Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 16: Cố Chuyết Ngôn cực kỳ cạn lời!

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Cố Chuyết Ngôn không hiểu đã đạp về nhà như thế nào, nhưng anh biết tối nay sẽ lại mất ngủ.

Tiếng gõ cửa vang lên, chị Hồ nấu canh gừng bưng tới, trong lúc Cố Chuyết Ngôn ăn canh thì gom lại bộ đồng phục bị ướt, đồng thời chuẩn bị một bộ đồng phục mới.

Cố Chuyết Ngôn liếc mắt nhìn cái áo đồng phục màu đỏ kia, không muốn mặc lắm. Chị Hồ nhìn thấu, cười nói: “Màu đỏ rất có tinh thần nha, thằng bé nhà họ Trang thường xuyên mặc, chị thấy đẹp lắm mà.”

Cố Chuyết Ngôn nghĩ đến “thằng bé nhà họ Trang”, bưng bát ăn canh, một chút rung động trong đáy mắt dùng miệng bát che khuất. Bát canh gừng này rất đậm vị, rất nóng, hâm hấp trôi xuống dạ dày.

Chị Hồ căn dặn: “Tóc phải sấy khô, không thì sẽ bị cảm đấy.”

“Em biết rồi.” Cố Chuyết Ngôn qua loa đáp ứng, chờ chị Hồ rời đi lại chẳng thèm nhúc nhích. Mưa bên ngoài còn đang rơi, cách tấm kính nhìn về phía ban công ẩm ướt, cảm giác mình vẫn còn đang đạp xe ngoài đường.

Trang Phàm Tâm chui vào trong áo anh…

Loại xúc cảm này, bất kể là hai má cậu dán vào lưng anh, hay là bàn tay cậu ôm bụng anh, Cố Chuyết Ngôn đều nhớ rõ rệt. Lúc chia tay ở trong hẻm, Trang Phàm Tâm rời khỏi thân thể anh, có lẽ là khoảnh khắc đó luồn cho gió lạnh vào quấy phá, nên anh có cảm giác vắng vẻ.

Cố Chuyết Ngôn không sấy tóc không làm bài tập, dựa vào đầu giường ngây người, cái thời tiết này là cơ hội trời cho, anh cần phải quan tâm đối phương đàng hoàng. Nhưng mà điện thoại cầm lên lại thả xuống, anh do dự.

Bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại gọi anh hoàn hồn, trên màn hình hiện người gọi là “Trang Phàm Tâm”, giống như là bị bắt thóp vậy.

Trong ấn tượng của anh, sau khi bọn họ trao đổi số điện thoại thì chỉ thường xuyên gửi tin tức, hoặc là bình luận vào bức ảnh, chỉ có đúng một lần gọi điện thoại. Cố Chuyết Ngôn tạm gác lại trạng thái ngây người của mình, giấu đi trái tim đang nhảy tưng tưng, trước tiên giả ngu rồi tính sau.

“Alo?” Anh ấn nút tiếp nghe, lười biếng mở miệng, “Có chuyện gì?”

Trang Phàm Tâm nói: “Không có gì, chỉ là cậu bị dính mưa, cẩn thận bị cảm.” Dừng lại một lúc, liền bổ sung một hơi, “Tắm nước nóng, hầm canh gừng mà uống, lúc làm bài tập nhớ mặc áo khoác, buổi tối ngủ sớm một chút.”

Cố Chuyết Ngôn nghe thấy tiếng ma sát trang giấy, lẽ nào những điều này đã liệt kê ra trước rồi sao? Anh không chắc chắn lắm, trêu chọc thử: “Đừng xem phao (*) nữa.”

(*) phao: ở đây là phao khi đi thi á, tại em Tâm lật lật giống như xem phao nên anh Ngôn nói vậy

Trong điện thoại sững sờ, Trang Phàm Tâm lúng túng: “Sao cậu biết…”

Những thứ này đều là Triệu Kiến Thu căn dặn cậu, cậu dùng bút viết lại, sau đó gọi điện thoại thuật lại cho Cố Chuyết Ngôn. Vốn là cảm thấy mình thật thông minh, không ngờ đã bị phát hiện ngay.

Trong lòng Cố Chuyết Ngôn chợt ấm áp, không biết là công hiệu của bát canh gừng kia, hay là bởi vì nhớ nhung của Trang Phàm Tâm. “Vậy còn cậu?” Anh hỏi ngược lại, “Có tắm nước nóng chưa?”

Trang Phàm Tâm nói: “Tắm rồi, tui mới vừa ăn cơm tối xong nè.”

Cố Chuyết Ngôn lại hỏi: “Vậy húp canh gừng chưa?”

Cái này thì chưa, Trang Phàm Tâm không thích vị gừng, cậu rót một ly sữa nóng, bưng tới phòng sách làm bài tập. Cậu vừa cùng Cố Chuyết Ngôn nói chuyện vừa mở máy vi tính ra, đăng nhập vào hòm thư của lớp, thấy số lần tải tài liệu nghe tiếng Anh vẫn là con số hàng đơn vị.

“Đúng rồi, ngày mai ba tui chở tui đi học.” Trang Phàm Tâm nói, “Cậu thì sao?”

Trên đường nước đọng chưa vơi, Cố Chuyết Ngôn nói: “Tài xế chở, hoặc là bắt xe.”

Trang Phàm Tâm nói: “Trời mưa không dễ bắt xe đâu, tài xế còn phải chở em gái cậu đi nữa, nếu không cậu đi với tui đi?” Mục đích gọi điện thoại chủ yếu là cái này, người ta đội gió đội mưa chở mình suốt một đường, trong lòng cậu áy náy lắm.

Cố Chuyết Ngôn hiểu được, để đối phương an tâm: “Được, sáng mai gặp.”

Không có chuyện gì cần nói nữa, tiết học trên mạng của Trang Phàm Tâm cũng sắp bắt đầu rồi, hai bên liền nói “Tạm biệt”. Lúc sắp cúp máy, Trang Phàm Tâm đột nhiên lên tiếng: “—— Chờ một chút!”

Trong khoảnh khắc này, Cố Chuyết Ngôn bỗng dưng thấp thỏm, tại sao phải chờ một chút? Trang Phàm Tâm còn muốn nói gì ư? Có phải muốn nói về hành động trên đường không, Trang Phàm Tâm có phải cũng tim đập dồn dập như mình không?

Cố Chuyết Ngôn nắm chặt điện thoại, diễn cảnh sóng lớn chẳng sợ còn lợi hại hơn ảnh đế Oscar. Âm điệu vẫn bình tĩnh mà dịu dàng, hỏi: “Sao thế, cậu nói đi.”

Trang Phàm Tâm nói: “Nhớ làm bài nghe tiếng Anh nha, bái bai.”

… Đừng nói hoài nghi nhân sinh, Cố Chuyết Ngôn hoài nghi cả vũ trụ này, anh nhìn màn hình, xác nhận Trang Phàm Tâm đã cúp rồi. Làm bài nghe tiếng Anh, mẹ nó, một bài nghe tiếng Anh vớ vẩn có cái gì đáng để chờ một chút?!

Cố Chuyết Ngôn cực kỳ cạn lời! Sau đó nghe lời mà đăng nhập vào hòm thư tải bài về.

Trận mưa này lúc to lúc nhỏ, cứ tùy hứng như thế suốt một đêm, đến hừng đông liền chuyển thành mưa lâm râm.

Trang Hiển Dương lái xe chở con đi học, ra khỏi nhà rất sớm, dự liệu được sẽ bị kẹt xe giữa đường. Hai đứa nhỏ ngồi ở hàng ghế sau, Cố Chuyết Ngôn đổi sang áo màu đỏ, Trang Phàm Tâm đổi thành áo màu trắng, tương phản với ngày hôm qua.

Cố Chuyết Ngôn mãi không nhìn Trang Phàm Tâm, trong lòng anh trong tim anh như đang có một đội thi công, không nhìn còn chịu được, chứ không một lúc lại nện búa lớn một lúc lại nện búa nhỏ, nguy hiểm hơn nhiều so với con nai vàng ngơ ngác trong truyền thuyết.

Cố tình Trang Phàm Tâm lại cứ dựa vào người anh, còn chủ động hỏi: “Uống sữa chua không? Tui mang hai chai luôn nè.”

“Không uống.” Cố Chuyết Ngôn giả vờ lạnh nhạt, nói xong mới nhớ tới ba người ta còn đang ở đây, đành phải xoay mặt nhìn lại đối phương. Anh thấy mặt Trang Phàm Tâm trắng nõn, nhưng trước mắt có vành mắt đen nhàn nhạt, hỏi: “Tối hôm qua mấy giờ ngủ vậy?”

Trang Phàm Tâm nói: “Nghe tiết học trên mạng xong rồi làm bài tập, hơn một giờ mới ngủ.”

Cố Chuyết Ngôn thuận miệng hỏi: “Tiết học gì trên mạng?”

“Về mỹ thuật, thiết kế.” Trang Phàm Tâm hút nhẵn một chai sữa chua, cảm thấy hơi mệt, từ từ nhắm hai mắt lại. Chợt xe ôm cua, theo quán tính dựa vào vai Cố Chuyết Ngôn. 

Cố Chuyết Ngôn mím chặt môi, đè nén khóe miệng nhẹ nhàng giương lên, sau đó nhẹ nhàng lấy đi sữa chua từ trong tay Trang Phàm Tâm, để tránh lúc xóc nảy bị chọc vào ống hút. Trang Phàm Tâm ngủ một giấc đến cổng trường, bàn tay Cố Chuyết Ngôn ủ ấm luôn chai sữa chua.

Mỗi khi gặp ngày mưa, các học sinh đều quang minh chính đại lười biếng, mơ mơ màng màng học xong hai tiết đầu, đến nghỉ giữa giờ mới có chút sức mạnh.

Trang Phàm Tâm rảnh rỗi sinh nông nỗi, thẳng thắn đòi nợ: “Bạn cùng bàn, khi nào mới trả tao hai trăm?” sstruyen reup là chó

Tề Nam nói sang chuyện khác: “Tiết sau là tiết Hóa phải không, tao phải học thuộc bảng nguyên tố mới được.” Hắn tránh né, thật sự là bởi vì trong túi không còn cắc nào, hết cách rồi, vì để trị liệu (trong game) hắn đã mắc bệnh nạp tiền kinh niên rồi, đến cả ví tiền còn sạch sẽ hơn mặt hắn.

“Học gì mà học.” Trang Phàm Tâm cũng không phải thúc giục thật, chuyển đề tài nhất thời tận tình khuyên nhủ, “Bạn cùng bàn, mày không nên đam mê game online quá, một lần nạp tiền là mười ly trà sữa, tích lũy từng ngày đến cả nhà ở cũng mất tiêu đấy.”

Tề Nam sợ nhất là nghe người ta cằn nhằn, hắn nắm cổ Trang Phàm Tâm, nhỏ giọng nói: “Gần đây tao đang chơi cái này, cho mày xem.”

Hai người chúc đầu vào nhau xem điện thoại, trong hoàn cảnh trộm gà bắt chó lộ ra một chút nồng tình mật ý, Trang Phàm Tâm nhìn xuống, lại là cái trò Cố Chuyết Ngôn kéo cậu chơi, bởi vì chơi gà quá, sau đó cậu cũng chưa đăng nhập lần nào nữa.

Mới vừa rồi còn ra vẻ đại sứ thiện chí, Trang Phàm Tâm nhanh chóng trở mặt: “Thêm tao thêm tao với, tên tao là Hôm nay cũng rất phiền lòng.”

Chắc là vui vẻ hiện ra mặt, lớp trưởng cách lối đi nghe thấy mùi vị phấn khởi, ghé sang thảo luận. Không bao lâu, nam sinh bốn phương tám hướng dồn dập nhào đến, báo tên tài khoản, cùng nhau kết bạn.

Cố Chuyết Ngôn đi vệ sinh về, vừa vào phòng học liền nhìn thấy một bầy người tụ hội, Trang Phàm Tâm bị vây ở bên trong, thỉnh thoảng bay ra chút tiếng cười. Anh lướt qua, như một đại thần lướt qua một đám tân binh, không để lại đám mây nào.

Điện thoại ở trường học thuộc về vật nguy hiểm, mọi người kết bạn xong liền cất đi, mà vẫn chưa nghịch đủ, vẫn tập hợp ở đó tán gẫu. Trang Phàm Tâm không ngồi thẳng lưng, mềm oặt mà ngẩng đầu lên, bỗng nhiên nở nụ cười tà mị.

Cả đám nhìn cậu, biết rõ có gì hay muốn khoe khoang.

Trang Phàm Tâm bắt đầu cởi khuy áo: “Cho tụi bây xem trò hay.”

Cố Chuyết Ngôn khoanh tay dựa vào lưng ghế, không nghĩ tới hết một Tề Nam lại còn có nhiều khán giả khác, nhưng anh lại không có nhiều nắp bút như vậy. Thấy Trang Phàm Tâm kéo cổ áo, lộ ra xương quai xanh, đắc ý gọi cả đám thưởng thức hình xăm. Anh biết, hôm nay khoe xong, không chừng ngày mai lại khoe tiếp, cả lớp này không chừa một ai.

Đúng lúc này, giáo viên chủ nhiệm cầm sách Hóa xuất hiện ở cửa, chỉ cần đi vào phòng học nhất định phát hiện đám người kia đang tụ tập. Chắc chắn hình xăm của Trang Phàm Tâm cũng không dối gạt được.

Cố Chuyết Ngôn chỉ cần mở miệng nhắc nhở, mọi người liền tản đi.

Nhưng anh không lên tiếng, bởi vì anh muốn cho nhóm này là nhóm cuối cùng, muốn cho Trang Phàm Tâm từ nay về sau phải siết chặt cổ áo, che kín xương quai xanh.

Hạ Duy đi vào phòng học, nghe thấy “Ù uôi”, “Voãi”, theo âm thanh tiếp cận đến hàng thứ ba có mật dộ dân cư tập trung đông đúc, chắp tay sau lưng, vô cùng tò mò nói: “Cho tôi xem với nào.”

Trang Phàm Tâm vặn người: “Xem đi!”

Cả đám sợ đến nỗi kêu loạn lên, nhất thời tan tác như chim muông, Trang Phàm sững sờ, quần áo xốc xếch ngửa mặt lên đối diện với thầy giáo. Hạ Duy liếc mắt nhìn trái tim kia, nói: “Em không chỉ uốn tóc, còn xăm mình?”

Trang Phàm Tâm mềm giọng nói: “Thầy ơi, em sai rồi.”

“Lúc em làm trái nội quy nhà trường sao không suy nghĩ mình đã làm sai hả?” Hạ Duy đập sách lên bàn, “Đứng lên.”

Trang Phàm Tâm đứng lên, cúi thấp đầu nghe mắng, cả lớp không dám lên tiếng chỉ nhìn bàng quan, học sinh lớp khác đi qua cửa phòng học cũng hiếu kì liếc mắt nhìn một cái.

Mãi đến khi chuông vào lớp vang lên, Hạ Duy hỏi: “Có cần dùng hết một tiết sau cho em biểu diễn không?”

Trang Phàm Tâm lắc đầu nguầy nguậy, đừng nói biểu diễn, sau này đến cả khuy áo cũng không dám cởi ra nữa. Bắt đầu lên lớp, cậu ủ rũ ngồi xuống, sụp vai, còn đáng thương hơn cả cô bé bán diêm.

Cố Chuyết Ngôn ngồi bàn cuối thấy rõ, anh hơi hối hận rồi, là một người không hề sợ giáo viên mắng, anh đánh giá sai tình hình nghiêm trọng rồi.

Nhưng mà hết một tiết, buổi sáng tan học, nghỉ trưa qua đi, mãi cho đến giờ tự học buổi tối, Trang Phàm Tâm cả ngày vẫn chưa cười cái nào. Ở trên lớp yên lặng ngồi, nghỉ giữa giờ yên lặng gục đầu, ai kêu cũng không chịu dịch ổ.

Nghỉ giữa giờ trước tiết tự học cuối cùng, phòng học không có ai, tất cả mọi người đến căn tin hoặc là ra tiệm tạp hóa ăn, Trang Phàm Tâm một mình gục xuống bàn. Cố Chuyết Ngôn đi tới, ngồi xổm bên cạnh ghế của Trang Phàm Tâm, chọt chọt xương sườn của Trang Phàm Tâm.

Trang Phàm Tâm duỗi chân đạp, âm thanh rất ngộp: “Làm gì vậy.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Chúng ta cũng đi mua đồ ăn đi?”

Trang Phàm Tâm từ chối: “Tui không đói bụng.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Tôi đói.”

Trang Phàm Tâm lấy một hộp bánh quy trong cặp ra: “Ăn đi.”

Cố Chuyết Ngôn không nhận, nắm gáy Trang Phàm Tâm ép cậu ngẩng đầu, thấy rõ gương mặt oan ức. Anh nói: “Bị mắng thôi mà, vừa không bị phạt viết kiểm điểm, cũng không bảo cậu xóa hình xăm, đừng buồn nữa.”

Trang Phàm Tâm nhăn mặt: “Tui cứ buồn đấy.”

Kịch, lại gục xuống.

Cố Chuyết Ngôn về chỗ ngồi ăn bánh quy, nhân dâu tây, ngòn ngọt, ăn một hồi thì hiểu. Trang Phàm Tâm nếu như bị mắng lúc chỉ có một mình thì không sao, nhưng trước mặt mọi người bị cả lớp tận mắt chứng kiến, tổn thương lòng tự ái rồi.

Hơn nữa anh cũng nhìn ra được, Trang Phàm Tâm ở trong lớp học giỏi, nhân duyên tốt, hôm nay cứ thế mà ném hết mặt mũi, nam sinh rất để ý chuyện này.

Tiết tự học buổi tối bắt đầu, tất cả mọi người nghiêm túc học tập, trong phòng học không có chút tạp âm nào, mưa phùn vẫn rơi, gần hết tiết mưa lại to hơn, giống như đang chọn thời điểm vậy.

Hạ Duy ngồi trên bục giảng chấm bài, không cần ngẩng đầu giám thị, Hạ Duy tự mình canh thì không ai dám làm ầm ĩ. Chấm xong quyển cuối cùng, Hạ Duy rốt cuộc giương mắt, đồng thời bị bàn cuối cùng hấp dẫn ánh mắt.

“Cố Chuyết Ngôn… Em đang làm gì vậy?”

Tất cả mọi người quay đầu lại nhìn về sau, chỉ thấy ở bàn cuối cùng Cố Chuyết Ngôn lười biếng dựa vào cửa sổ, tay trái cầm sách ngữ văn, tay phải bung dù.

Đúng rồi đó, ở trong nhà mà vẫn bung dù.

Anh ngẩng đầu lên: “Thầy ơi, em đang học bài.”

Hạ Duy giống như gặp phải ma: “Em học bài gì mà phải làm như thế hả?!”

Cố Chuyết Ngôn trầm giọng đọc diễn cảm: “Ngõ mưa. Giương chiếc ô giấy dầu, một mình nơi ngõ mưa dằng dặc —— dằng dặc —— Nơi ngõ mưa vắng tanh, tôi ước mơ lướt qua một cô em đẫm buồn —— như hoa đinh hương.” (*)

(*) đoạn này mình mạn phép tham khảo bản dịch của vuthanhhoa.net

Mẹ nó quá tức cười, cả lớp cười nghiêng ngả, Trang Phàm Tâm quay đầu nhìn, quăng một cái bĩu môi vẫn không nhịn được, cười hì hì ra tiếng.

Hạ Duy run rẩy khóe miệng: “Cất dù đi, làm bài tập đàng hoàng!”

Cố Chuyết Ngôn cất dù, bên trong phòng học cũng từ từ trở về yên tĩnh. Trang Phàm Tâm quay lại tiếp tục làm bài, mới vừa đọc xong một đề, điện thoại trong túi quần rung một chút.

Cậu lén lút lấy ra xem, là tin nhắn Cố Chuyết Ngôn gửi.

—— Đã vui hơn chưa?

Tác giả có lời muốn nói: Hạ Duy và Kiến Cương, hai vị giáo viên khá là thảm trong nghề.
Chương trước Chương tiếp