có gì hay mà thể hiện?!” Trang Phàm Tâm sao mà tin, “Bị đánh một cái thì không nói, còn bị phê bình, giám thị còn phạt viết kiểm điểm ba ngàn chữ!”

Cố Chuyết Ngôn nhẹ giọng nói: “Cũng có phải thể hiện cho thầy ấy xem đâu.”

Trang Phàm Tâm nhìn thẳng vào đối phương, có ý gì, Cố Chuyết Ngôn là thể hiện cho ai đó xem sao? Chẳng lẽ là Tần Vi hay là Vương Sở Nhiên?

Nhưng cậu liền không nhịn được lo sợ mà nghĩ, người bị đánh trước là cậu, giúp cậu hả giận, vậy có thể là biểu hiện cho cậu xem không?

Cậu sợ mình tưởng bở: “Ai vậy…”

Cố Chuyết Ngôn nhíu mày nở nụ cười, bất đắc dĩ: “Xưng hô của mấy tên kia cũng chẳng sai chút nào.” Anh bước gần tới nửa bước, cúi đầu nhìn Trang Phàm Tâm hỏi ngược lại, “Cậu nói xem, đồ ngốc?”

Mặt Trang Phàm Tâm đỏ lên, Cố Chuyết Ngôn đánh nhau có liên quan đến cậu, còn muốn biểu hiện cho cậu xem, làm người ta ngượng ngùng quá. Cậu nhìn vết xanh tím nơi gò má Cố Chuyết Ngôn, thấy có lỗi, hỏi: “Có đau không?”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Đau đến nửa bên mặt còn lại cũng ngứa ngáy.”

Trang Phàm Tâm bị dọa, nói: “Vậy phải làm sao đây?”

Cố Chuyết Ngôn thu hết biểu cảm hổ thẹn của Trang Phàm Tâm vào đáy mắt, sau đó bám lấy khoảnh khắc mềm lòng nhất của đối phương, vừa giảo hoạt vừa chân thành nói: “Dễ lắm, cậu ôm tôi một cái là được.”

Trang Phàm Tâm do dự bước tới, cánh tay không nhấc cao được, vì vậy chậm rãi vòng lấy eo Cố Chuyết Ngôn. Nửa khuôn mặt cậu giấu trong bả vai Cố Chuyết Ngôn, liếc mắt một cái là thấy bầu trời sao.

Cố Chuyết Ngôn ôm lấy, bị đấm một cái cũng đáng
Chương trước Chương tiếp