Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 18: Cảm ơn chủ nhân

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

006KYo3Fgy1g2o2vtlyljj30u00xqdkiChữ trên ảnh: Ủy viên thể dục

Cố Chuyết Ngôn hồi lâu không trả lời, nhóm chat đã hơi nôn nóng rồi, ba người kia lại tiếp tục tranh cãi quốc khánh nên chơi gì. Anh lấy lại tinh thần, vốn định trách bọn họ tiết lộ nguyên nhân anh chuyển trường cho Trang Phàm Tâm biết, nhưng mà chó ngáp phải ruồi, trước mắt xem ra trái lại là trong họa có phúc.

Mà vẫn tỏ ra đáng ghét, Cố Chuyết Ngôn ghét bỏ nói: “Thật muốn khâu miệng tụi mày lại.”

Lục Văn nói: “Tụi tao cãi nhau cách mày ngàn dặm mà cũng làm phiền đến mày sao?”

Tô Vọng nói: “Đây là một mình ghen tị nguyên đám.”

Nếu bàn về cãi nhau, Cố Chuyết Ngôn thật sự không phải đối thủ của tổ hợp này, anh đành phải tạm thời ngậm miệng. Còn tiến trình tình cảm của anh và Trang Phàm Tâm, anh không báo, nếu như lúc này anh tiết lộ bốn chữ “tình đầu ý hợp”, ngày mai trường cũ có thể truyền ra anh ở Dung Thành đã âm thầm xác định người bên anh cả đời, đồng thời bịa rất có cốt truyện, ví dụ như hôn nhau dưới gốc cây, tỏ tình ở nhà hàng lẩu bò, đến chùa Nam Phổ Đà ở Hạ Môn hứa hẹn một đời một kiếp.

Trước tiên cứ như vậy đi, không còn sớm nữa, Cố Chuyết Ngôn trở về phòng tắm rửa đọc sách, mỗi ngày không học đủ năm tiếng thì cả người không dễ chịu.

Ngày mưa đâu đâu cũng có nước, con berger cũng rất bẩn, Cố Chuyết Ngôn suy nghĩ cũng nên tắm cho nó. Anh bước chậm đến cầu thang hướng xuống lầu một, hô: “Bond, tới đây!”

Cố Bảo Ngôn giọng càng lớn hơn: “Không được! Tụi em đang coi video mà!”

Người và chó thì xem video gì chứ, Cố Chuyết Ngôn nằm nhoài trên lầu chờ, nghe thấy Cố Bảo Ngôn thỉnh thoảng cười, thỉnh thoảng lại làm nũng, mới hiểu là đang gọi video với người nhà. Tính ra, hơn một tháng đến Dung Thành, anh chỉ mới gọi cho Cố Sĩ Bá và Tiết Mạn Tư mỗi người một cuộc điện thoại, ngoài ra hoàn toàn không có liên hệ gì.

“Anh hai.” Cố Bảo Ngôn giơ điện thoại chạy đến cầu thang, “Xuống gọi video không?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Không.”

“Vậy thôi.” Cố Bảo Ngôn cũng không bắt buộc, quay đầu bỏ chạy về phòng khách, “Mẹ ơi, hôm nay ở lớp múa ba lê con bị trẹo chân á…”

Cố Chuyết Ngôn nghe không rõ đang nói chuyện gì, nói chung là chút chuyện vặt vãnh, anh cũng không nhẫn nại tiếp tục chờ Bond tới, tự mình đi tắm.

Nước nóng xối vào người, Cố Chuyết Ngôn đứng ở dưới vòi hoa sen cọ rửa một lúc, vuốt mặt mở mắt ra. Anh nhìn chằm chằm gạch sứ vuông trên vách tường, nhớ tới cuộc gọi trước khi thi xếp lớp, vài câu đối thoại ngắn gọn với Cố Sĩ Bá.

Lúc đó Cố Sĩ Bá nói với anh, chỉ cần anh không quậy phá nữa, bất kỳ yêu cầu gì cũng có thể thỏa mãn.

Lúc đó anh còn lên kế hoạch, theo đuổi một người, hẹn hò với đối phương, dùng cái này để trả thù ba mẹ anh. Nhưng bây giờ, anh quả thật đang theo đuổi, người ta cũng có ý với anh, nhưng trong lòng anh lại không có chút khoái cảm nào khi thực hiện được kế hoạch.

Giống như lúc ăn McDonald bị vạch trần tính hướng, lúc này tắm một cái đã thay đổi kế hoạch ban đầu, làm gì còn tức giận nữa, có cái gì ý nghĩa hơn chuyện Trang Phàm Tâm trở thành đối tượng của mình?

Bàn tay Cố Chuyết Ngôn đầy bọt, nghĩ đến Trang Phàm Tâm, vừa cọ rửa vừa không nhịn được cười rộ lên.

Tiếng nước ngừng lại, Cố Chuyết Ngôn lau khô nước mặc quần áo, cầm lấy một cái quần lót sạch sẽ mà lạ mắt trên kệ áo. Nhìn chốc lát, xác định đúng là quần lót ba mươi tệ bốn cái, chị Hồ có lầm không vậy.

Cũng không thể trần truồng chạy ra, Cố Chuyết Ngôn mặc vào giống như oan ức lắm, màu đen, tam giác, nhưng không ngờ lại mềm mại thư thích đến vậy. Anh chợt tỉnh ngộ, thảo nào hôm đó Trang Phàm Tâm điều tra cảm giác mặc quần lót của anh, vì có ý với anh, nên đến cả bí mật nhỏ này cũng quan tâm!

Chỉ là Cố Chuyết Ngôn hơi bất ngờ, Trang Phàm Tâm da mặt mỏng dễ thẹn thùng, một khi đã yêu thì chừng mực cũng trở nên lớn hơn, dù cho anh cũng là người bồng bột, nhưng cũng không hỏi thăm mấy chuyện kín đáo nhanh như vậy.

Hay là… Mình cũng hỏi thử nhỉ?

Một mối quan hệ có thể phát triển thành công hay không, phần lớn quyết định bởi hai bên có thể tương tác hay không.

Cố Chuyết Ngôn đứng ở trước bồn rửa mặt, ngây ngốc soi gương, tròng áo ngủ lên trở lại phòng ngủ, anh lưu loát gửi tin nhắn cho Trang Phàm Tâm: “Quần lót của cậu là loại nào?”

Trang Phàm Tâm đang phác họa, đã chuyên tâm thì không động vào điện thoại, cho nên mãi chưa nhìn thấy. Cố Chuyết Ngôn đi học bài, đến rạng sáng vẫn chưa nhận được câu trả lời, nghĩ thầm, ngại đây mà.

Chờ hơn một giờ Trang Phàm Tâm mới lên giường ngủ, móc điện thoại ra nhìn thấy tin nhắn, giật mình sờ sờ quần lót dưới ổ chăn. Cậu đầu óc mơ hồ trả lời lại: “Tam giác, ngủ ngon nha.”

Cố Chuyết Ngôn dừng bút nhìn, tam giác, giống như mình luôn, đến cả quần lót cũng xứng đôi như vậy. Tâm tình không tệ, còn ngủ nghê gì nữa, sau hai buổi tối mất ngủ đêm nay anh học bài tới ba giờ.

Này một tuần trôi qua rất nhanh, chắc là bầu không khí nghỉ hè vừa chuyển sang bầu không khí đi học, chưa kịp thích ứng đã kết thúc. Cố Chuyết Ngôn mỗi ngày đều trầm ổn thu mình, ngoại trừ chuyện chính, thỉnh thoảng quản chế Trang Phàm Tâm vài lần, đến cả thị lực cũng tăng lên.

Thái độ của Trang Phàm Tâm vẫn giống như lúc trước, không còn xuất hiện cử chỉ thân mật như ngày đi dạo siêu thị nữa.

Cố Chuyết Ngôn hiểu, Trang Phàm Tâm nếu như là một người da mặt mỏng, dễ thẹn thùng, đã công khai ám chỉ một lần thì tự nhiên sẽ khôi phục thái độ lúc thường.

Huống hồ trong mối quan hệ tương tác sinh cảm tình, anh cũng hi vọng phía chủ động là mình.

Cố Chuyết Ngôn cho là, chủ động không có nghĩa là thích bị làm khổ, bị động cũng không phải là quan tâm chưa đủ. Cẩn thận tiến từng bước một, hóa chủ động thành “quyền chủ động”, vậy là hợp ý anh nhất.

Buổi chiều cuối tuần cực kỳ chộn rộn, chập tối giáo viên mở cuộc họp lớp tổng kết tuần, giờ tự học buổi tối không ai để tâm, trong phòng học chẳng có chút kỷ luật, người nghiêm túc làm bài tập không vượt quá con số hai mươi.

Trang Phàm Tâm là một trong hai mươi người đó, trong khi Tề Nam như bị mắc chứng tăng động liên tục quấy rầy thì cậu vẫn kiên trì học tập. Hết cách rồi, ngày mai cậu phải đi đến phòng vẽ tranh, bài tập nhất định phải hoàn thành hơn một nửa trong đêm nay.

“Bạn cùng bàn, mau nhìn Triệu Ninh kìa!” Tề Nam vừa cười vừa vộ cậu, “Triệu Ninh cài kép tóc của Lâm Tiểu An kìa!”

Trang Phàm Tâm đang làm bài đọc tiếng Anh, nào có tâm sự xem người ta giả gái, Tề Nam chơi một mình không vui, đột nhiên nhanh trí ấp ủ ý nghĩ xấu xa, ngoắc ngoắc tay với Triệu ninh đòi kẹp tóc.

Hắn sờ sờ tóc Trang Phàm Tâm, nói: “Bạn cùng bàn, tóc mày mềm thật đó.”

Trang Phàm Tâm cúi đầu, cậu không chú ý nghe, cũng không lộn xộn. Tề Nam vén mái Trang Phàm Tâm lên, nhẹ nhàng kẹp tóc, ầm ĩ nói: “Uầy, mày xinh cực luôn!”

Ủy viên thể dục ở bàn trước xoay người lại: “Còn xinh hơn Lâm Tiểu An luôn á, thôi kẹp luôn đi!”

Lâm Tiểu An cười gục xuống bàn, tuyên bố muốn tặng kẹp tóc cho Trang Phàm Tâm. Đám người xung quanh cười sằng sặc, Trang Phàm Tâm trong khung cảnh vui sướng làm xong bài đọc tiếng Anh cuối cùng, lúc này mới mê man ngẩng đầu lên.

Ủy viên thể dục giương điện thoại, tách tách, chụp trúng phóc chính diện Trang Phàm Tâm.

Trừng phạt thì phải tìm người đầu têu, Trang Phàm Tâm rút bài sinh học ra, trước khi làm đánh Tề Nam một cái.

Tối về nhà, Trang Phàm Tâm gầy như vậy không phải không có lý do, húp hai bát canh rồi thôi, đi thẳng lên lầu làm bài tập. Cậu làm mãi đến gần sáng, bài tập cũng làm được kha khá, còn lại một hai bài khó.

Nhưng cậu mệt muốn chết rồi, nằm lên giường lấy điện thoại ra xả stress một chút, mới phát hiện mọi người đang hô hào cùng chơi game, cậu lạc hậu gửi một tun “Chờ tao với”.

Trang Phàm Tâm đã thành một nguời vô hình, lúc trước danh sách bạn tốt chỉ có một mình Cố Chuyết Ngôn, bây giờ đã phải sang trang mới rồi. Game gì cậu cũng có thể chơi thành QQ, thấy ủy viên thể dục đang online, vào chat: “Còn thừa nhiều túi năng lượng không?”

Ủy viên thể dục không nói hai lời tặng cậu một cái, Trang Phàm Tâm nhận, hỏi: “Cùng làm nhiệm vụ không?”

“Không làm.” Ủy viên thể dục nói, “Tề Nam phá hủy thác nước trong vườn hoa của tao rồi, tao chờ nó vào để báo thù.”

Trang Phàm Tâm gà lắm, chưa bao giờ dám chủ động khiêu khích người khác, thuộc về giai cấp người chơi “Địch đuổi ta chạy, địch đánh ta quỳ”, hi vọng lớn nhất là có thể mạnh mẽ đánh đối thủ một trận, mà phương thức thực hiện duy nhất chính là tìm một đồng đội mạnh mẽ, hưởng sái hào quang của người ta.

Trước mắt là cơ hội tốt, cậu nói: “Dẫn tao theo với!”

Ủy viên thể dục từ chối: “Không phải mày nói Cố Chuyết Ngôn rất mạnh sao, mày tìm cậu ta dẫn mày đi.”

Trang Phàm Tâm đáp: “Vở ghi tiếng Anh còn thiếu một unit, khi nào mới bổ sung?”

Cậu ép ủy viên thể dục đồng ý, chỉ còn chờ Tề Nam đăng nhập. So với Cố Chuyết Ngôn thì cậu thích chơi với các bạn học khác hơn, bởi vì level của Cố Chuyết Ngôn quá cao, chênh lệch quá lớn dễ sinh ra tự ti, cậu rất ngại đến gần. 

Sau ba phút, Tề Nam đăng nhập.

Ủy viên thể dục và Trang Phàm Tâm lập tổ đội, Tề Nam kéo lớp trưởng lập tổ đội.

Sau năm phút, ủy viên thể dục và Trang Phàm Tâm văng ra.

Trang Phàm Tâm nhìn chằm chằm màn hình nuốt nước miếng, không dám tiếp tục hé răng, thôi yên lặng làm nhiệm vụ vậy. Một thông báo gửi tới, cậu không thấy, chỉ lo buồn bực chơi game.

Đó là ủy viên thể dục gửi trong nhóm chat, mắng cậu là đồng đội heo kéo theo cả hắn bị thương.

Cố Chuyết Ngôn mới vừa nghe xong một chương trình học nổi tiếng, đang tắt máy vi tính, tiện tay mở ra tin nhắn trong nhóm chat liếc một cái, là bức ảnh ủy viên thể dục gửi. Trong bức ảnh Trang Phàm Tâm ngồi ở sau bàn học, đang mê man nhìn về phía ống kính, tóc tai mềm mượt, trên mái cài một cái kẹp tóc gấu nhỏ.

Chụp hình, cho nên đáng yêu một cách tự nhiên.

Cố Chuyết Ngôn mở bức ảnh ra, không khống chế được ấn lưu lại.

Anh lướt đến những tin nhắn trước, phát hiện các nam sinh đã hẹn cùng chơi game, Trang Phàm Tâm còn bám sau mông người ta đòi người ta đợi mình. Đã mấy ngày anh chưa đăng nhập rồi, vốn cảm thấy chơi game chẳng có gì thú vị lắm, lúc này lại trái lương tâm mà mở ra.

Vừa đăng nhập, Cố Chuyết Ngôn nhìn thấy ảnh đại diện của Trang Phàm Tâm sáng, đang rảnh rỗi.

Trang Phàm Tâm mới vừa làm xong nhiệm vụ, trước đó bị lớp trưởng dùng một chiêu giết chết, đúng là đáng thương, Tề Nam quyết định dẫn cậu thăng cấp. Cậu vui vẻ đi chơi cùng người ta, chưa lên được bao nhiêu, Tề Nam đã đòi cậu gửi đáp án bài tập tiếng Anh.

“…” Trang Phàm Tâm cũng không ngốc, “Trước tiên mày phải dẫn tao đi đánh mọt trận cái đã.”

Mới vừa gửi xong, hệ thống báo “GZY” mời “Hôm nay cũng rất phiền lòng” lập tổ đội, Trang Phàm Tâm không muốn bị khinh bỉ, trực tiếp từ chối lời mời của đối phương.

Cố Chuyết Ngôn sững sờ, mình bị một tên cùi bắp từ chối? Hả?

Nghĩ lại, có phải là trị số sinh mạng của Trang Phàm Tâm không đủ không, thế là anh đến cửa hàng mua năm túi năng lượng, tặng cậu một túi. Nếu từ chối tổ đội, sao lại có thể không biết xấu hổ mà nhận quà chứ, Trang Phàm Tâm lại chọn từ chối.

Cố Chuyết Ngôn lại nghĩ phương diện khác, xem ra đối phương không thích tác chiến, chỉ muốn nhàn nhã tự mình chơi. Anh mới vừa tự an ủi mình xong, “Hôm nay cũng rất phiền lòng” tiến vào hình thức chiến đấu, lại nhìn lên, đồng đội là “Saiki Kusuo” (*) sstruyen reup là chó

(*) Saiki Kusuo:

d3fugor

Hóa ra là không muốn chơi với mình.

Cố Chuyết Ngôn chưa từng bị lạnh nhạt như thế này, kiên nhẫn chờ cuộc chiến kết thúc, tuyên chiến với Tề Nam. Tề Nam dẫn theo Trang Phàm Tâm, hai chọi một, chết khá là bình yên.

Hình ảnh yên tĩnh, “Tề mộc nam hùng” mở miệng trước: “Người anh em, cậu muốn cái gì?”

GZY: “Đồng đội của cậu.”

Tề mộc nam hùng: “Vậy cũng không cần giết tui chứ? Cậu mà nói sớm tui dâng nó cho cậu còn tặng cậu tiền vàng nữa!”

“Hôm nay cũng rất phiền lòng” vẫn đứng chỗ cũ, đánh mất quyền lên tiếng, từ một con gà tự do biến thành con gà tù binh. Trang Phàm Tâm cuộn tròn trong ổ chăn, sao cậu lại thảm như vậy chứ? Sao cảm thấy chơi game còn hổng vui bằng làm bài tập nữa?

“Hôm nay cũng rất phiền lòng” bị “GZY” lĩnh đi, hai bên rơi vào trầm mặc, giằng co một hồi, Cố Chuyết Ngôn nói: “Nhận túi năng lượng đi.”

Giống như mệnh lệnh, Trang Phàm Tâm ấn nhận, lại tăng đầy máu, còn rất có ý thức tù binh nói chuyện rất lễ phép: “Cảm ơn chủ nhân.”

Trong lòng Cố Chuyết Ngôn hồi hộp một chút, chủ nhân này nọ, cũng rất tình thú nha… Anh chậm chạp một lúc lây, hỏi: “Vừa nãy tại sao từ chối lập tổ đội?”

Trang Phàm Tâm đáp: “Lúc trước cậu nói tui tự thăng cấp đi, đừng trèo cao.”

Hình như là từng nói thật, Cố Chuyết Ngôn đổi giọng: “Tôi giỡn cậu thôi, dù cậu có gà đến mấy tôi cũng không chê cậu đâu.”

Lời này nghe vẫn không có hiệu quả an ủi, Trang Phàm Tâm xoa xoa mắt, hơn một giờ rồi, sáng mai còn phải đến phòng vẽ tranh. Cậu lựa chọn ngủ, trả lời: “Hôm khác đi, tui phải off rồi.”

Cố Chuyết Ngôn cứ luôn bị cự tuyệt, âm thầm nghi ngờ nói, có phải là Trang Phàm Tâm giận rồi không?

Ngoại trừ giả vờ theo đuổi, chứ bình thường anh rất ít khi dỗ người ta, càng không nói đến trong game. Đóng lại khung chat, anh hiếm khi luống cuống, sau đó mở cửa hàng ra.

Lúc Trang Phàm Tâm vừa định out ra, trên màn hình bung ra một đống cánh hoa và trái tim, phấn hồng ngập màn hình. Cậu đã từng mua rồi, cái này gọi là “Tặng bạn trái tim của tôi” và “Tặng bạn tình yêu của tôi”.

Chờ trái tim và cánh hoa biến mất, Cố Chuyết Ngôn gửi: “Ngủ ngon.”

Trang Phàm Tâm đè lên gối xuất thần, im lặng, mặt cũng không hiểu sao hồng lên.

Tác giả có lời muốn nói: Có bạn học nhìn thấy người khác chơi game, nên mình cũng chơi, mà không biết người ta đã học đến rạng sáng mới chơi một chút. (Hạ Duy nói)
Chương trước Chương tiếp