Lạnh Lùng, Ít Nói - Anh Làm Giá À!

Anh Làm Giá À! - Chương 11: Không biết vì sao?

Tác giả:
Thể loại: Truyện Teen,
Chương trước Chương tiếp
Từ sau câu nói đó một tuần rồi Hải không đến lớp. Ngày nào Phương Đan cũng mang hai cái balô ( một cái của mình và một cái Hải để quên) đến lớp, cứ nghĩ là hôm nay Hải sẽ đi học nhưng lại tuyệt vọng xách về, còn chiếc điện thoại ở hành lang mà Phương Đan đã vô tình thấy dưới sàn, cô cố tình nhặt lên và đã đem đi sửa.

Những ngày mà Hải vắng Đan buồn vô cùng, cảm giác cô đơn không có cậu ngồi kế bên còn đáng ghét hơn cảm giác mà cậu lạnh lùng ít nói thường ngày. Cô thật sự không biết vì sao mình lại cảm thấy như vậy. Cô tự hỏi " phải chăng mình đã..." nhưng cô bỗng cắt ngang suy nghĩ ấy và lấy cái cớ là " cậu ta đáng ghét như vậy, chỉ có cái mặt lừa được người khác chứ không lừa được cô, thì làm sao mà thích hay thương cái gì".

Nhưng suy nghĩ thì sao giấu được cảm xúc trái tim, Đan thẫn thờ nhìn ra cửa sổ " giá như mình biết được chuyện gì đang xảy ra với cậu, giá như mình biết được nhà cậu ở đâu để tìm đến trả balô cho cậu cũng như thoả mãn ước nguyện muốn thấy cậu của mấy ngày qua".

Cạch! Phương Đan!

Nghe tiếng gọi Phương Đan giật nảy mình, cô nhìn lên thì thấy cô giáo cầm cây thước kẻ gõ mạnh vào bảng sắc mặt giận dữ.

- Tại sao không chú ý! Nãy giờ em có nghe tôi giảng không? Có muốn ra ngoài không?

- Dạ em xin lỗi cô, em sẽ không tái phạm nữa.

- Được rồi, em ngồi xuống đi!

Rengggggggggg.........

- Hết giờ rồi, chúng ta dừng lại ở đây. À! Cô có một thông báo tới lớp là ngày mai lớp chúng ta sẽ có một bạn nam chuyển tới. Cả lớp nghỉ.

Cô giáo vừa bước ra khỏi lớp, cả phòng nháo nhào xôn xao về nam sinh mới này.

- Lâu rồi từ khi Tiến Hải chuyển vào thì không có ai chuyển vào nữa.

- Không biết cậu ấy có đẹp trai như Tiến Hải của tôi không ta.

- Ê! Tiến Hải của bà khi nào. Sống ảo vậy!

- Nếu nam sinh mới đẹp trai như Tiến Hải thì tôi sẽ là người đầu tiên tỏ tình.

- Chậc! Bà nhìn lại mình đi, đẹp bao nhiêu mà tỏ tình với trai đẹp. Tui đảm bảo không ai dám nhận lời tỏ tình của bà đâu mà nếu có nhận thì chắc người đó cũng xấu như bà.

Phương Đan mặc kệ những lời bàn tán ấy, cô lặng lẽ xách balô đi về.
Chương trước Chương tiếp