Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 10: “Tự sướng.”

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

006KYo3Fgy1g2o223dztbj30u01o0n2n

Trang Phàm Tâm trả lời xong có chút thẹn thùng, bởi vì xưa nay cậu chưa từng có mâu thuẫn với bạn bè, không biết cách xử lý lắm, nếu không cũng sẽ không trốn suốt mấy ngày. Cho nên khi Cố Chuyết Ngôn tìm tới cửa, cậu không khỏi có chút sốt sắng.

Mà lúc này Cố Chuyết Ngôn nghe tới lại nghĩ, Trang Phàm Tâm quan tâm tới thái độ của mình như thế, đầu mối tốt đây rồi!

Tay nắm lỏng ra, hai người đứng trên bậc tam cấp ngây ra một lúc, mãi đến khi con berger ăn bánh quy xong chạy đến. Cố Chuyết Ngôn gõ lên đầu con chó một cái, cảm thấy tính trung thành của con chó không ổn lắm, ai cho ăn cũng có thể bắt cóc được.

Trang Phàm Tâm vuốt ve lông chó, nói: “PC39007, nắm tay.”

Cố Chuyết Ngôn nghĩ Trang Phàm Tâm cả đời này cũng không nhớ được mã số của con berger, thôi, 007 cũng được, James Bond. Anh quyết định: “Con chó này đổi tên thành Bond đi, nhớ được không?”

Trang Phàm Tâm thầm nói: “Cái này có gì mà không nhớ được.”

Không sợ người ngốc, chỉ sợ bản nhân không biết mình ngốc, Cố Chuyết Ngôn không còn lời nào để nói. Bên ngoài không mát mẻ bằng trong nhà, con berger không ở lại nổi liền chạy vào, hoàn toàn không coi mình là chó nhà khác.

Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm đi theo vào phòng khách, trên ghế salông vứt cặp sách và ống tranh, hiển nhiên Trang Phàm Tâm sau khi về nhà còn chưa lên lầu. Cố Chuyết Ngôn yên lặng nghĩ, Trang Phàm Tâm vẫn luôn ở phòng khách xem ti vi? Đó không phải là đang chờ đợi mình đến sao?

Anh hỏi: “Cậu vẫn luôn chờ tôi tới à?”

Trang Phàm Tâm nghe vậy ngẩn ra: “Không phải.” Trong tay cậu đang cầm điều khiển từ xa, suy nghĩ xem phải nói thế nào mới có mặt mũi, “Tui muốn xem ti vi, đúng lúc cậu tới.”

Cố Chuyết Ngôn gian trá nói: “Tôi tới nhanh lắm có phải không?”

“Nhanh gì mà nhanh?” Trang Phàm Tâm lập tức phủ nhận, “Xem hết hai tập phim, cậu mới đến tìm.”

Cậu nói xong cảm giác sai sai, lại nhìn Cố Chuyết Ngôn hé môi cười khoan khoái. Cậu vừa mất mặt, vừa không cam lòng, đơn giản im lặng không lên tiếng nữa.

Một câu nói của Cố Chuyết Ngôn làm cứng bầu không khí lúc đó, đôi bên không để ý đến nhau hết mấy ngày, bây giờ dùng chó dụ dỗ không thành, đành phải chủ động tới cửa hòa giải, hòa giải xong, lại làm như đối phương rất quan tâm đến mình.

Trong vài giây yên tĩnh, anh bỗng nhiên thẳng thắn: “Thật ra mấy ngày nay tôi tìm cậu ba bốn lần.”

Trang Phàm Tâm lúc này mới thoải mái một chút: “Thật ra tui cũng thường xem điện thoại… Nhưng cậu chẳng gửi tin nhắn nào hết.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Tôi muốn nói chính diện.” Như thế vẫn chưa đủ, anh thấy biểu cảm của Trang Phàm Tâm vô cùng hiền lành, vì vậy mạnh mẽ bổ sung một câu, “Mấy ngày không gặp, cũng muốn thấy cậu một chút.”

Trang Phàm Tâm không ở lại nổi, đột nhiên đứng lên: “Tui đi lấy kem cho cậu!”

Cậu bước nhanh trốn vào nhà bếp, mở tủ lạnh ra hận không thể chui đầu vào hạ nhiệt độ, mẹ ơi, người phương bắc không phải đều là đại hán sao, Cố Chuyết Ngôn sao lại nói chuyện điệu bộ như vậy!

Một cây kem cầm hết mười phút, Trang Phàm Tâm trở về phòng khách, ngồi cùng Cố Chuyết Ngôn cách một con chó xem ti vi. Chờ mặt trời biến mất, Cố Chuyết Ngôn dắt chó về, Trang Phàm Tâm đứng dậy tiễn ra ngoài cửa lớn.

Ánh nắng chiều tiêu tan sạch sẽ, bầu trời âm u, Trang Phàm Tâm thuận tiện mở đèn ở cửa. Chiếc đèn treo bên tường trái, rũ xuống một đoạn dây thừng, Trang Phàm Tâm kiễng chân là có thể với tới. Nhưng có vẻ như gặp gió, dây thừng bị thổi quấn lên đèn, cậu cố gắng mấy lần đều không thành công.

Cố Chuyết Ngôn ở phía sau nghiêng người, bắt lấy cơ hội tiến lên nửa bước, giơ tay lên gỡ từng vòng dây ra. Anh đứng rất gần Trang Phàm Tâm, hai tay bao phủ trên đỉnh đầu Trang Phàm Tâm, Trang Phàm Tâm muốn bước ra còn bị vai anh ngăn lại.

“Làm gì vậy.” Trang Phàm Tâm cảm thấy bị một người cao áp bức.

Cố Chuyết Ngôn gỡ dây thừng ra, từ phía sau nắm chặt cổ tay Trang Phàm Tâm giơ lên, nhét phần nút thắt cuối dây cho cậu, sau đó lùi về sau một bước: “Tự kéo đi, không ai cười cậu lùn đâu.”

Lạch cạch, đèn sáng, bọn họ đứng dưới ánh đèn ấm áp.

Trang Phàm Tâm quay người trông thấy bóng người nhỏ bé xa xa, Cố Bảo Ngôn chạy tới, va đầu vào đùi Cố Chuyết Ngôn, thở hồng hộc nói: “Anh hai, về nhà ăn cơm thôi.”

Cô bé nói xong nhìn về phía Trang Phàm Tâm, trẻ con đều thích khoe chuyện của mình: “Anh Tiểu Trang ơi, hôm nay em đến xem trường mới rồi nè!”

Trang Phàm Tâm hỏi: “Em học trường nào vậy?”

“Tiểu học quốc tế, đồng phục xinh lắm!” Cố Bảo Ngôn rất là thoả mãn, sờ sờ bím tóc nói, “Lúc phỏng vấn còn có giáo viên nước ngoài, em cũng muốn làm tóc giống như cổ.”

Trang Phàm Tâm vốn định ngày mai đi duỗi tóc, thuận tiện dẫn cô bé theo luôn, Cố Bảo Ngôn lập tức buông tay Cố Chuyết Ngôn ra, cùng Trang Phàm Tâm hẹn ngày mai cùng đi làm tóc.

Buổi tối, Trang Phàm Tâm mang theo ống tranh lên phòng vẽ tranh lầu hai, phải hoàn thành một bản phác thảo thiết kế chưa xong, trên giấy là một chiếc nhẫn đá quý, vẽ ra ba góc độ, còn có một vài chi tiết nhỏ cần phải xử lý.

Ông bà nội Trang Phàm Tâm từ xưa đã làm đồ trang sức xuất khẩu, sau đó định cư ở Los Angeles kinh doanh một công ty trang sức đá quý, đoán chừng là chịu ảnh hưởng này, từ nhỏ cậu đã thích mê đủ loại kiểu dáng đồ trang sức đá quý, sau khi lớn lên liền mê mẩn thiết kế trang sức.

Cậu bận đến đêm khuya mới vẽ xong, gửi bản thiết kế cho bên A xem qua, người ta rất hài lòng, hai ngày nữa cậu có thể nhận được thù lao. Cố Chuyết Ngôn tặng cậu một đôi giày bata mấy nghìn tệ, cậu muốn tặng lại cho đối phương một món quà có giá trị tương đương, đành phải dựa vào lao động để kiếm chút tài chính. 

Trang Phàm Tâm hơn ba giờ mới ngủ, sáng sớm bị tin nhắn trong nhóm chat của bọn con trai đánh thức, đúng là tà môn, một bầy người mặt trời lên cao mới thức dậy, sao sáng sớm nay lại phấn khởi như thế?

Cậu nằm úp sấp ở trên gối híp mắt: “What happened?”

Ủy viên thể dục: “Xem thông báo lớp!”

Trang Phàm Tâm vào nhóm chat của lớp liếc mắt một cái, hóa ra Hạ Duy trước đó đã dò hỏi tình hình làm bài tập, thầy cũng nhắc nhở hai ngày nữa khai giảng. Hôm đó không phải đã tụ lại chép bài tập rồi sao? Cậu hỏi: “Tụi bây lần trước không phải làm xong rồi sao?”

Tề Nam: “Đại giá quang lâm đến chỗ tao ăn bánh kem đấy mày.”

Sau mười phút, lớp trưởng quyết định lịch trình: “Xét thấy tiệm bánh ngọt ở khu vườn sáng tạo ăn không ngon, sáng nay chín giờ, gặp nhau ở tiệm cà phê bên cạnh thư viện!”

Trang Phàm Tâm vươn mình xoa xoa đầu tóc, đột nhiên nhớ tới hôm nay phải đi duỗi, cậu lập tức gửi đi nói: “Xin lỗi nha, tao không đi!” Sau đó là một tràng lên tiếng phê phán, cậu dứt khoát nhấn nút “Không làm phiền”.

Lại ngủ tiếp giấc dở dang, Trang Phàm Tâm đúng giờ tỉnh dậy, thu thập xong lấy hai cây kem ra ngoài. Cố Bảo Ngôn canh chuẩn thời gian, ăn mặc thật xinh đẹp đứng ở cửa, hơn nữa Cố Chuyết Ngôn cũng đi cùng.

Cố Bảo Ngôn nói: “Anh của em trả tiền.”

Trang Phàm Tâm đưa kem lên: “Vậy hai người cùng ăn nha.”

Cố Bảo Ngôn không tình nguyện lắm, chỉ chịu cho Cố Chuyết Ngôn cắn một miếng, vì vậy miệng Cố Chuyết Ngôn vừa hạ xuống cây kem chỉ còn mỗi ốc quế. Cố Bảo Ngôn điên lên, đuổi đánh Cố Chuyết Ngôn, giống như quang cảnh ngày bọn họ đến Dung Thành.

Tiệm cắt tóc không xa, bởi vì là cuối tuần, khách hàng nhiều hơn chút so với lúc thường, bọn họ ngồi ở khu nghỉ ngơi chờ gội đầu. Anh em thù hận không sâu, Cố Bảo Ngôn lúc này trông ngóng Cố Chuyết Ngôn, dùng kiểu làm nũng với Cố Sĩ Bá và Tiết Mạn Tư, nói: “Anh hai, còn có thể trang điểm nữa á, hay là em thử nha?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Trẻ con trang điểm  đều chết hết đấy.”

Trang Phàm Tâm ở bên cạnh suýt chút nữa phụt nước, hù dọa trẻ con làm gì, cậu dỗ cho Cố Bảo Ngôn vui, thân là con một hoàn toàn không hiểu nổi bi thương của Cố Chuyết Ngôn.

Cố Chuyết Ngôn cúi đầu chơi điện thoại, nhìn thấy Lục Văn đăng một tấm ảnh, là một tấm vé máy bay đã che thông tin, không biết lại đi đâu mà đắc ý thế này.

Bỗng nhiên bên tai có hơi ngứa, anh vừa quay đầu, chỗ chờ đợi nhiều người, bọn họ ngồi rất chen chúc, đuôi tóc Trang Phàm Tâm không cẩn thận cọ vào tai anh. Mấy sợi tóc xoăn hơi ngẩng đầu, hiện ra ánh sáng dịu nhẹ.

Cố Chuyết Ngôn nhìn chằm chằm tóc Trang Phàm Tâm, thậm chí có chút không nỡ.

Cún con, mái tóc xoăn giống y như con lai, một lát nữa sẽ bị duỗi thẳng.

Anh kìm lòng không đặng giơ điện thoại lên, mơ mơ hồ hồ mở ứng dụng chụp ảnh, bất tri bất giác chếch sang một bên, sau đó hết sức tự nhiên đóng khung gương mặt đẹp như tranh của Trang Phàm Tâm. Nhưng khoảng cách quá gần, Trang Phàm Tâm dường như lập tức xoay mặt lại nhìn, cách ống kính nhìn vào mắt anh. sstruyen reup là chó

Cố Chuyết Ngôn không hề gợn sóng, còn điều chỉnh góc độ một chút.

Trang Phàm Tâm hỏi: “Làm gì vậy?”

Cố Chuyết Ngôn dùng đầu ngón tay quẹt lông mày, nói: “Tự sướng.”

Trang Phàm Tâm nở nụ cười, tách tách, Cố Chuyết Ngôn nhấn nút chụp.

Rốt cuộc cũng tới lượt, Trang Phàm Tâm và Cố Bảo Ngôn đi làm tóc, Cố Chuyết Ngôn ngồi ở trên ghế sô pha chơi game, lúc bắt đầu thì còn ổn, chờ chơi xong bốn ván, anh phát hiện kiểu tóc của một lớn một nhỏ đằng kia vẫn không có gì thay đổi.

Cố Chuyết Ngôn thật sự là nông cạn, tưởng rằng làm tóc cùng lắm chỉ bằng một tiết học, ai mà ngờ qua hết một tiếng rồi, vẫn không hề có dấu hiệu kết thúc.

Nói ám muội một chút, Cố Chuyết Ngôn chẳng khác gì người đàn ông chờ vợ con đi mua sắm trong trung tâm thương mại, ánh mắt từ từ lạnh băng, muốn ly hôn quá, quyền nuôi con cũng không thèm.

Cố Chuyết Ngôn đeo tai nghe lên ngủ, ca khúc thường nghe có đến cả trăm bài, chọn chế độ phát ngẫu nhiên, truyền vào lỗ tai đến khi ngủ.

Ba tiếng sau, Cố Bảo Ngôn được toại nguyện uốn một cái đầu cực kỳ yêu kiều, vọt tới khu nghỉ ngơi lay Cố Chuyết Ngôn tỉnh dậy, đắc ý nói: “Anh ơi, em uốn xong rồi nè!”

Cố Chuyết Ngôn mở mắt hết hồn: “Ôi mẹ ơi già thành lớp sáu luôn rồi.”

Anh day day ấn đường, muốn hỏi thử con người nào đã biến em gái anh thành như vậy, đứng dậy nhìn quanh một vòng, nhà tạo mẫu tóc không ít nhưng không nhìn thấy Trang Phàm Tâm. Cố Bảo Ngôn lôi kéo anh đi tìm, nói Trang Phàm Tâm đang sấy tóc, sắp xong rồi.

Cố Chuyết Ngôn tùy ý để cô bé dắt đi, vòng qua một loạt dãy bàn và mấy cái ghế xoay, ngẫu nhiên quay người lại, đột nhiên bất ngờ nhìn thấy Trang Phàm Tâm sau một chiếc gương.

Người kia ngồi thẳng, kẹp tóc vẫn chưa lấy xuống, lộ ra một cái cổ nhỏ nhắn thon dài, mái tóc xoăn đã biến mất, thay vào đó chính là hàng nghìn hàng vạn sợi tóc mềm mại suôn mượt. Các dì các chị làm tóc xung quanh đang ngáp, máy sấy tóc rất ồn ào, ở trên bục có vài người đang tranh chấp, tiếng la hét ồn ào hỗn loạn, Trang Phàm Tâm ngồi ở đằng kia yên tĩnh ngoan ngoãn.

Cậu ngẩng đầu lên: “Nhìn được không?”

Cố Chuyết Ngôn nhìn chằm chằm khuôn mặt kia, cảm giác con lai biến mất, nhưng đôi mắt cậu lại càng thêm rõ ràng, đây là một cơ hội tốt để ca ngợi đối phương, anh lại giống như chột dạ, có chút cứng rắn nói dối: “Cứ để vậy đi.”

Vừa vặn trong tai nghe hát đến câu —— When I’m by your side, lost in your eyes. Khi tôi ở cạnh em, tôi liền đắm chìm trong ánh mắt em.

Mẹ nó, đây là ca sĩ ở đâu ra mà biết hay vậy?!

Tác giả có lời muốn nói: Phiên dịch tiếng Anh thành tiếng Trung. (4 điểm)
Chương trước Chương tiếp