Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

A Bạch Bất Bạch - Chương 94

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Cổ Đại,
Chương trước Chương tiếp
Tuyết càng rơi càng lớn, mấy ngày nay khi hai người đi thăm người thân chúc mừng năm mới, từ bên ngoài trở về, toàn thân cao thấp đều dính tuyết, dù có cầm dù che đỉnh đầu nhưng dưới chân vẫn ẩm ướt.

Mấy ngày đầu tháng Giêng, khó tránh khỏi phải ra khỏi cửa đi đi lại lại, vớ giày thấm ướt, quả thực vô cùng khó chịu. Tuy có chuẩn bị nhưng cũng không thể lúc nào cũng thuận tiện thay đổi.

Hòa Sinh suy nghĩ biện pháp, dùng da trâu làm thành bít tất, bên ngoài bôi một tầng sáp, lấy dây nhỏ siết chặt miệng, trong vớ da trâu thả mấy túi giữ ấm phiên bản nhỏtinh xảo, mang bít tất như vậy, vừa giữ ấm vừa không thấm nước, rất tốt.

Thời gian không đến nửa ngày, thị nữ đã làm ra mười mấy vớ đôi da trâu, Hòa Sinh dặn dò thị nữ làm nhiều hơn chút nữa, tặng Đức phi trong cung cùng với mấy người quen biết, cũng tặng Cảnh Ninh Vương phi chút ít.

Thẩm Hạo xoay người mang vớ cho nàng, vớ da trâu so với vớ trắng bình thường tương đối cứng rắn hơn, mang rất lâu mới đi vào được. Mang vớ mang giầy xong, Thẩm Hạo vỗ vỗ chân nhỏ của nàng, cười nói: "Nghênh Xuân ngày mai, có đua ngựa bên ngoài Đông Trực môn, nàng có muốn đi không?"

Hòa Sinh vểnh chân lên, "Đương nhiên muốn đi rồi!"

Tham gia chuyện náo nhiệt như vậy, sao có thể thiếu nàng được, tuy rằng nàng khôngthể tham dự, nhưng nàng có thể phất cờ hò reo cho Vương gia nha.

Thẩm Hạo ngồi xổm người xuống, ra hiệu nàng nhảy lên lưng, nói: "Mấy ngày nay bận trong bận ngoài, tông tộc thân thích, ngoại thần nội quyến đến nhà, có lẽ nàng cũng mệt chết rồi, vừa vặn mang nàng đi ra ngoài giải sầu. Nhưng có một chuyện, nàng cần phải đáp ứng trước."

Hòa Sinh hắc một tiếng bổ nhào lên lưng hắn, bàn tay nhỏ bé trắng noản non mềm vòng quanh cổ của hắn, cười híp mắt hỏi: "Chuyện gì nha?"

Thẩm Hạo cõng nàng đi Thanh Huy các, "không cho phép nàng lên ngựa chơi, chỉ cho ngoan ngoãn ở một bên nhìn. Cho dù nhà Cảnh Ninh Vương phi và Tiểu Lục kia đến giật dây, cũng không được."

Hòa Sinh gật đầu giống như gà con mổ thóc, nhưng trong lòng có tính toán của chính mình. Dù sao trước nên đáp ứng, đợi đến trường đua ngựa, bản thân Vương gia tự mình chơi vui, đâu còn quản được nàng? Đến lúc đó len lén chơi một hồi, cũng khôngphải việc khó.

Rừng mai ở Thanh Huy các, hoa mai nở ra màu trắng nhạt và màu trắng tuyền, mộtcây mai, trên cành phủ đầy tuyết trắng, đóa hoa nở rộ lộ ra khỏi bụi hoa, xa xa nhìn lại, giữa trời đất hồn nhiên một mảnh, trắng xóa một mảnh tất cả đều là tuyết lạnh lẽo.

Bọn thị nữ ở tiểu viện trước rừng mai bày bàn lê hoa, Thẩm Hạo cõng nàng, thả trênmặt ghế. Nàng vung cánh tay, chỉ vào rừng mai có thể chạm tay đến nói, "Ta muốn đihướng này."

Thẩm Hạo hết cách với nàng, nhẹ nhàng nói: "Vậy nàng buộc thắt lưng áo khoác chặt lại chút đi."

Hòa Sinh ngoan ngoãn nghe lời, sửa sang lại áo khoác bạch hồ, che chắn mình cực kỳ chặt chẽ, hận không thể chỉ lộ một đôi mắt ở bên ngoài. Nàng duỗi tay vừa đi vừa sửa sang lại áo khoác cho hắn, "Phu quân, ta muốn hái ít hoa mai trở về cắm hoa."

Nàng muốn nói lại thôi, nháy đôi mắt long lanh, hi vọng hắn có thể nhớ tới mấy thứ gì đó, tự mình nói ra mới tốt.

Chiết mai làm thơ, hắn đáp ứng rồi.

Thẩm Hạo ồ một tiếng thật dài, khẽ nghiêng cổ qua, nhếch miệng lên, cười đến hàm súc: "Trước hết hãy để vi phu chiết mai làm thơ cho mỹ nhân đã, được không?"

Hòa Sinh giả bộ như nghe không hiểu, ngẩng cằm lên, biết rõ còn cố hỏi: "Mỹ nhân nào thế?"

Thẩm Hạo cố ý khẽ vấp, bĩu môi cười: "Kêu gào, mỹ nhân trên lưng ta này."

Hòa Sinh che miệng cười.

Hai người xuyên qua rừng mai, trên đầu tuyết vụn trắng xoá, tuyết này từ đầu cành rơi xuống, rơi xuống đầu, vỡ thành từng cánh hoa nhỏ màu trắng, theo áo choàng lông hồ ly rơi xuống đất, như suối nhỏ hòa nhập vào sông lớn, chớp mắt liền dung nhập vào đất.

Thẩm Hạo không nỡ thả nàng xuống, sợ xuống đất sẽ ướt chân của nàng.

Nàng ở trên lưng hắn ồn ào, "Ta mang vớ da trâu, sẽ không ướt và bị đông lạnh đâu."

Thẩm Hạo vẫn lắc đầu, cõng nàng đi dưới tàng cây, đột nhiên dừng bước lại, làm cho nàng ôm chặt cổ, khập khiễng đi hái một nhánh hoa mai đầu cành chỗ cao nhất.

Vóc người của hắn so với người bình thường cao hơn rất nhiều, nhưng bởi vì cõng nàng nên hành động bất tiện, mà cành hoa mai này thật sự rất cao, thử vài lần cũngkhông chạm được.

Hòa Sinh xung phong nhận việc, "Phu quân, để cho ta tới."

hắn lật hai tay ôm sát nàng, cẩn thận dặn dò: "Vậy nàng chậm một chút, coi chừng ngã."

Hòa Sinh khẽ cười, "Phu quân phải nắm chặt ta đó."

Dứt lời, nàng đứng thẳng lên, dùng sức với tay tới cành mai, càng ngày càng lên cao, nửa người cơ hồ treo ở giữa không trung, ra sức duỗi ra, cuối cùng kéo được nhánh cây hoa kia.

Đóa hoa ở trong tuyết ào ào run rẩy, Hòa Sinh vui vẻ cầm cành hoa đặt trước mắthắn, nằm ở đầu vai cười đắc ý: "Xem nè!"

Thẩm Hạo cõng nàng tiếp tục đi, cười nói: "Giỏi quá."

Hòa Sinh ở trên lưng hắn lắc lư, nắm cành hoa nhìn trái nhìn phải, nói: "Người đã có, hoa đã có, nên người nào đó nên làm thơ rồi. Làm không được hay, buổi tối không cho phép chui vào ổ chăn."

Thẩm Hạo nói: "Nghiêm trọng như vậy? Ta đây phải ráng làm cho hay mới được."

Hòa Sinh nghịch ngợm nắm lỗ tai hắn, "Từ từ suy nghĩ."

Khi thì cúi đầu xuống ngửi hoa, khi thì cài cành hoa trên mão của hắn, đợi nhàm chán rồi, nàng lại trách móc: "Phu quân, xong chưa? Nếu còn chưa nghĩ ra, chàng trước thả ta xuống dưới chơi đi."

Thẩm Hạo không thả, "Lập tức liền nghĩ xong."

Hòa Sinh lè lưỡi. Cõng lâu như vậy, cũng không thấy hắn lên tiếng la mệt mỏi, hai tay siết phải dùng sức như vậy, tựa như sợ nàng té xuống, cơ bắp chân nàng đều bị hắnsiết tê rần.

Nàng dùng cái trán chọt chọt sau ót của hắn, "Nhanh lên nha."

hắn nghĩ kỹ mấy bài, nhưng cũng không biết nên nói bài nào, bị nàng thúc giục như vậy, dứt khoát hạ bút thành văn một bài 《 Hoa mai 》.

"Quỳnh tư chích hợp tại dao thai, thùy hướng giang nam xử xử tài. Tuyết mãn sơn trung cao sĩ ngọa, nguyệt minh lâm hạ mỹ nhân lai." hắn ho khan, ra vẻ thâm trầmnói: "Tháng Giêng năm Canh Dần, Bình Lăng Vương Thẩm Hạo làm, tặng vợ Hòa Sinh."

(Ta chỉ hiểu nôm na thế này, có hình minh họa nhé

Dáng đẹp như ngọc, người nào đó trồng khắp giang nam, nhân sĩ trong núi phủ đầy tuyết, trăng sáng nơi ẩn giấu mỹ nhân)*

Vốn là một bài thơ cực kỳ bình thường, nhưng khi nàng nghe, tim lại đập thình thịch. Nàng chôn ở đầu vai của hắn, trong lòng tựa như lau mật.

"Đưa cho ta, bài thơ này cũng chỉ cho phép đọc cho một mình ta nghe, không được đọc cho người khác nghe."

Nàng hiếm khi bá đạo ngang ngược như vậy, giọng nói nhẹ nhàng, thêm một tia hờn dỗi, hắn thích cực kỳ, gật đầu đáp ứng, "Nàng nói cái gì chính là cái đó."

Hòa Sinh thè lưỡi ra liếm hôn viền tai của hắn.

Trời lạnh, nhưng thân thể của hắn như thiêu đốt nóng hừng hực.

Nàng đột nhiên thấy một khóm hoa mai xinh đẹp khác, cánh hoa trắng như tuyết, bông hoa mơn mởn. Lắc lắc hắn, nói lại muốn đi hái, hắn dời đến dưới tàng cây, nàng duỗi tay dài với lấy, cái cổ nghểnh lên hơi đau mà vẫn không hái tới.

Nàng dằn lòng, nhảy dựng lên, động tác quá mức đột ngột, hắn phản ứng không kịp mang theo trọng tâm ngã về phía trước, không đứng vững, hai người đồng loạt ngã lên phía trước.

Trong khoảnh khắc có thể so sánh với tốc độ ánh sáng ấy, hắn nhớ tới nàng, sợ đè lên nàng, rụt cả người lại lăn qua bên cạnh, không cẩn thận thiếu chút nữa là trẹo cả eo.

hắn vội vàng quay đầu lại nhìn, "A Sinh, dập đầu sao?"

Nàng ngược lại ngã ở trong đống tuyết, cảm thấy trong lành cực kỳ. trên mặt cười đến vui vẻ, lăn ở trong đống tuyết, dứt khoát vo một viên tuyết nện hắn, tiếng cười như chuông, "Vương gia, chúng ta tới ném tuyết!"

hắn cau mày, ngữ khí nặng nề, "Hồ đồ."

"Sao lại hồ nháo thế?" 

một viên cầu tuyết nhỏ đánh vào trước ngực hắn, nàng sáp đến phía trước, sợ nện đau hắn, đưa tay phủi bông tuyết trên quần áo cho hắn.

"Vương gia, chỉ chơi một hồi thôi, dù sao vừa rồi cũng đã ở trên nền tuyết lăn mộtvòng, không cần biết lăn bao nhiêu vòng nha, trở về uống thêm vài chén trà gừng nóng là được."

Bộ dáng nàng xinh đẹp yêu kiều trút giận, dáng vẻ đáng thương, dường như có thể mềm hoá hết thảy mọi thứ trên đời này. Lòng của hắn cứ như vậy dần dần tan chảy, tan chảy trong nụ cười rực rỡ của nàng, ma xui quỷ khiến liền gật đầu.

Hòa Sinh khí thế vù vù, hai tay chà xát, con ngươi đảo một vòng, hiển nhiên là đangđánh cái chủ ý quỷ quái gì đó.

Từ khi theo hắn, tính tình của nàng so với trước kia trở nên càng thêm sáng sủa. Rất nhiều chuyện xấu hổ trước kia nàng không dám làm, hôm nay càng làm càng thuận tay, có đôi khi lá gan to lớn, ngay cả hắn cũng không tưởng được.

Thẩm Hạo rất hài lòng kết quả như vậy, một bên tình nguyện cho rằng đây là thành quả của hắn. A Sinh như vậy thật tốt, muốn ăn thì ăn, muốn chơi liền chơi, thỉnh thoảng làm càn với hắn một chút, cũng không cần sợ hãi cái gì.

Từ ân nhân đến người yêu, trong đãi ngộ chênh lệch này, thì chuyện nhỏ nhặt như vậy có đối lập rõ ràng.

hắn hiện tại thật sự cảm nhận được, hắn đã trở thành người yêu dấu trong lòng nàng.

Nghĩ đi nghĩ lại, trên mặt hắn không tự chủ được lộ ra nụ cười, ngay tiếp theo người trước mắt lộ ra vẻ mặt cười xấu xa cũng không có phát giác được.

Hòa Sinh hai tay vòng sau lưng, khẽ ngẩng cằm nhìn hắn cười, khoảng cách hai người vốn rất gần, nàng hướng về phía hắn, đột nhiên rút tay ra, một ngón tay chống đỡ ở trước ngực hắn, nhón chân lên, ngậm lấy vành tai của hắn, đầu lưỡi đánh vào xoay tròn không ngừng quấy rối.

hắn giật thót mình, bị nàng hôn như vậy, toàn thân cũng mềm nhũn. một người khôngcó phòng bị, bị nàng dùng sức đẩy, trực tiếp ngã xuống đống tuyết.

Cách quần áo và áo khoác dày, tuyết mềm dưới lưng, còn ngăn cách bởi áo lụa, cảm giác lành lạnh cũng không lập tức truyền đến. hắn vô thức chống cánh tay lên, muốnnói điều gì, đã thấy nàng phốc một cái ngã xuống người hắn.

hắn vội vàng vươn cánh tay đón lấy.

thật đụng ngay mặt, Hòa Sinh cười run rẩy hết cả người, cả người dán chặt lấy hắn, ôm hắn lăn trong đống tuyết.

Nàng chơi vui vẻ, bông tuyết từ cổ áo chui vào cũng không nói lạnh, một đôi tay nhỏlạnh cứng như đá vịn đầu vai của hắn, đột nhiên duỗi ra ngồi lên người hắn.

Con ngươi nàng linh động giống như nai con, dường như mông lung một tầng hơi nước, lưng tròng làm cho người ta thương tiếc. Nàng mở miệng nói: "Vương gia, chúng ta tới thử xem giống nhau không."

hắn cuối cùng bị nàng dắt rời đi. Nhìn thẳng vào mắt của nàng, hắn căn bản không dời được ánh mắt, "Cái gì giống nhau không?"

Nàng duỗi ra một nửa cánh tay chậm rãi ôm lấy cổ của hắn, tứng chút tới gần, cặp môi đỏ mọng hé mở, "Hôn nhẹ, ôm ôm."

hắn quả thực yêu chết bộ dạng câu dẫn này của nàng, cơ hồ không mang theo mộtchút do dự, nâng phía sau lưng của nàng trực tiếp hôn tới.

trên nền tuyết trắng xóa, người triền triền miên miên thở hổn hển, hôn một lần lại mộtlần. hắn cởi áo khoác trên người phủ trên tuyết, cẩn thận từng li từng tí đỡ nàng nằm xuống.

Nàng biết rõ hắn muốn làm cái gì, chính nàng khơi mào mà, tự nhiên là không thể trốn. Nàng bụm mặt hỏi hắn: "Phu quân mới vừa rồi còn sợ ta cảm lạnh, hiện tại liềnkhông lo lắng ta nhiễm phong hàn sao?”

Nàng ỏn ẻn cười nhạo như vậy, khiến trong lòng hắn tê dại, động tác dưới tay nhanh hơn ba phần, si ngốc nói: "Động cả người sẽ nóng lên, sẽ không sợ lạnh."

Chỉ chốc lát, âm thanh yêu kiều liên tiếp vang lên, hoa mai trên cành dính tuyết bị chấn động rớt xuống đất.

Sau khi xong việc, hắn cõng nàng trở về, cước bộ so với lúc đến vội hơn một chút.

Nhất thời hoan ái, sau khi thanh tỉnh, hắn vẫn lo thân thể của nàng, nghĩ đến nhanh đivề cho nàng tắm nước ấm tẩy bỏ khí lạnh.

Hòa Sinh hai tay leo lên vai hắn, so với hồi nãy còn hưng phấn hơn, "Vương gia, vừa rồi như vậy, chàng có thích không?"

"Thích." hắn sao lại không thích, quả thực như si như say.

Nàng nhớ tới cái gì, bất mãn ngừng cười, ngón tay vươn vào phía sau cổ áo hắn, tay lạnh buốt ở trên cổ hắn vẽ vài vòng.

"Vương gia, vừa nãy lúc làm cái kia chàng nói gì đó, nói quá nhỏ quá mơ hồ, ta mộtcâu cũng không nghe rõ."

Trước kia hắn sẽ không phát ra âm thanh, lúc nào cũng im lìm kết thúc. Lần này ngược lại khác thường.

Thẩm Hạo dừng bước chân lại, trên mặt có chút bối rối, "không có nói gì hết."

Nàng tất nhiên là không tin, "rõ ràng chính tai ta đã nghe được."

Thẩm Hạo tiếp tục đi lên phía trước, qua loa vứt lại một câu: "Chỉ nói là A Sinh của ta sao lại tốt như vậy chứ."

Hòa Sinh không tin lắm, nửa bên gò má cọ vai của hắn, nỉ non nói: "Vương gia của ta gia cũng tốt như vậy mà, A Sinh thích lắm."

Thẩm Hạo cười cười, không trả lời.

Mới vừa rồi hắn không khống chế được, phàm việc gì suy nghĩ nhiều qua, trong lúc đó nhịn không được, liền dễ dàng lộ ra.

Nếu khiến nàng biết hắn nói chính là "Sinh em bé", chỉ sợ sẽ cảm thấy rất áp lực a.

hắn gấp cũng thì thôi, nếu là A Sinh cũng gấp theo, đoán chừng hai người cũng rối rắm.

Lúc nào hài tử có thể tới, trời cao nếu một năm ban thưởng hắn một đứa, hắn cũng tuyệt đối chê ít đấy.

Nghênh Xuân hôm nay, người bên ngoài Đông Trực môn nhốn nháo, người đứng đầu dòng họ của hoàng thất phi ngựa, so cao thấp, Thẩm Hạo tất nhiên là đầu danh.

Hòa Sinh vốn muốn vui đùa một chút, không nghĩ tới hắn chơi nhanh như vậy, hạ trận liền đi theo bên người, căn bản không có cơ hội lẻn đi.

Ngựa nhỏ trên trận, chúng nữ quyến cưỡi ngựa du ngoạn, ngay cả Minh Nghi cũng ngồi trên lưng ngựa, vẫy tay gọi Hòa Sinh.

"Hòa Sinh tỷ tỷ, mau tới cùng ta chơi đùa!"

Hòa Sinh tràn ngập chờ mong quay đầu lại, giương mắt lấp lánh nhìn hắn, gương mặthắn lạnh lùng, lấy ra chuyện lần trước nàng bị thương, nàng bĩu bĩu môi, nhéo nhéo người hắn một chút, hừ một tiếng chạy ra.

Bên ngoài tràng bố trí doanh trướng, Hòa Sinh vào trong màn tìm Mạc Tranh Hỏa.

Theo tính tình Mạc Tranh Hỏa, nhất định là muốn đi ra ngoài buông thả một hồi, hôm nay ngược lại, im lặng làm ổ ở trong màn.

Hòa Sinh đi qua, thấy nàng đang vây quanh chậu than nướng hạt dẻ ăn, đoạt mộtchút hạt dẻ, bóc vỏ liền ăn, hiếu kỳ hỏi: "Ai, năm nay chúc mừng năm mới cũng khôngthấy ngươi, chỉ thấy một mình Lục hoàng tử tới hay sao? Cãi nhau à?"

Mạc Tranh Hỏa lắc đầu, khuôn mặt vốn màu đỏ, nay lại càng thêm đỏ ửng. Nàng xoắn góc áo, giọng nói trầm thấp nhỏ xíu, "không có cãi nhau, ta... Ta có, hắn không cho ta đi ra ngoài."

Hòa Sinh trừng lớn mắt, "Có em bé rồi hả?"

Mạc Tranh Hỏa che miệng của nàng, cúi đầu xấu hổ nói: "không có nhiều người biết, ngươi nhỏ tiếng chút. Chưa đủ ba tháng, nói là đầy ba tháng, sau khi thai nhi ổn định mới bẩm trong cung."

Hòa Sinh nháy mắt, cao hứng nói: "thật sự là chuyện tốt mà!" Nàng tò mò nhìn bụng của nàng, nghĩ thầm trong này có một em bé, rốt cuộc sẽ là cảm giác như thế nào nhỉ?

Nghĩ đi nghĩ lại tay nàng liền duỗi ra phía trước, Mạc Tranh Hỏa ngược lại cũng hào phóng, "Cho ngươi sờ tí đó, đợi tí nữa hắn vào, nhất định là không cho ngươi chạm đâu."

Nàng lập tức thu tay lại, đều nói người mang thai có thật nhiều cấm kỵ, vẫn là cẩn thận một chút thì tốt hơn. Trong lòng thật sự ngứa cực kỳ, dán lỗ tai tiến tới: "Takhông sờ, ta chỉ nghe một chút động tĩnh."

Mạc Tranh Hỏa ưỡn bụng tùy ý nàng nghe, ngoài miệng nói: "Nghe không ra gì hết,hắn mỗi ngày cũng áp lỗ tai lên bụng ta, động tĩnh gì cũng nghe không được."

Hòa Sinh không cam lòng, "Vạn nhất nghe được thì sao, vạn nhất em bé động thì sao!"

Mạc Tranh Hỏa hỏi: "Ai, tính ra ngươi và nhị ca thành thân cũng đã được một thời gian rồi, phải tìm thái y nhìn một cái, vạn nhất cũng mang thai thì sao? Lúc ta vừa hoài thai,một chút dị thường cũng không có, sau khi gặp nguyệt sự ngừng hai tháng, lúc này mới vội vàng gọi người bắt mạch. Ngươi cũng mau bảo truyền thái y bắt mạch."

Hòa Sinh lắc đầu, chuyên tâm mà nghe động tĩnh trong bụng của nàng, "Sớm mời rồi,không có."

Mạc Tranh Hỏa a một tiếng, không nói gì nữa, chỉ nói: "Cũng là ta hỏi quá gấp, nóikhông chừng qua một hồi thì có. Ngươi và nhị ca ân ái mặn nồng, ngọt ngào như vậy, có hài tử là chuyện sớm hay muộn."

Hòa Sinh gật gật đầu, cũng không để ở trong lòng.

Buổi tối đi ngủ, Hòa Sinh ôm Thẩm Hạo, nói với hắn chuyện Mạc Tranh Hỏa mang thai.

Thẩm Hạo ngửa cổ ra sau, ngược lại là cũng không kinh ngạc, hiển nhiên sớm đã biết rồi."Nhắc đến chuyện này, hôm nay ta đụng phải Cảnh Trữ Vương thúc, hắn nói với tamột chuyện."

Hòa Sinh gối lên trên cánh tay của hắn, lắc lư cái đầu hỏi: "Chuyện gì?"

Thẩm Hạo vân vê môi của nàng, bẹt thành miệng con vịt, nói: "Chuyện tốt giống Lục hoàng đệ."

Hòa Sinh kinh ngạc, vui sướng nói: "Cảnh Ninh Vương phi lại có?"

Thẩm Hạo gật gật đầu.

Có đôi khi hắn thật sự là hâm mộ vị hoàng thúc này, trong phủ chỉ có một vị Vương phi, nhưng sinh ra ba đứa, mỗi đứa đều bình an khỏe mạnh mà sống sót. Sau khi chống lại vua rút kiếm cướp người, vị hoàng thúc nổi danh tàn nhẫn dứt khoát này lại ném tất cả quyền lợi trong tay, từ nay về sau không hỏi chính sự, chỉ sống qua ngày với Vương phi.

Tiêu sái như thế, sao người người lại không cực kỳ hâm mộ được.

Có đôi khi hắn tự hỏi mình, giữa Hòa Sinh và quyền lợi trước mặt, hắn chọn Hòa Sinh, nhưng đối với quyền lợi, thật sự một chút cũng không tham luyến sao?

Đáp án dĩ nhiên là phủ định, dã tâm của hắn vẫn còn ở đây, hắn vẫn làm không được như Cảnh Trữ Vương thúc tiêu sái này.

Hòa Sinh ôm hai tay, sau vui vẻ là trầm mặc, nhà người ta đều có chuyện tốt, sao nhà nàng lại không có.

Thẩm Hạo dặn dò nàng: "Lập Xuân ngày mai, không nên đi ra ngoài, đợi ngày kia, hai ta chuẩn bị hậu lễ đi Cảnh Ninh Vương phủ."

Hòa Sinh suy nghĩ đến xuất thần, không có nghe lời hắn nói, ngoài miệng nói: "Vương gia, chúng ta cũng nên cố gắng cố gắng nhiều chút."

Thẩm Hạo thốt ra: "Cố gắng cái gì?"

"Sinh em bé."

Hai vợ chồng giày vò một đêm, nàng trái tim buộc lên chuyện hoài thai, làm hai cái phải dừng lại hỏi "Như vậy hoài bảo bảo tốt hơn hay là như vậy hoài bảo bảo tốt hơn?"

Đầu đầy tình dục, đến sau nửa đêm, dứt khoát biến thành nghị sự, chỉ có điều thảo luận không phải chính sự, mà là nên dùng tư thế nào để mang thai em bé hiệu quả hơn.

Đợi qua Lập Xuân từ Cảnh Ninh Vương Phủ trở về, vợ chồng son càng thêm cố gắng.

một ngày trước khi khai triều, hai người dứt khoát ở nội điện đóng cửa không ra, mộtngày một đêm, toàn bộ ôm cùng một chỗ, nghiên cứu làm cách nào hoài bảo bảo.

Có lẽ ôm mục đích làm việc này quá mức mệt mỏi, hai người không có kinh nghiệm, lại có tâm sự, trong quá trình làm việc dễ dàng khẩn trương, căng thẳng một như dây cung, cuối cùng chống đỡ không nổi.

Hòa Sinh là người đầu tiên đưa ra ý kiến, "Vương gia, nếu không thì trước hết chờ mộtchút, duyên phận trời định, những lời này không phải là không có đạo lý."

Thẩm Hạo sâu sắc bày tỏ sự đồng ý, làm như vậy tiếp nữa, hắn thực sự hoài nghi năng lực phương diện kia của mình. "Thuận theo tự nhiên."

Hai vợ chồng đạt được nhận thức chung, giày vò lần này, ý nguyện nghĩ muốn hoài em bé không mãnh liệt như trước kia, ít nhất giảm bớt ba phần, không có giai đoạn "nóilàm là làm nói mang thai liền nhất định phải lập tức mang thai".

Nguyên Tiêu 15 tháng Giêng, từ trong cung trở về, thấy còn sớm, hai người liền đón người Diêu gia qua phủ tụ họp.

Trong phủ treo đầy đèn lồng, mặc dù không phồn hoa bằng phố chợ đèn ngoài đường, nhưng kiểu dáng đa dạng, cái gì cần có đều có, người xem hoa mắt.

Hòa Sinh cùng Thẩm Hạo cùng một chỗ mặc quần áo mãng xà cùng màu, hoà thuận vui vẻ đứng dưới đèn, mọi người ồn ào nói hai người bọn họ chính là một đôi bích nhân trời sinh.

Hòa Sinh kéo người Diêu gia vào nhà, hôm nay món ăn phong phú, mỹ thực trân vị, tất cả đều có. Hòa Sinh thích nhất món thỏ tê cay và canh bát bảo, người trước ăn khen thịt mềm, người sau nếm khen ngon vô cùng.

Ăn xong bữa cơm, trời vừa vặn tối, người một nhà đứng ở dưới mái hiên nhìn đèn lồng.

Hòa Sinh quét mắt một cái, trông thấy Diêu Yến mặt mũi tràn đầy tâm sự, mất hồn mất vía. Nàng giật tay áo hắn hỏi, "Tiểu Yến, đệ làm sao vậy? Chuyện Đông Dương sao?"

Diêu Yến nhếch miệng, có chút xấu hổ, "Ngược lại không phải là chuyện của nàng ấy, gần đây nàng ấy cùng Tống đại ca qua lại, không xảy ra chuyện gì, là, là chuyện Thiến Nhi."

Hòa Sinh nhíu mày, Thiến Nhi là ai vậy, sao chưa nghe nói qua nhân vật như thế?

Diêu Yến quay đầu hỏi, trong ánh mắt tràn đầy chờ mong: "Tỷ, nếu như ta có người trong lòng, tỷ sẽ ủng hộ ta sao?"

Hòa Sinh không cần nghĩ ngợi gật đầu nói: "Tất nhiên rồi." Nàng đột nhiên nhớ tới cái gì, do dự nói: "Nhưng chẳng lẽ là Đông Dương, người trong nhà chống đỡ không nổi đâu."

Diêu Yến đối với câu trả lời của nàng rất là hài lòng, vây lên trước, "Tỷ, tỷ còn nhớ tiểu huynh đệ cùng khảo thi trước kia ta mang về nhà không?"

Hòa Sinh vắt hết óc mà nghĩ, cuối cùng nhớ lại một tiểu tú tài vẻ mặt thanh tú, "Chỉ thoáng gặp qua một lần, không có ấn tượng gì."

Diêu Yến có chút khẩn trương, ngước mắt, ánh mắt né tránh, đứt quãng kể lại chuyện An Thiến.

thì ra là như vậy. Hòa Sinh lâm vào trầm tư, dám nữ giả nam trang khảo thi khoa cử,cô gái này ngược lại rất có đảm lược.

Diêu Yến nhìn chằm chằm vào nàng, sợ từ trên mặt nàng thấy một chút vẻ mặt khônghài lòng, cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Tỷ, tỷ cảm thấy nàng có thể cùng ta đượckhông?"

Hòa Sinh trầm ngâm một lát, nói: "Nàng có muốn đệ hay hay không, là chuyện của nàng, đệ hỏi nàng đi, hỏi ta làm chi."

Diêu Yến giống như là nhớ ra chuyện không vui gì đó, vùi đầu xuống, ngữ khí có chút ảo não: "Mấy ngày trước nàng tới tìm ta chúc Tết, hỏi ta có thích Đông Dương Quận chúa hay không, ta nói không thích, sau đó nàng hỏi ta có thích nàng hay không, ta lúc ấy đầy khẩn trương, sao cũng không mở miệng được, về sau... Về sau nàng đãđi."

Hòa Sinh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, hung hăng chỉ trên trán hắn một chút, "Đệ nha, nữ hài tử người ta cũng đã mở miệng, vậy mà đệ lại luống cuống! Đệ cũng đãtrầm mặc, người ta có thể cùng đệ được sao!"

Diêu Yến vẻ mặt biết sai, bối rối nói: "Ta không phải cố ý, ta thật là quá khẩn trương, ta, ta sẽ đi ngay bây giờ, nói cho nàng biết!" nói xong, hắn lại sợ hành vi của mình quá mức lỗ mãng, dừng lại hỏi Hòa Sinh: "hiện tại được hay không?"

Hòa Sinh nhô đầu ra quan sát bên ngoài, bên ngoài chợ đèn hoa, nàng đang muốn đixem, "Cải lương không bằng bạo lực, liền hôm nay, tỷ cùng đệ đi."

Hai tỷ muội tìm lý do xuất phủ, Thẩm Hạo lo lắng, khuyên can mãi, cuối cùng nới lỏng miệng. Ném nhạc phụ nhạc mẫu ở trong phủ rồi cùng đi là rất không có khả năng, đành phải lưu lại, giương mắt nhìn Hòa Sinh và Diêu Yến xuất phủ, dặn dò một đội hộ vệ theo sát.

Từ sau khi vào Vương phủ, vô luận nàng đi nơi nào đều sẽ có đội hộ vệ hoặc là nha hoàn thị nữ đi theo, thật sự là cực kỳ không thú vị. Hòa Sinh suy nghĩ một chút, quyết định lớn mật một lần, dù sao 15 tháng Giêng, hắn nếu muốn phạt người, nàng đều có lý do xin tha.

trên đường nhiều người, hai tỷ muội giống như trước lẫn vào vào trong đám người, mang mặt nạ khoác trên vai Thải Y, nháo nháo bỏ rơi hộ vệ sau lưng.

Bọn họ thích nhất vào ngày 15 tháng Giêng chơi trò chơi trốn người bắt người này, quỷ linh tinh quái dị, một đường đã đến cửa nhà An gia, Hòa Sinh gỡ mặt nạ bảo hộ xuống, cười nói: "Lần này, nếu như đệ còn khẩn trương, vợ sẽ phải ném đi."

Diêu Yến hít thở sâu một hơi, vỗ ngực một cái động viên cho mình, "Tỷ yên tâm, ta nhất định sẽ nói cho nàng biết chuyện ngày đó chưa kịp nói ra."

Hòa Sinh gật đầu, "Sau nửa canh giờ, ta tới cửa nhà An gia tìm đệ."

không đợi Diêu Yến mở miệng, nàng một lần nữa đeo mặt nạ lên, trốn trong đám người chen chúc.
Chương trước Chương tiếp