Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 17: Cậu mới lỗi thời á!

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trang Phàm Tâm ngây người, lẽ nào Cố Chuyết Ngôn vừa nãy là vì chọc cho cậu vui sao?

Chuông tan học vang lên, bạn học chung quanh thu dọn cặp sách rời khỏi phòng học, cậu cất điện thoại, lén lút liếc mắt về sau. Cố Chuyết Ngôn mới vừa dừng bút, chậm chậm gấp tập, giống như không hề sốt ruột chút nào.

Trang Phàm Tâm cũng thả chậm động tác, chờ sau khi phòng học không còn ai mới đeo cặp sách đứng dậy. Cậu bồi hồi đến bàn Cố Chuyết Ngôn, vươn tay khều cây đinh ở góc bàn, khều mãi đinh vẫn không động đậy, hỏi: “Bánh quy có ngon không?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Lần sau đừng mua nữa, ngọt đến ngấy.”

“Ò.” Trang Phàm Tâm đáp một tiếng, trong đầu nghĩ đến tin nhắn kia, “Giờ tự học lúc đó là cậu chọc cho tui vui sao?”

Cố Chuyết Ngôn đứng dậy đẩy ghế, không nói gì, xách cặp đi ra ngoài. Anh không muốn trả lời câu hỏi của Trang Phàm Tâm, dù cho sau khi trả lời Trang Phàm Tâm sẽ cảm động, nhưng lúc này anh đang sĩ diện.

Trang Phàm Tâm đuổi theo sát, người ta một mét tám sải bước chân, cậu một mét bảy mươi lăm đã báo lố dùng sức đuổi theo, đuổi tới hành lang, cậu ra vẻ giống như đang báo cáo: “Bây giờ tui đang rất vui luôn á!”

Cố Chuyết Ngôn mạnh miệng: “Không liên quan gì đến tôi.”

Trang Phàm Tâm nói: “Có liên quan!” Vừa rẽ xuống cầu thang, cậu đuổi theo mông người ta, Ngõ mưa là bài lớp 10, cậu bung dù là để làm cho tui vui, sao cậu lại —— “

Còn chưa nói xong, Cố Chuyết Ngôn chợt xoay người, dừng ở trên bậc thang. Trang Phàm Tâm không ứng phó kịp, vươn tay ôm lấy vai Cố Chuyết Ngôn, chậm rãi nói nốt nửa câu sau: “Sao cậu đối xử với tui tốt như vậy?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Tôi không tốt đẹp gì đâu.” Anh lẳng lặng nhìn Trang Phàm Tâm, “Thật ra lúc thầy Hạ bước vào phòng học, tôi đã nhìn thấy.”

Anh đang thẳng thắn, đang nhận tội, là vì anh không có lên tiếng nhắc nhở nên Trang Phàm Tâm mới bị phát hiện, còn bị mắng trước mặt cả lớp. Quả thật anh không có nghĩa vụ phải nhắc nhở, nhưng là bạn học cùng lớp, đây là một loại ước định tâm linh, gọi là “Trượng nghĩa”.

Trang Phàm Tâm hiển nhiên không ngờ, hỏi: “Tại sao?”

Cố Chuyết Ngôn thành thật trả lời: “Tôi không muốn để cho cậu khoe khoang với người khác như chim công xòe đuôi.”

Trang Phàm Tâm nghi hoặc, lại hỏi một lần nữa: “Tại sao?”

Cố Chuyết Ngôn ào một mạch: “Tôi không biết tại sao, chỉ biết là khi tôi nhìn thấy cậu cởi khuy áo thì không vui, níu cổ tay người khác càng làm cho tôi khó chịu, để hở vai cho người khác lần lượt tham quan, tay duỗi tay sờ, tôi thấy không vui, cực kỳ không vui.”

Vừa mở miệng liền không phanh kịp, anh nắm lấy cổ tay Trang Phàm Tâm đang khoác lên vai mình, mắng cả Trang Phàm Tâm: “Cậu không kín đáo được hay sao? Có mỗi trái tim nhỏ xíu mà cho hết người này đến người kia xem, nếu như cậu xăm Thanh Long Bạch Hổ có phải là cả ngày ở trần ra đường khoe khoang không hả? Không khoe khoang thì cậu khó chịu sao?”

Trang Phàm Tâm bị mắng đến sửng sốt, tủi thân nói: “Bởi vì người khác không có… Nên tui mới đắc ý một chút thôi mà.”

“Cậu đắc ý cái gì?” Cố Chuyết Ngôn giận không chỗ phát tiết, “Cả một tủ cúp sao cậu không đắc ý, tiếng Anh thi điểm tối đa sao không đắc ý, vài ba cái hình xăm lỗi thời có cái gì để mà đắc ý?”

Trang Phàm Tâm mở to hai mắt: “Cậu mới lỗi thời đó!”

Lý trí Cố Chuyết Ngôn chợt nổi dậy, buông tay ra, buồn bực thở dài một hơi. Anh có thể không nhận lỗi, tự bung dù dỗ Trang Phàm Tâm vui vẻ còn có thể thuận thế làm Trang Phàm Tâm cảm động, sao lại không khống chế được làm thành như vậy rồi.

Vì không cho độ thiện cảm tụt quá nhiều, Cố Chuyết Ngôn bắt đầu thổ lộ tấm lòng sau khi ngăn cơn sóng dữ, che giấu lương tâm nói: “Thẩm mỹ thịnh hành không phân cao cấp, lỗi thời cũng không phải là xấu, có đúng không?”

Trang Phàm Tâm hỏi: Vậy hình xăm gì mới tính là thịnh hành?”

Cố Chuyết Ngôn suy nghĩ một chút: “Tinh trung báo quốc.”

Trang Phàm Tâm bật cười ra tiếng, thôi cậu vẫn lựa chọn quê mùa vậy. Hai người đứng ở cầu thang một lúc lâu, chầm chậm rời khỏi trường học, Trang Hiển Dương chờ ở lề đường sắp không nhịn nổi rồi.

Trên đường về nhà vẫn ngồi ở hàng sau, Trang Phàm Tâm không nói một lời nhìn kính chắn gió, thật ra vẫn chưa nghĩ rõ ràng lời nói của Cố Chuyết Ngôn, cậu làm chim công xòe đuôi, tại sao Cố Chuyết Ngôn lại không vui?

Ngẫm lại, Cố Chuyết Ngôn gia cảnh ưu việt, từ nhỏ đã sở hữu được nhiều thứ người khác không có, mà hình xăm này chỉ mình cậu có, Cố Chuyết Ngôn không có. 

Trang Phàm Tâm bỗng nhiên tỉnh ngộ, nghiêng người nhỏ giọng nói: “Có phải là cậu đố kỵ tui có hình xăm không?”

Cố Chuyết Ngôn tỏ vẻ “Cái gì vậy ba”, sợ rồi, chịu thua: “Coi như là vậy đi.”

Trang Phàm Tâm liền đắc ý, vừa đắc ý vừa nói: “Hôm khác tui dẫn cậu đi xăm nhe, không đau đâu.”

Cố Chuyết Ngôn hàm hồ “Ừ” một tiếng, hơi đau đầu. Trang Phàm Tâm tâm tình khoái trá, nghỉ giữa giờ chưa ăn gì, bây giờ đói bụng sôi ùng ục.

Cậu hỏi: “Ba ơi, tối nay ăn gì?”

Trang Hiển Dương nhìn mưa gió bên ngoài, cảm thấy lành lạnh, nói: “Hay là ăn lẩu bò nhé.” truyenfull reup là chó

Trang Phàm Tâm tán thành hai tay hai chân, trên đường về dò hỏi cần phải mua nguyên liệu gì, tiện đường đi một chuyến đến siêu thị. Trang Hiển Dương từ gương chiếu hậu liếc mắt nhìn Cố Chuyết Ngôn, chủ động hỏi: “Tiểu Cố, từ khi tới đây đã ăn lẩu chưa, không cay đâu.”

Cố Chuyết Ngôn trả lời: “Chưa ạ.”

Trang Hiển Dương mời mọc: “Vậy đến nhà chú ăn tối đi, hôm nay nếm thử.”

“Cảm ơn chú, nhưng con nên về nhà ăn.” Cố Chuyết Ngôn lễ phép từ chối, đã đi ké xe còn ăn ké cơm, nhà anh không dạy anh như thế. Nhưng Trang Phàm Tâm nghiêng người sang chỗ anh, nói: “Đi đi, đúng lúc tui có bài muốn hỏi cậu.”

Cố Chuyết Ngôn không biết là thật hay giả, chỉ biết là trong khoang xe chật hẹp tối tăm, ánh đèn neon đỏ xuyên thấu chiếu lên mặt Trang Phàm Tâm, đối phương hai mắt lom lom nhìn anh.

Trái tim anh liền không thể ức chế được mà càng gia tốc, một tiếng rồi lại một tiếng, thông qua dây thần kinh truyền tới trong tai, anh chỉ lo Trang Phàm Tâm cũng nghe thấy, liền đổi giọng đồng ý.

Nửa đường hết mưa, cách nhà không xa có một siêu thị lớn, cần phải mua vài món. Vì để tiết kiệm thời gian, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm đi siêu thị mua sắm, Trang Hiển Dương về nhà trước chuẩn bị lẩu với Triệu Kiến Thu.

Hai người đẩy xe tản bộ, trực tiếp đi dạo đến khu đồ đông lạnh, Trang Phàm Tâm rất có kinh nghiệm chọn lựa các bộ vị của thịt bò. Cố Chuyết Ngôn đẩy xe ở một bên chờ, tẻ nhạt trông được thấy một đôi nam nữ, khoác tay nhau, đang thảo luận mua sườn bò nào.

Nữ sinh làm nũng nam sinh dỗ, mọi người xung quanh cũng vô cùng chán ngán.

Anh âm thầm cảm thán bất công, yêu đương khác phái tốt thật.

Trang Phàm Tâm bỏ mấy hộp thịt bò vào xe hàng, ngước mắt phát hiện Cố Chuyết Ngôn đang thất thần, thuận theo ánh mắt đối phương nhìn sang, cũng nhìn thấy đôi tình nhân đang dính lấy nhau.

Cậu nhất thời hiểu ra, Cố Chuyết Ngôn nhất định là đang nhớ đến bạn gái đã chia tay.

Trang Phàm Tâm không biết nên an ủi ra sao, lại sợ mình sẽ nói nhầm, vì vậy đến gần đối phương, nhẹ nhàng ôm eo Cố Chuyết Ngôn. Cố Chuyết Ngôn hơi cứng đờ, vốn là bị cặp đôi khác phái làm cho nổi da gà, sao cậu nhóc không có nhãn lực này lại tới thêm phiền vậy.

Anh nghiêng đầu nhìn Trang Phàm Tâm, nghi ngờ nói: “Có chuyện gì sao?”

Trang Phàm Tâm vuốt nhẹ lưng anh: “Qua bên kia mua viên thả lẩu đi.”

Hai người từ từ dịch đến rất gần, nói một cách chính xác là Cố Chuyết Ngôn bị Trang Phàm Tâm ôm, một người một mét tám tư bị một người một mét bảy mươi lăm lố 2 centimet ôm bước đi, không khó chịu mới là lạ. Cố Chuyết Ngôn giơ tay quàng vai Trang Phàm Tâm, đổi khách thành chủ, giống như đang ôm Trang Phàm Tâm vào trong lòng.

Có rất nhiều loại viên thả lẩu, nhân viên mới vừa luộc ra cả một bàn, nhiệt tình mời gọi khách hàng đến thưởng thức, đôi tình nhân vừa nãy lại tới nữa rồi, nam sinh dùng tăm xiên một cục cá viên, thổi thổi một hơi đút cho nữ sinh ăn thử.

Cố Chuyết Ngôn liếc mắt một cái, trong lòng nói mấy người xong chưa.

Trang Phàm Tâm ở phía sau quan sát chim hoàng yến, nhìn thấu hết thần sắc của Cố Chuyết Ngôn, cậu suy đoán, chắc Cố Chuyết Ngôn lúc trước cũng từng đi dạo siêu thị với bạn gái như vậy, anh đút em em đút anh, ăn đến ngọt ngào.

Cậu ngẩng đầu nhỏ giọng nói: “Cậu đừng nhìn bọn họ nữa.”

Cố Chuyết Ngôn nghĩ ánh mắt mình quá rõ ràng, liền rũ mắt xuống.

Trang Phàm Tâm nhớ tới lời giao phó của bọn Tô Vọng, quan tâm đến Cố Chuyết Ngôn nhiều hơn, Cố Chuyết Ngôn ở Dung Thành trông cậy vào cậu. Nếu cậu đã đồng ý thì không thể phụ lòng, nói: “Cậu còn có tui mà.”

Trái tim Cố Chuyết Ngôn nhộn nhạo, ý Trang Phàm Tâm là gì? Nhưng mà không đợi anh truy hỏi, Trang Phàm Tâm đã ghim lên một cục cá viên đưa tới bên miệng anh, giống như đang mô phỏng theo bạn trai đút bạn gái.

Tim Cố Chuyết Ngôn như trống đánh, cắn miếng cá viên, vừa nhấc mắt lên nhìn, va vào ánh mắt dịu dàng đằm thắm của Trang Phàm Tâm. Anh lập tức bị mê hoặc, vừa mới ôm xong, lúc này còn đút ăn, còn có câu nói mờ ám kia, Trang Phàm Tâm có phải đang ám chỉ cái gì hay không?

Biết rõ anh là gay, hẳn phải biết thân mật quá độ sẽ làm người ta suy nghĩ nhiều.

Cố Chuyết Ngôn đã khống chế không suy nghĩ nhiều. Anh cưỡng ép mình phải kìm nén tâm tình, tiếp tục đi dạo, mua chút cải xanh và đồ ăn vặt liền tính tiền rời đi. Một đường giẫm lên những bãi nước đọng nhợt nhạt, trở lại nhà họ Trang, trên bàn ăn nồi đun nước đang bốc hơi nóng.

Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu bận rộn trong phòng bếp, Trang Phàm Tâm dẫn Cố Chuyết Ngôn đi rửa tay rồi ngồi xuống, trong lúc chờ đợi chế ra một phần nước tương. Nước ấm từ từ sôi sùng sục, tất cả nguyên liệu đã chuẩn bị xong, ăn thôi.

Có phụ huynh nên bầu không khí cũng khác, Trang Hiển Dương nói: “Phàm Tâm, con phải mời bạn đi chứ.”

Trang Phàm Tâm biết chứ, chờ miếng lưỡi bò đầu tiên sau khi chín thì gắp cho Cố Chuyết Ngôn, Cố Chuyết Ngôn lần đầu ăn món lẩu này, nước dùng ít, nhưng ngon ngoài ý muốn.

Triệu Kiến Thu hỏi: “Tiểu Cố, ba mẹ con làm nghề gì?”

Các phụ huỳnh đều thích hỏi những vấn đề này, Trang Phàm Tâm ăn rất tự nhiên, không để ý. Cố Chuyết Ngôn trả lời: “Ba mẹ con cùng làm việc, làm bất động sản.”

Anh đáp chần chừ, Triệu Kiến Thu cũng không nhiều hỏi, liền quan tâm đến cái khác: “Tiểu Cố, cô cảm thấy tên của con rất hay, Chuyết Ngôn (*), các ba mẹ khác đều hi vọng con mình mồm miệng lanh lợi, tên của con có hàm nghĩa gì sao?”

(*) Chuyết Ngôn: Chuyết là vụng về, Ngôn là lời nói

Trang Phàm Tâm ngẩng đầu, chớp mắt to nghe cùng, cậu cũng có chút hiếu kỳ. Cố Chuyết Ngôn bật cười: “Tên con là ông ngoại và ông nội cùng đặt.”

“Thật sao?” Trang Hiển Dương nói, “Nghe nói bác Tiết trước kia là luật sư, vì sao lại đặt là ‘Chuyết Ngôn’?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Ông ngoại con là luật sư, ông nội con là viên chức ngoại giao, am hiểu lời ăn tiếng nói, hai người nửa đời đều dựa vào một cái miệng giao thiệp với người khác. Bọn họ nói người càng biết nói chuyện thì cũng gặp càng nhiều trò gian và cạm bẫy, nên đặt cho con là ‘Chuyết Ngôn’.”

Triệu Kiến Thu gật gật đầu, thuận miệng hỏi vài câu, nghe xong đáp án biết gia đình Cố Chuyết Ngôn chắc thuộc giai cấp cao. Mà gia đình như vậy, sinh hoạt, giáo dục, về phương diện nào cũng hưởng thụ tài nguyên tốt nhất, sao lại cam lòng đưa con mình đến thành phố khác.

Cô hiếu kỳ nói: “Vì sao con lại chuyển trường?”

Trang Phàm Tâm lập tức la lên, như trọng tài kêu ngừng: “Mẹ, mẹ hỏi hoài à, có để cho người ta ăn không.”

Triệu Kiến Thu nghe ra đầu mối, lập tức nói xin lỗi: “Ngại quá, là cô hơi đường đột.” Cô gắp đồ ăn cho Cố Chuyết Ngôn, “Ăn nhiều một chút, nếm thử nạc vai đi.”

Cố Chuyết Ngôn ăn rất vui vẻ, Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu đều là người rất thân thiết, có chừng mực mà không làm giá, chuyện gì cũng có thể tán gẫu, anh cũng từ từ hiểu được tính cách Trang Phàm Tâm tại sao lại dễ khiến người ta yêu thích như vậy.

“Đúng rồi!” Trang Phàm Tâm đột nhiên nói, “Hình xăm của con bị thầy phát hiện, hôm nay còn bị mắng nữa.”

Trang Hiển Dương cười trên sự đau khổ của người khác: “Xăm trên vai cũng bị phát hiện sao? Lần sau xăm lên mông đi.”

Trang Phàm Tâm hỏi: “Vậy ba nói con xăm mình có tính là phạm sai lầm không?”

“Theo ba là không tính.” Trang Hiển Dương trả lời, “Con có quyền sắp đặt thân thể của mình, xăm mình không tính là làm tổn thương người khác, cho nên không tính là phạm sai lầm.”

Trang Phàm Tâm hơi suy nghĩ thêm: “Con muốn sắp đặt tiền tiêu vặt của mình, có được không?”

“Không thể được.” Triệu Kiến Thu nói, “Như vậy là làm tổn thương đến mẹ và ba.”

Cố Chuyết Ngôn vừa nghe vừa cười, bắt đầu từ những đề tài đàng hoàng đến lúc sau thành những câu chuyện vụn vặt, anh đều thích nghe. Sau khi ăn no nê thì cũng không còn sớm, anh nói cám ơn rồi về nhà, còn bị Triệu Kiến Thu nhét cho một hũ sa tế tự làm.

Món lẩu bò rất thanh đạm, Cố Chuyết Ngôn sau khi về nhà không vội tắm rửa, lên sân thượng hóng gió sau cơn mưa. Chưa yên được bao lâu, điện thoại vang lên những tiếng kéo dài, tụi Liên Dịch Minh lại trồi lên.

Cố Chuyết Ngôn nằm trên ghế mây lướt xem, mới vừa khai giảng mấy ngày, ba đứa kia đã thảo luận lễ quốc khánh nên chơi gì. Sau mười phút thảo luận, chẳng ai chịu thỏa hiệp, cứ giằng co như vậy.

Một hồi sau, rốt cuộc là Tô Vọng EQ cao, đổi đề tài: “Chuyết Ngôn, gần đây sao rồi?”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Rất tốt.”

Liên Dịch Minh hỏi: “Ông ngoại với em gái tao cũng tốt hả?”

Cố Chuyết Ngôn: “Rất tốt.”

Lục Văn: “Hàng xóm của tao cũng tốt hả?”

Lúc nào cũng chọt sang chuyện này được, Cố Chuyết Ngôn không phản ứng, nhưng im lặng lại bị cho là chột dạ, ba người kia nhân cơ hội này soạn ra một khúc tình ca.

Cố Chuyết Ngôn nhìn chằm chằm lướt màn hình, đầu óc toàn nhảy ra cảnh tượng ở siêu thị, Trang Phàm Tâm ôm eo anh, ngoan ngoãn bị anh ôm, đút anh ăn cá viên, ngửa mặt lên, dịu dàng nói “Cậu còn có tui mà”.

Đến cả tình nhân tri kỉ cũng không được như vậy.

Lúc đó anh không hiểu, bây giờ dường như đã rõ ràng rồi.

Trang Phàm Tâm học theo đôi tình nhân kia để đối xử với anh, là sợ trong lòng anh mất mát, sợ anh vì tính hướng của mình mà phiền muộn. Nhưng dưới tình huống Trang Phàm Tâm đã biết được anh là gay, lại còn muốn tiếp xúc thân thể và ngôn ngữ rất mờ ám, không thể nghi ngờ là đang bày tỏ muốn cùng anh phát triển loại quan hệ thân mật đó.

Nói cách khác, độ thiện cảm đã full rồi!

Cố Chuyết Ngôn phân tích cặn kẽ, suy lý nghiệm chứng, đúng lúc đó một luồng gió mát phất phơ thổi thổi vào khiến anh tỉnh táo, anh bình tĩnh tự tin cho ra một cái kết luận ——

Trang Phàm Tâm có ý với anh!

Mà anh… hình như cũng thật sự rung động rồi.
Chương trước Chương tiếp