Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 14: Trang Phàm Tâm sao lại biết?!

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tề Nam viết như rồng bay phượng múa, chợt nhớ tới cái gì đó, nói: “Đúng rồi, lần trước mày tới Nhất Nam đi lẹ quá, mẹ tao bảo tao trả lại mày hai trăm tệ.”

Trang Phàm Tâm sớm đã quên mất chuyện này, hôm đó cậu bảo cậu mời, kết quả lại là Cố Chuyết Ngôn bỏ tiền, huống hồ hai miếng bánh ngọt không đến hai trăm tệ. Cậu xòe tay ra: “Tiền đâu?”

“Hôm khác trả.” Tề Nam cười hì hì, “Tao đi nạp game rồi.”

Trang Phàm Tâm tàn nhẫn nện đối phương mấy đấm, rút ra hai trăm trong ví đến chỗ ngồi Cố Chuyết Ngôn, cậu đứng bên cạnh bàn, tay trái siết nắp bút tay phải siết tiền mặt, hỏi: “Ngồi ở đây đã quen thuộc chưa?”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Rất ổn, cám ơn cậu đã lau bàn cho tôi.” Mặt bàn có một vệt nước nhàn nhạt, rất trong trẻo, chắc chắn đã chà rất nhiều lần.

“Đừng khách khí.” Trang Phàm Tâm duỗi ra hai cái nắm đấm, “Cậu đoán xem tay nào có nắp bút?”

Ấu trĩ như đùa con nít vậy, Cố Chuyết Ngôn gõ gõ tay trái: “Tay này.”

Xòe ra, trong lòng bàn tay là cái nắp bút kia, Trang Phàm Tâm cũng xòe tay phải ra, chúc mừng nói: “Đoán đúng rồi, tiền thưởng là hai trăm tệ.” Cậu thấy Cố Chuyết Ngôn không động vào tiền kia, liền nhét vào hộp bút đối phương, “Tiền bánh ngọt hôm trước, cầm đi.”

Đúng lúc Tề Nam chép bài xong, bài tập thu đủ rồi, Trang Phàm Tâm ôm một chồng lớn đi ra ngoài, Cố Chuyết Ngôn đứng dậy đuổi theo, không nói hai lời cướp đi hơn một nửa.

“Tôi bê giúp cậu.” Cố Chuyết Ngôn nói. Sau khi tổng kết suy nghĩ, cho là muốn nhanh chóng theo đuổi được một người thì không thể thiếu mấy thứ này —— khích lệ cậu ấy, giúp cậu ấy làm việc, tặng quà cho cậu ấy.

Đương nhiên điều kiện tiên quyết là dung mạo bạn phải ưa nhìn, nếu xấu thì vẫn kiến nghị là nên thầm mến thôi.

Hai người đi ra khỏi phòng học, một trước một sau đi dọc theo hành lang, bài tập đưa đến văn phòng, trên đường trở về Trang Phàm Tâm nói cho Cố Chuyết Ngôn biết tính tình giáo viên các môn học.

Cố Chuyết Ngôn nghe không chú tâm lắm, anh đang suy nghĩ cái khác, để tăng cường độ thân mật giữa hai người, cần phải tiếp xúc nhiều mới được. Nếu như vậy, anh muốn cùng Trang Phàm Tâm cùng đi cùng về, theo số liệu dân gian đã thống kê, rất nhiều tình yêu của học sinh cấp ba bắt đầu từ việc kết nhóm cùng đi cùng về.

Cấp ba kết nhóm đi học, đại học kết nhóm ăn cơm, tốt nghiệp kết nhóm sống chung.

Thấy người bên cạnh không phản ứng gì, Trang Phàm Tâm hỏi: “Nghĩ gì thế?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Tôi muốn mua một chiếc xe đạp.”

Trang Phàm Tâm vui vẻ, người đồng hành với cậu không nhiều, nếu như Cố Chuyết Ngôn mua xe đạp, sau này đi hay về cũng có người làm bạn. Vẻ mặt đó rất hợp ý Cố Chuyết Ngôn, anh nói: “Chỉ là không biết mua ở đâu.”

“Tui biết tui biết.” Trang Phàm Tâm lập tức mắc câu, “Tui dẫn cậu đi.”

Ngày khai giảng không có chuyện gì làm, tổng vệ sinh kết thúc, giáo viên chủ nhiệm lải nhải vài câu liền tan học. Một đám người trong lớp đến Nhất Nam hưởng thụ ưu đãi 20%, Trang Phàm Tâm cùng Cố Chuyết Ngôn đi mua xe đạp.

Vào buổi trưa khách hàng không nhiều, hai người bọn họ đi loanh quanh, nhìn hoa cả mắt. Trang Phàm Tâm thấy một chiếc kiểu dáng rất được, nói: “Chiếc kia thích không? Đạp một vòng thử xem?”

Cố Chuyết Ngôn liếc một cái: “Màu sắc xấu quá.”

Trang Phàm Tâm liền xem cái khác: “Chiếc kia thế nào? Đen tuyền luôn.”

“Yên xe thiết kế quá thấp.” Câu này còn chưa đủ, Cố Chuyết Ngôn còn nói thêm một câu, “Để cậu đạp thì còn được.”

Nói người không nói lùn, Trang Phàm Tâm không vui, cũng không tiếp tục đề cử nữa. Cố Chuyết Ngôn hận mình quá thẳng thắn, xoa xoa bả vai Trang Phàm Tâm, lấy lòng nói: “Tất cả đều nghe theo cậu, lát nữa cậu bảo tôi chọn chiếc nào, tôi lập tức trả tiền.”

Trang Phàm Tâm vốn không tin, vào khu xe đạp thu mua, những chiếc được trưng bày đều là xe đạp kiểu cổ (*), mấy xe mới bán ra cũng đều dựa theo kiểu thiết kế cũ.

Cậu nhìn thấy mới mẻ, cười giỡn nói: “Vậy cậu mua một chiếc kiểu này đi.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Được.”

Trang Phàm Tâm cho là đối phương nói giỡn thôi, ai ngờ Cố Chuyết Ngôn thật sự chọn một chiếc cưỡi thử, 28 inch, phía trước có một xà ngang rất cao, chân không đủ dài sẽ không với được bàn đạp.

(*) xe đạp cổ điển có xà ngang và bánh xe to 28 inch

sn3fhwn

Cố Chuyết Ngôn đạp một vòng trở về, chân chống lên mặt đất, nói: “Rất nhẹ nhàng, lấy nó đi.”

Trả tiền xong, cũng đã ra biên lai, chiếc xe đạp kiểu cổ này liền thuộc quyền sở hữu của Cố Chuyết Ngôn. Trang Phàm Tâm hơi choáng, không tin nổi Cố Chuyết Ngôn thật sự mua chiếc xe đạp như thế, rời khỏi cửa hàng ra đến đường, Cố Chuyết Ngôn sải bước đi, treo cặp lên xe, còn bóp chuông coong coong. (*)

(*) chuông của xe đạp cổ là dạng bóp:

6xxsxyh

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Cậu ngồi xà ngang hay là ngồi sau?”

Ngồi xà ngang thì giống kiểu gì… Trang Phàm Tâm ngồi lên yên sau.

Bánh xe rất lớn, dễ dàng vượt qua nhiều người đi đường, Cố Chuyết Ngôn bị gió mát thổi đến mức tâm tình rất tốt, nói: “Mở bài hát nghe chút đi.”

Anh nghĩ, cần phải bật một bài nhạc vàng, xe ngầu thế này, rất thích hợp để nghe nhạc rock của ban nhạc Báo Đen.

Lúc này sau lưng vang lên khúc nhạc dạo, kéo dài, dịu dàng đến kỳ cục, khúc nhạc dạo kết thúc thì bắt đầu hát lên: Ngọt ngào thật —— Nụ cười của anh ngọt ngào biết mấy —— (*)

(*) Bài hát Ngọt ngào của Đặng Lệ Quân, các bạn bấm vào link nghe thử là thấy quen thuộc liền

Cố Chuyết Ngôn nắm tay lái rung một cái: “Cậu có bị gì không vậy?”

Âm lượng không lớn, Trang Phàm Tâm giơ điện thoại: “Phim ‘Ngọt ngào’ đó cậu chưa từng xem sao? Lê Minh chở Trương Mạn Ngọc, chính là trên chiếc xe đạp này nè.”

Cố Chuyết Ngôn ngại phải thừa nhận là chưa từng xem, đành phải khuất phục với tiếng ca của Đặng Lệ Quân, lúc này đã là sau giờ ngọ, cả buổi còn chưa ăn cơm trưa. Đi qua một tiệm McDonald anh đứng sát ở ven đường: “Mạn Ngọc, đói chưa?”

Trang Phàm Tâm buổi sáng còn chưa ăn, bụng đã đánh trống từ lâu rồi.

Hai người vào ăn trưa, thời điểm này rất vắng người, gọi món xong tại tùy ý chọn một chỗ trong không gian rộng lớn. Một mâm thức ăn đầy tràn, Cố Chuyết Ngôn uống coca, sau đó yên lặng ăn một cái Big Mac.

Trang Phàm Tâm một tay cầm kem, một tay cầm khoai tây chiên, hoặc là lấy khoai tây chiên chấm kem. Cố Chuyết Ngôn liếc mắt một cái, thực thi nhiệm vụ “Giúp cậu ấy làm việc”, xé một bịch tương cà trút ra, nói: “Chấm đi.”

Trang Phàm Tâm lắc đầu một cái: “Tui hổng ăn tương cà.”

Cái thằng nhóc kén ăn này, chỉ là thích ăn khoai tây chiên lại không thích ăn tương cà có hơi kỳ quái, Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Tại sao không ăn?”

Trang Phàm Tâm lầu bầu nói: “Khi còn bé thích ăn lắm, có một lần hớn hở mở hộp màu, thấy màu đỏ giống như tương cà liền nếm thử một miếng, sau đó không bao giờ muốn ăn nữa.”

Cố Chuyết Ngôn cười nói: “Đứa ngốc.” Nói xong vừa nghĩ, “giúp cậu ấy làm việc” không thể thực hiện được, vậy thì khích lệ cậu ấy, “… Cậu đáng yêu thật.”

Trang Phàm Tâm ngượng ngùng gặm cánh gà cay, làm bộ không nghe thấy. Yên tĩnh nghiền ngẫm chốc lát, cậu thỉnh thoảng giương mắt nhìn nụ cười của Cố Chuyết Ngôn, lúc Cố Chuyết Ngôn trông lại, cậu lập tức cụp mắt xuống.

Cứ như vậy vài lần, Cố Chuyết Ngôn muốn không phát hiện cũng khó, nhưng mà hai tay đầy rồi, đành phải đá đá chân Trang Phàm Tâm ở dưới bàn. Trang Phàm Tâm giật mình, giống như chú mèo bị nắm đuôi, sốt ruột nói: “Đôi giày này không được giẫm!”

Cố Chuyết Ngôn nghiêng người nhìn xuống, là đôi giày anh tặng, vì vậy càng muốn trêu chọc, ngoài miệng nói: “Không sao, giẫm hỏng lại mua cho cậu đôi khác.”

Trang Phàm Tâm hút một ngụm coca, giấu hai chân dưới ghế, giương đôi mắt đầy vẻ không cam lòng, Cố Chuyết Ngôn đón được cái nhìn này, hai mắt nhìn nhau, anh làm rõ hỏi: “Có phải là cậu có chuyện gì muốn nói không?” 

Anh rất tò mò, bởi vì anh đoán không ra Trang Phàm Tâm muốn nói cái gì, ánh mắt và biểu cảm của Trang Phàm Tâm lúc này, cả một bầu trời đầy mùi thăm dò, mà anh không hiểu đối phương tại sao muốn thăm dò.

Cố Chuyết Ngôn cảm thấy, giữa bạn bè không cần thiết phải như vậy, trừ phi liên quan đến chuyện riêng tư.

Trang Phàm Tâm lau miệng, trịnh trọng hỏi: “Tâm tình của cậu đã tốt hơn chưa?”

Cố Chuyết Ngôn bồn chồn: “Tâm tình của tôi có xấu đâu.”

Trang Phàm Tâm nói: “Ý tui là mấy ngày này cậu tới Dung Thành nè. Tui biết, khi đó cậu tới nơi này là không tình nguyện, trải qua khoảng thời gian này, muốn biết cậu đã tình nguyện một chút nào hay chưa?” sstruyen reup là chó

Cái vấn đề này Cố Sĩ Bá không hỏi, Tiết Mạn Tư cũng không hỏi, Cố Chuyết Ngôn không nghĩ tới đã qua hơn một tháng, Trang Phàm Tâm vẻn vẹn đã quen biết hơn một tháng, lại muốn hỏi anh câu này, tâm tình của anh có chuyển biến tốt hơn chưa.

Xuất phát từ tấm lòng, anh đáp: “Hiện giờ tôi rất yêu thích nơi này.”

Trang Phàm Tâm thở ra một hơi: “Hôm nay đi học rồi, cũng có nghĩa là cậu tạm thời yên ổn ở Dung Thành.” Cậu dừng lại một chút, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn, “Hãy quên tất cả những chuyện không vui lúc trước đi nhé.”

Cố Chuyết Ngôn sững sờ: “Không vui?”

“Thật ra…” Trang Phàm Tâm nói, “Tui đã biết nguyên nhân cậu đến đây.”

Xoay người, đầu óc Cố Chuyết Ngôn trống rỗng, Trang Phàm Tâm biết nguyên nhân rồi? Biết anh bồng bột come out náo động toàn trường cha con ầm ĩ sau đó bị đày đến cái nơi… xanh hóa này?

Trang Phàm Tâm làm sao mà biết?!

Hôm đó ở sân bay, chẳng lẽ là tụi Liên Dịch Minh tiết lộ?

Cố Chuyết Ngôn kinh ngạc nhìn Trang Phàm Tâm, Trang Phàm Tâm vừa bình tĩnh vừa ôn hòa nhìn anh.

Thật ra Trang Phàm Tâm đã sớm nhìn ra rồi, Cố Chuyết Ngôn bị ép buộc tới nơi này, cho nên khi vừa tới rất lạnh lùng. Lần đó đến Nhất Nam, khi Cố Chuyết Ngôn nhận điện thoại có đề cập đến trường cũ, biểu hiện thái độ với ba mẹ, càng nghiệm chứng cho suy nghĩ của Trang Phàm Tâm.

Về cơ bản cậu khẳng định Cố Chuyết Ngôn là bị ba mẹ cưỡng chế đưa tới Dung Thành, mà lúc đó cậu không hiểu, mâu thuẫn thế nào mà phải rời khỏi thành phố để chuyển trường nghiêm trọng như thế?

Trừ phi, ở trường cũ đã không còn cách nào yên tâm học tập.

Trang Phàm Tâm thậm chí giả thiết ra vài điểm. Một, Cố Chuyết Ngôn gặp bạo lực học đường, mà nhanh chóng phủ nhận, cậu thấy thành tích và bề ngoài của người này, làm minh tinh học đường còn nghe được. Hai, Cố Chuyết Ngôn phạm sai lầm bị đuổi học, mà như vậy chuyển đến trường khác là được rồi, không đến nỗi phải chuyển thành phố. Ba, Cố Chuyết Ngôn yêu sớm, phụ huynh bắt ép chia tay.

Nghĩ tới nghĩ lui, Trang Phàm Tâm cho là Cố Chuyết Ngôn là bởi vì vấn đề tình cảm nên bị ba mẹ đưa tới Dung Thành, bị ép chia tay với bạn gái, mâu thuẫn gia đình cũng có thể giải thích được.

Hôm đó ở sân bay, Liên Dịch Minh có nói với cậu gì mà, “Bạn gái này nọ không cần thiết”, cũng giao phó Cố Chuyết Ngôn cho cậu quan tâm. Lúc đó cậu cảm thấy sai sai, sau đó mới nghĩ rõ ràng, là bởi vì Cố Chuyết Ngôn thất tình, tụi Liên Dịch Minh bảo cậu tới bầu bạn an ủi nhiều hơn.

Trang Phàm Tâm từng chút nghiệm chứng suy đoán của mình, cho tới hôm nay Cố Chuyết Ngôn tự giới thiệu về mình, cậu rốt cuộc cũng xác định.

Giỏi chơi gắp thú là bởi vì gắp cho cô gái nào đó, chắc chắn là gắp cho bạn gái rồi.

Trang Phàm Tâm vô ý bóc tách nỗi đau của đối phương, chỉ là muốn an ủi: “Cậu không sai, tuy rằng tuổi tác của chúng ta dễ kích động, nhưng chỉ cần không làm trái lương tâm của mình là được rồi.”

Cố Chuyết Ngôn nuốt nước bọt, xem ra chuyện của mình Trang Phàm Tâm thật sự biết rồi. Lúc đó anh come out quả thật là do kích động, cũng là thuận theo khao khát của trái tim, cho nên chưa từng hối hận.

Thấy anh không lên tiếng, Trang Phàm Tâm còn nói: “Ba mẹ cậu không thể chấp nhận, đúng không?”

“… Đúng.” Cố Chuyết Ngôn hiếm khi choáng váng đến như vậy.

“Thật ra rất nhiều phụ huynh không thể chấp nhận.” Trang Phàm Tâm giống như đang dỗ người ta vậy, “Nên là… Cho nhau một chút thời gian đi.”

Những đạo lý này Cố Chuyết Ngôn đều hiểu, anh cũng không cần an ủi, vào giờ phút này anh càng muốn biết, Trang Phàm Tâm biết rõ xu hướng tình dục của anh thì sẽ đối xử với anh như thế nào? Nếu như trong lòng nảy sinh mâu thuẫn, vậy thì anh phải dừng đúng lúc không theo đuổi, miễn cho tự chuốc nhục nhã.

Cố Chuyết Ngôn không thích dây dưa dài dòng, dứt khoát hỏi: “Nếu cậu đã biết rồi, vậy cậu thấy tôi thế nào?

“Vẫn giống như trước thôi.” Trong sự chân thành của Trang Phàm Tâm lẫn theo một chút bất ngờ, “Cậu không có vấn đề gì cả, cũng không sai, lúc tui tặng tranh cho cậu có nói rồi đó, hi vọng tương lai cậu có thể nắm tay người mình thích, lời chúc phúc của tôi sẽ không thay đổi.”

Trong lòng Cố Chuyết Ngôn đầy lớp bông mềm mại, cục đá treo trong lòng cũng chậm rãi hạ xuống khu vực an toàn, đây là đoạn văn nói làm anh cảm động nhất trong suốt mấy tháng qua.

Một hồi lâu sau, anh sợ mình có vẻ kì cục, cứng rắn nói: “Mau ăn đi, khoai mềm cả rồi.”

Trang Phàm Tâm ăn rất ung dung thong thả, sau khi an ủi xong thì nảy sinh lòng nhiều chuyện, cậu không khỏi suy nghĩ Cố Chuyết Ngôn và bạn gái thật sự chia tay rồi sao? Hay là lén lút yêu xa?

“Chuyện đó…” cậu nhỏ giọng hỏi, “Bây giờ cậu đang độc thân hả?”

Cố Chuyết Ngôn ngẩn ra: “Phải.”

Trang Phàm Tâm nghĩ, như vậy cũng tốt, đau dài không bằng đau ngắn, mong cho đối phương sớm ngày tìm được người cậu ấy thật sự thích.

Mãi đến khi đạp xe về nhà, Cố Chuyết Ngôn vẫn còn hoảng hốt, Trang Phàm Tâm ở phía sau lưng anh ngủ gật, anh cũng không cảm thấy nóng. Sau khi về đến nhà, Trang Phàm Tâm xuống xe vào cửa, đến cả câu “Tạm biệt” anh cũng quên nói.

Cố Chuyết Ngôn về đến nhà nghe thấy tiếng chó sủa mới tỉnh táo một chút, đeo cặp sách lên lầu, bị Cố Bảo Ngôn theo đuôi đến phòng ngủ.

“Anh hai, ông ngoại đón em tan học, em với ông đi dạo phố á!”

“Ừ.”

“Em với ông còn đi xem phim, ba mẹ chẳng có thời gian xem với em.”

Cố Chuyết Ngôn nằm trên giường ngửa mặt lên, hai mắt nhìn chằm chằm đèn trần, trong đầu tất cả đều là dáng vẻ Trang Phàm Tâm an ủi mình… Lúc này Cố Bảo Ngôn đụng vai anh: “Anh hai, ông ngoại không biết gắp thú, hôm nào anh đi gắp thú cho em nha?”

Cố Chuyết Ngôn qua loa đáp một tiếng, gắp thú gì nữa chứ, anh đang luống cuống đây này.
Bắc Nam thích chơi cosplay quá ha, hồi Toái ngọc đầu châu cho hai anh em cosplay Phan Kim Liên, giờ cosplay Trương Mạn Ngọc:)) nghe cảm giác nó thật sự tình thú luôn á:)))
Chương trước Chương tiếp