Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

A Bạch Bất Bạch - Chương 97

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Cổ Đại,
Chương trước Chương tiếp
Hòa Sinh đã gặp qua Tuyên Điện hạ, trước kia cùng Thái tử phi còn có qua lại, Tuyên Điện hạ thường xuyên chạy tới tẩm cung Thái tử phi.

Khuôn mặt Tuyên Điện hạ tròn núc ních, giống như cái bánh bao, trắng trắng mập mập, khi nói chuyện hai bên má phồng lên, nhìn chỉ muốn véo một cái.

"Hài tử khỏe như thế, sao nói bệnh liền bệnh, lại còn nghiêm trọng như vậy?" Hòa Sinh cau mày, càng nghĩ, trong đầu thêm nghĩ ngợi lung tung.

Là có người muốn hại Tuyên Điện hạ? Đông cung tranh thủ tình cảm? Hay chỉ là do thiên mệnh?

Thẩm Hạo lắc đầu, "Ai biết được, những chuyện này ta không quản được, ta chỉ lo lắng Thái tử phi làm hại nàng tiếp tay làm việc xấu. Nàng tâm tư đơn thuần, bị người ta tính kế cũng không chừng."

Hòa Sinh ngạc nhiên, "Có liên can gì đến ta đâu, ta lại không đi Đông cung."

Thẩm Hạo cạo cạo chóp mũi của nàng, "không đi là tốt nhất." Quả thật là hắn lo lắng quá mức, hôm nay Thái tử tinh thần sa sút, Thánh Nhân gần đây tâm tư càng ngày càng khó dò, ai biết ngày nào đó đột nhiên liền trở mặt. Chuyện Tuyên Nhi, nói lớnkhông lớn, nói nhỏ không nhỏ, nếu có người có chủ tâm lấy ra gây chuyện, nói chuyện này thành tranh giành đích thứ, tuy rằng hoang đường, nhưng đủ để chôn mầm mống nghi ngờ trong lòng Thánh Nhân.

Hòa Sinh cười cười, "Yên tâm đi, cho dù cầm đao đặt trên cổ ta, ta cũng không điĐông cung." Hài tử nhỏ như vậy, thật sự là đáng thương mà. Hòa Sinh đột nhiên nghĩ đến hài tử sau này của bọn họ, đều nói nhà đế vương là vô tình nhất, nếu như có mộtngày con của bọn họ cũng phát sinh chuyện như vậy, nàng sẽ phản ứng như thế nào?

Phía sau lưng nàng đột nhiên phát lạnh, rùng mình một cái. không, không được, vĩnh viễn cũng sẽ không có một ngày như vậy, phu quân của nàng đủ cường đại, hắn sẽkhông để chuyện như vậy phát sinh ở Bình Lăng Vương phủ. Coi như là ý trời, nàng cũng phải cùng Vương gia ngăn cản toan tính như ngày hôm nay.

Đông cung cao thấp trông gà hoá cuốc.

Thái tử ngồi ở đầu giường, tràn ngập yêu thương nhìn hài tử nằm trên giường. hắnnhấp nhấp môi dưới, gọi: "Tuyên Nhi." 

trên mặt hài tử mang bệnh đỏ ửng, nghe không rõ người ta nói chuyện, cả người giật giật, giống như là trong giấc mộng phụ họa, ngoài miệng nỉ non cái gì.

Giọng nói bập bẹ của trẻ con, mơ hồ không rõ. Nhưng lại là lần đầu tiên Tuyên Điện hạ mở miệng nói chuyện trong nhiều ngày qua.

Thái tử không kìm được vui mừng, sáp đến đến bên cạnh nghe, nghe được Tuyên Điện hạ đứt quãng gọi: "A da... A da... Kẹo bánh mua xong rồi sao?"

Thái tử lờ mờ, cơ hồ là rống lên, hướng ra cung nhân quỳ đầy đất phía ngoài hô to: "Kẹo bánh ngọt, đi lấy kẹo bánh ngọt!"

Thái giám Tiểu Lục Tử luôn đi theo bên cạnh Thái tử, hắn từ trước đến nay được Thái tử tin tưởng, lúc này cao thấp nô tài đều nhìn hắn. Trong lòng Tiểu Lục Tử hung ác mắng một câu, phải làm việc xui xẻo như vậy, rơi ai trên đầu ai liền giảm thọ, lại chỉ có thể cam chịu số phận, đứng dậy đi lấy kẹo bánh ngọt.

Hai ngày trước khi Tuyên Điện hạ bỗng nhiên khá hơn, quấn quít Thái tử làm nũng, nóimuốn kẹo bánh ngọt trên đường Tây Tuyên, Thái tử cho rằng Tuyên Điện hạ bệnh tốt rồi, nên bỏ đi làm chính vụ, nói sau này lại mua cho hắn ăn.

không nghĩ tới, Tuyên Điện hạ hôm nay lại bị bệnh, bệnh so với lúc trước còn nghiêm trọng hơn.

Tiểu Lục Tử khí thế bừng bừng ra khỏi cửa điện, ngửa mặt lên trời than một tiếng, trong lòng niệm a di đà phật, đem toàn bộ phật mà hắn biết vái qua một lần.

Chỉ hy vọng Tuyên Điện hạ có thể chống đỡ được đến khi hắn cầm kẹo bánh ngọt mua về.

Hôm nay là một ngày trời đầy mây, có lẽ mây trên trời chặn người phía dưới lại, thanhâm cầu nguyện một chút cũng không truyền đến Bồ Tát phía trên. Tiểu Lục Tử mua kẹo bánh ngọt về, một đường bước nhanh chạy tới nội điện, chân vừa bước vào cửa, đầu kia đã có người hô to, Tuyên Điện hạ đi rồi.

Tiểu Lục Tử mặt như bụi đất, kẹo bánh ngọt rơi đầy đất.

Thái tử tức giận đến cực điểm, hắn chỉ thái y dưới đất hỏi, "cô chỉ thị các ngươi xem bệnh tình của Tuyên Điện hạ, các ngươi vì sao không nghe, nó chỉ là ngủ rồi! Các ngươi bắt mạch là biết!"

Viện thủ Thái Y Viện cũng ở trong đội ngũ quỳ, chính là vì hôm nay Tuyên Điện hạ bất hạnh qua đời, hắn có thể vì Thái Y Viện cầu tình. Viện thủ gan lớn, tiến lên cầm tay Thái tử, phủ lên trên tay Tuyên Điện hạ, nét mặt già nua tràn đầy nếp nhăn.

Mất, chính là mất, ở đâu ra ngủ chứ?

Thái tử phủ lên tay Tuyên Điện hạ, trong đầu trống rỗng. Giọng của hắn ồ ồ, giống như là cát sỏi từ trong cái phễu rớt ra: "Tuyên Nhi, con mở mắt nhìn a da. A da cho người mua kẹo bánh ngọt về rồi."

Hài tử sáu tuổi, nằm ở nơi đó, vẫn không nhúc nhích, đỏ ửng trên mặt dần dần biến mất. Dáng vẻ của hắn đáng yêu như vậy, tay Thái tử cũng không đành lòng phủ xuống.

Thái tử đột nhiên nhớ tới tiền Thái tử phi Ninh thị năm ấy.

Lúc Ninh thị chết, cũng là bộ dáng nằm ở trên giường như vậy. Giống như khi mỗi ngày hắn lên triều sớm, khuôn mặt nàng ngủ yên tĩnh hiền hòa.

Trong ấn tượng, Ninh thị rất thích cười. Nàng mười bốn tuổi gả cho hắn, lúc gả chohắn, còn giống như đứa bé, lúc trông thấy hắn, sẽ ngọt ngào gọi là Thái tử điện hạ.

âm thanh nàng gọi Thái tử điện hạ, ngọt ngào giống như là kẹo mạch nha nàng cất giấu trong tay áo. Nàng rất thích ăn, thực tế thích ăn kẹo bánh ngọt, sau khi sinh ra Tuyên Nhi, Tuyên Nhi cũng thích ăn kẹo bánh ngọt.

Về sau Ninh gia xuống dốc, bởi vì một vụ án, toàn bộ tộc nhân đều bị đày đi biên cương. Lại sau đó, Ninh thị chết. Lúc nàng chết, cũng muốn gọi hắn, nhưng cuối cùng gọi không ra một câu Thái tử điện hạ ngọt ngào.

Mẫu hậu nói Ninh thị là suy nghĩ thành bệnh, bởi vì chuyện nhà mẹ đẻ, tự biết liên lụyhắn. Nhưng thật sự là thế này phải không, hắn không dám nghĩ cũng không dám tra.

hắn nhớ tới Trần An đã từng nói qua, "Điện hạ cùng ta, đều là mệnh cô độc."

Có lẽ Trần An nói đúng, lúc hắn sinh ra, liền nhất định cô độc, làm cho hắn có suy nghĩ, người hắn muốn thân cận, kết quả là không phải xa cách hắn thì chính là chết oan chết uổng.

hắn thân là Thái tử, Thái tử một quốc gia, dưới một người trên vạn người, nhưng ngay cả một hài tử sáu tuổi cũng bảo hộ không được.

Thái tử ôm Tuyên Điện hạ, đi ra ngoài điện.

Lúc đứa con trai đầu tiên của hắn chết, hắn còn có sự an ủi của Ninh thị, đến lúc Ninh thị chết rồi, tốt xấu gì Tuyên Nhi vẫn còn. hiện tại Tuyên Nhi cũng mất, hắn nên tìm ai đây?

Thái tử phi chính là ở thời điểm này lao tới.

Nàng nhìn người trong ngực Thái tử, cơ hồ là điên cuồng mà muốn đoạt lại.

"Cho ta, đưa Tuyên Nhi cho ta!" Nàng trên miệng hô hào, trong tay cướp đoạt, Thái tửmột cước đá đi.

Thái tử phi khóc không thành tiếng, ôm lấy chân Thái tử, "Để cho ta nhìn con một lần, van cầu Điện hạ, Tuyên Nhi là mệnh của ta!"

Thái tử lạnh lùng nhìn nàng, "hắn là mệnh của ngươi, hiện tại mất mạng, ngươi tại saokhông đi chết?"

Thái tử phi ngẩn ra, ngẩng đầu lên, hiền thục mới vừa rồi trong chớp mắt biến mất, nàng chỉ vào Thái tử, hung hăng nói: "Thẩm Kiên, ngươi không nên quá phận!"

Thái tử cười lạnh một tiếng, trong giọng nói lộ ra hàn ý khát máu, "Vương thị, ngươi làm cái gì chính ngươi rõ ràng nhất, tới lúc này, còn muốn mượn cái cớ Tuyên Nhi, giành được thanh danh từ mẫu sao?"

Thái tử phi toàn thân cứng đờ, đợi lấy lại tinh thần, Thái tử đã ôm Tuyên Điện hạ đixa.

Nàng nâng cổ lên nhìn qua, nhưng chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng hắn đi xa, giống như dứt khoát lại giống như sa sút tinh thần.

Lời nói vừa rồi của Thái tử quanh quẩn ở bên tai, Thái tử phi cảm thấy trong lòng có cái gì ở nặng nề rơi thấp, giống như một khối vàng rơi xuống yết hầu, xuyên qua ruột, kéo cả người nàng rơi xuống, đập nát ngũ tạng lục phủ của nàng.

Nàng thật sự chỉ nghĩ muốn mượn cái chết của Tuyên Nhi chết để bắt lấy đồng cảm cuối cùng của hắn sao? Nàng không biết, từ khi vào Đông cung, nàng làm cái gì cũng là nghĩ một đằng nói một nẻo.

Có lẽ nàng đã sớm quen mượn Tuyên Nhi để giữ chân hắn. Nhưng lần này, ánh mắt của hắn lạnh như vậy rét như vậy, giống như cả đời này cũng sẽ không gặp lại nàng.

Thái tử phi cúi đầu xuống, vừa vặn trông thấy một viên kẹo lăn đến bên cạnh. Là kẹo gạo nếp đường Tuyên Nhi thích ăn, rải đầy đường trắng, cắn ở trong miệng xốp xốp mềm mềm.

Nàng nghĩ, Tuyên Nhi còn có thể trở lại, Thái tử quay về chỉ nói những lời tàn nhẫn. Nàng làm mấy chuyện này, rõ ràng không thể gọi là ngoan độc muốn mạng người, nàng chỉ là muốn nhìn hắn thêm vài lần, cùng hắn thân cận, làm sao lại đổi lấy kết quả ngày hôm nay?

Nhất định là ông trời muốn đùa giỡn với nàng, nhất định là vậy rồi.

Thái tử làm tang sự cho Tuyên Điện hạ, thượng thỉnh phong tước Minh Đức Hoàng trưởng tôn, đã có danh Hoàng trưởng tôn, cũng là có thể tổ chức quốc tang mà khôngphải là chôn cất trong nhà.

Hài đồng sáu tuổi, coi như là hài tử kim quý trong cung, bình thường chôn cất là xong việc, kiêng kị tuyên dương, sớm mà chết non, dù sao đây không phải là chuyện gì tốt. Thái tử lại phản đối cách làm đó, hắn cơ hồ là dùng tất cả tinh lực để tồ chức tang sựnày, ngay cả lúc trước hạ táng Thái tử phi Ninh thị, cũng không có tình cảnh lớn như vậy.

hắn giống như là muốn dùng tang sự này, hướng về thế nhân tuyên cáo nỗi lòng tràn đầy bi ai của mình.

Thánh Nhân không rất cao hứng, Hoàng trưởng tôn tuy quan trọng, nhưng công khai như thế, cũng không khác gì với đưa chuyện Hoàng gia tới bên miệng thế nhân, hoan nghênh người chỉ trích.

Thái tử một quốc gia, làm việc như thế, thật là không ổn.

Ông mặc dù mất hứng, nhưng lại không ngăn trở, hạ chỉ trấn an một phen, cũng chuẩn tấu cho Thái tử.

Cúng bái hành lễ cử hành tại Diệu Liên tự của hoàng gia, tiến hành chôn cất cùng ngày, Hòa Sinh đi đến tế điện. Thái tử tự mình quỳ gối trước linh tiền Hoàng trưởng tôn, cha vì con nâng linh vị, thật là bi thống.

Hòa Sinh đi theo sau lưng Thẩm Hạo, thở dài thắp hương. Nàng vụng trộm nhìn mộtcái về phía trước, thoáng nhìn hình dáng Thái tử xơ xác suy sụp, bên tóc mai sinh ra tóc trắng, giao thừa mới gặp qua người, hôm nay lại như già thêm mười tuổi.

Thái tử phi ngồi xếp bằng một góc khác trong linh đường. Nàng khom người cúi đầu, chỉ khi ở người tế bái an ủi mới ngẩng đầu nhìn người.

Thẩm Hạo lên tiếng, Thái tử khẽ vuốt càm, đau thương bi thống, không cần nói bên trong.

Thái tử phi nhìn sang bên này, Hòa Sinh biết rõ nàng đang nhìn mình, thấy nàng vứt ánh mắt sang một bên không muốn nghênh đón.

trên linh đường, nhạc buồn từng trận, nghe mà lòng người một hồi sợ hãi. Hòa Sinh nhìn về phía trước, chỗ đó đặt một cỗ quan tài nho nhỏ, bên trong chính là Hoàng trưởng tôn thân thể còn chưa tới kịp nẩy nở.

Từ khi bước vào cửa trong lòng Hòa Sinh đã nghĩ vô số vấn đề - - làm sao lại mất rồi?

Trở về phủ, trong lòng nàng cũng không được an bình. Dường như không hỏi ra vấn đề này, chuyện như vậy sẽ một lần nữa phát sinh.

Mà trên thực tế, chuyện như vậy, mỗi ngày đều phát sinh. Bất kể là thế gia đại tộc vẫn là hoàng thất tử tôn, cũng không tránh khỏi bị người tính toán, một khi bị tính kế liền dễ dàng sinh bệnh, vừa nhuốm bệnh liền dễ dàng chết đi.

Hòa Sinh cực kì sợ hãi, buổi sáng trước khi đi, còn không ngừng an ủi bản thân, nhất định không thể suy nghĩ nhiều, đi linh đường một lần, sau khi trở về trong lòng đã là đại loạn.

Nàng muốn đi hỏi Thẩm Hạo, nếu như đã xảy ra chuyện như vậy, nên ứng đối như thế nào, bọn họ nên bảo vệ con của bọn họ như thế nào? Thái tử chẳng lẽ không đủ mạnhkhông đủ lớn sao, hắn không phải cũng không bảo hộ được con của mình sao?

Liên tục dày vò đến tối, Thẩm Hạo xử lý xong trên tay chuyện, chấm dứt một ngày bận rộn. Nàng không có truyền cơm, ấm ức nắm lấy tay hắn hỏi, lời nói đến bên miệng, nhưng lại không biết nên mở miệng như thế nào.
Chương trước Chương tiếp