Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

A Bạch Bất Bạch - Chương 90

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Cổ Đại,
Chương trước Chương tiếp
Hòa Sinh trừng lớn mắt, rồi sau đó khoát tay nói: "Mai Trung Thư vẫn chờ Mai cô nương về nhà ăn Tết, ta cũng không dám lưu ngươi lại, tránh cho chậm trễ cha con các ngươi tụ họp năm mới."

Mai Nùng Chi cười cười, trongnụ cười quyến rũ mang theo buồn rầu, giống như cây phong trụi lá trong ngày mùa thu, lẻ loi trơ trọi đứng dưới ánh mặt trời, kiên nghị mà trong lòng không cam lòng.

"Ta chưa bao giờ thấy qua Hạo ca cathích một ngườinhư vậy, ngay cả đối với mẫu phi là Đức phi nương nương của huynh ấy, cũng chưa từng từng có tri kỷ và ôn nhu như vậy. Ngươi phải đối xử tốt với huynh ấy."

Nàng nhấn rõ từng chữ ngọt ngào, chậm rãi mà nói, mỗi một chữ nói ra giống như là từ trong lòngrút rabụi gai, vừa đau vừabất đắc dĩ.

Nghe nhiều lời châm chọc khiêu khích của Mai Nùng Chi mấy ngày nay, trong lời nói có gai, đột nhiên toát ra một câu nói như vậy, chân thành tha thiết mà tràn ngập thành ý, Hòa Sinh sững sờ vài giây, rồi sau đó đáp ứng: "Ta biết rồi."

Mai Nùng Chi đứng dậy đi ra khỏi phòng, dưới ánh đèn thân ảnh của nàng dần dần kéo dài. Hòa Sinh giương mắt nhìn, Mai Nùng Chi vừa vặn dừng bước lại, khẽ ngoảnh cái cổ dài nhỏ trắng noãn, khóe miệng cong lên, "Ừ, nếu ngươi dám đối với huynh ấy không tốt, ta bất cứ lúc nào cũng sẽ trở về cướp người đấy. Đến lúc đó, ta tuyệt đối sẽ không khách khí."

Nàng nói xong, cũng không quay đầu lại đi ra nội điện.

Hòa Sinh sửng sốt hồi lâu, vừa rồi bởi vì Mai Nùng Chi nói phải về nhà mà dâng lên vui sướng, này đã chậm rãi biến mất, một cỗbi thương dần dần chạy lên não.

Mai Nùng Chi là một cô nương tốt, đáng tiếc yêu sai ngườirồi.

Ngày thứ hai, Mai Nùng Chi thu thập quần áo, người Mai gia sớm đã chuẩn bị tốt xe ngựa, đang chờ đợi phía trước cửa phủ.

Hòa Sinh van xin Thẩm Hạo cùng nàng tiễn Mai Nùng Chi.

Nam nhân của nàng nàng không thể chắp tay tặng, nhưng bảo Vương gia đưa tiễn Mai cô nương, nàng vẫn là có thể làm được.

Mai Nùng Chi có ý tốt khai báo một phen, phần lớn đều là dặn dò Thẩm Hạo chú ý thân thể ăn uống các loại, Thẩm Hạo nóng nảy lắng nghe, thỉnh thoảng nhìn sắc mặtHòa Sinh.

Hòa Sinh đi qua một bên, giả bộ không nhìn thấy.

Nàng bĩu môi tự an ủi mình, không phải chỉ là trò chuyện thôi sao, có quan hệ gì đâu.

Đột nhiên Mai Nùng Chi gọi nàng một tiếng, Hòa Sinh quay đầu nhìn lại.

Mai Nùng Chi đứng ở trên bậc thang, đang vẫy tay với nàng, lần này, nàng gọi không là Trắc phi, mà là Vương phi.

"Vương phi nương nương, ngài tới đây một chút, ta có việc muốn nói với ngài."

Mai Nùng Chi nhớ tới chuyệnngày hôm qua Hoàng hậu làm, không yên lòng, càng nghĩ, cảm thấy cần phải nhắc nhở Hòa Sinh.

không ngoài sở liệu, Hòa Sinh nghe xong, dị thường khiếp sợ.

Mặc dù biết Hoàng hậu nương nương làm việc hoang đường, lại không nghĩ rằng có thể hoang đường đến nước này!

Vừa nghĩ tới phu quân của mình thiếu chút nữa bị người tính toán, Hòa Sinhđã cảm thấy nghĩ mà sợ.

Mai Nùng Chi nhún nhún vai, thấy bộ dạng chấn kinh giống như con cừu nhỏnày của nàng, ngược lại tiêu tan hào hứnggiễu cợt, ra vẻ lão luyện nói: "Hạo ca ca khẳng định sớm đã phát hiện, cho dù ta thật sự đảo hướng đầu nhập Hoàng hậu, huynh ấy cũng có biện pháp đào thoát. Ngài không nên xem thường Hạo ca ca, huynh ấy thế nhưng là rất lợi hại đấy."

Nàng nói xong che miệng cười, nhìn Thẩm Hạo đứng cách đó không xa mộtcái.

Thu hồi ánh mắt, Mai Nùng Chi tiếp tục nói: "Trong tay của ta nắm giữ Ngọc Bài cùng với thuốc mêHoàng hậu cho, đợi qua hết năm, nhất định là phải cómột kết thúc với bà ta."

Hòa Sinh có chút bận tâm, "Ngươi muốn làm cái gì?"

Mai Nùng Chi cong miệng cười cười, "Cái này ngài liền không cần phải để ý đến."

Mai Nùng Chi đi rồi, trong phủ chuẩn bị bước sang năm mới.

Trước khí thế ngất trời chuẩn bị, hiện còn có ba ngày nữa chính là 30 Tết, mọi người căng thẳng thần kinh, ước gì có thể hoàn thànhthập toàn thập mỹ chuyện trong tay.

Đây là sau khiBình Lăng Vương phủ nghênh đón nữ chủ nhân, trôi qua năm thứ nhất.

Tất nhiên là ý nghĩa trọng đại.

Ngày 30 Tết đó, dùng xong cơm trưa, Thẩm Hạo theo như lệ mang theo Hòa Sinh tiến cung thỉnh an.

Hai người đềumặc trang lễ phục, đi Phụng Thiên điện.

Bên ngoài Phụng Thiên điện sớm đã tụ tập một phòng hoàng thân lít nhít, chờ gặp Thánh Nhân thỉnh an.

Đợisau khi thỉnh an, mọi người đứng ở quảng trường lớn trướcPhụngThiên điện, thái giám sẽ phát cho từng người một cái bát sứ, sau một tiếng mệnh lệnh, mọi người đồng loạt đập vỡ bát.

Là vì chúc Tết.

Sau khi đập vỡ bát, thái giám sẽ đem bình cá vàng Thánh Nhân đã cho chuẩn bị trước ban cho mọi người, ra hiệu mới một năm như cá gặp nước.

nói chung, cá vàng nàylà phải phong ấn ít nhất một tháng.

nói là phong ấn, nhưng nói cho cùng, đầu ngóng trông có thể nuôi sống là được rồi.

Hòa Sinh cầm bìnhcá vàng, tò mò cực kỳ khủng khiếp.

Bình dân là không cho phép nuôi dưỡng cá vàng, cá gì cũng có thể nuôi dưỡng, duy chỉ có cá vàng, hoàng gia có Minh Văn quy định, không ban ân, người bình thường không cho phép tự mình nuôi dưỡng.

Con cá này vừa nhỏ vừa quý giá, người bình thường thật đúng là nuôi khôngnổi.

Bởi vì ngày 30 Tết Thánh Nhân ban âncá vàng, rất nhiều người trước đóphảinuôi dưỡng mấy vạc ởtrong phủ, để ngừa sau khitrong cung ban cho cá chết, còn có thể thần không biết quỷ không hay mà lấy cá trong phủ mình nuôi ra thay thế.

Thẩm Hạo kéo nàng đi Đức Thanh cung, dặn dò tiểu thái giám phía sau bưng cá.

Hòa Sinh thỉnh thoảng liền nhìn ra phía sau, hỏi Thẩm Hạo: "Có thể cho ta tự mình nuôi dưỡng không?"

Thẩm Hạo không đành lòng đả kích nàng, lắc đầu.

Hòa Sinh vui vẻ lắc cánh tay hắn làm nũng, "Ta trước kia ở nhà dưỡng qua cá chép, có kinh nghiệm đấy."

Thẩm Hạo nói thẳng: "Người bên ngoài nuôi dưỡng, con cá này còn sốngkhông quá một tháng, cho nàng nuôi dưỡng, nói không chừng một ngày cũng sống không được."

Hòa Sinh không phục. đi vào Đức Thanh cung, sau khi hành lễ vớiĐức phi, ngồi sát bên ngườibà, lập lại lời Thẩm Hạo nói lại một lần, hỏi: "Mẫu phi, người nói có phải Vương gia lừa gạt conhay không?"

Đức phi sờ sờ trán của nàng, hơi ngẩng đầu nhìn hướng hồ cá, tiểu thái giám cầm bốn con cá liền vội vàng quỳ xuống dâng hồ cá lên.

Hồ cátrong suốt, một con cá vàng nhỏ hoạt bát bơi qua bơi lại.

Đức phi gõ gõ vạc cá thủy tinh, quay đầu nói với Hòa Sinh: "hắn thật đúng làkhông có lừa gạt con đâu, con cá này khó hầu hạ, cho ăn hơi nhiều, nó liền dễ dàng bội thực mà chết, cho ăn hơi ít, nó vừa dễ dàng sinh bệnh hay là chết đói, có thể thuận lợi trôi chảy nuôi dưỡng, thật đúng là không được mấy con."

Hòa Sinh trừng lớn mắt, "Vậy Thánh nhân ban thưởng con này làm chi?"

Đức phi cầm chặt tay của nàng, "Lấy điềm tốt."

Bà dặn dò tiểu thái giám chăm sóc cá, nhất định phải chiếu cố kỹ lưỡng con cá vàng này. Tiểu thái giám được lệnh, vui mừng kích động vô cùng.

Trong cung thái giám có ngàn vạn, trong cung khó xuất đầu, nhưng nếu theo Bình Lăng Vương, vậy thì không giống nhau.

Nếu có thể bởi vì vậy mà lọt vào mắt Vương Gia, sau này không lo không ai gọi hắn là tổng quản gia gia.

trên đường trở về, Hòa Sinh hỏi vài câu về cá vàng, tiểu thái giám đánh bạo nhiều lời một chút, Hòa Sinh nghe vô cùng vui vẻ, cũng không ngăn cản hắn.

Đợi trở về phủ, Hòa Sinh bảo Thúy Ngọc thưởng tiểu thái giám hai lượng bạc, dặn dò hắn phải chăm sóc cho tốt.

Vương gia cũng nói với nàng, nuôi không sống cũng không sao, đến lúc đó điquý phủ của Lục hoàng tử kiếm mấy con cho đủ số.

Như vậy không tốt chút nào, chẳng phải là gian dối sao, nàng cũng không tin là nuôi không sống được.

không chỉ phải nuôi sống, mà còn phải nuôi trường thọ.

Trọng trách trên vai của tiểu thái giám càng nặng hơn.

Ở trong cung Đức phi đợi đến giờ Thân, ba người đi đến Đại Khánh điện, trong điện ban thưởng tiệc, bữa tiệc ca múa đàn sáo, mọi người đều nâng chén.

Hòa Sinh và Thẩm Hạo ngồi cạnh nhau, vô cùng cao hứng chuẩn bị uống rượu, lại bị một ánh mắt của Thẩm Hạo ngăn cản.

Phía dưới tay áo rộng thùng thình của hắn, tay thon dài bóp chặt cánh tay của nàng, giọng nói thấp thấp trầm trầm, "Có tiền đồ nhỉ, muốn phát bệnh sởi sao?"

Hòa Sinh vừa chạm bờ môi vào chén nhỏ chén lập tức rời khỏi, lè lưỡi, "Thiếu chút nữa đã quên mất."

Chén rượu thứ nhất này là ngự tứ, không thể không uống.

Thẩm Hạo lén lút trao đổi ly rượu rỗng của mình uống một hơi cạn sạch với ly rượu được châm đầy của nàng.

Hòa Sinh sợ bị người phát hiện, khẽ phát ra thanh âm ọt ọt ọt ọt.

Bởi vì có Hoàng hậu ở đây, Hòa Sinh cảm thấy không quá thoải mái dễ chịu, đến hiệp sau, Hoàng hậu say rượu rời tiệc, mọi người cũng uống say khôngsai biệt lắm, bầu không khí lập tức thoải mái hơn.

Mạc Tranh Hỏa tìm nàng nói chuyện, rảnh rỗi hàn huyên vài câu, kéo đến trênngười Diêu Yến.

thật ra vẫn là vì hỏi một chút chuyện của Đông Dương quận chúa.

"Thực sự lớn lên giống nhau sao? Ngày nào đó mang theo đệ đệ của ngươi, ta bảo lão Lục và hắn đứng cùng một chỗ so sánh." Mạc Tranh Hỏa cười cực kì vui vẻ.

"Trước đây ta chưa bao giờ cảm thấy Tiểu Yến và Lục hoàng tử có bất kỳ chỗ tương tự, về sau nhìn kỹ, giữa lông mày quả thật có chút giống."

Mạc Tranh Hỏa vỗ vỗ vai của nàng, rất có ý an ủi: "không phải ta cố ý tổn hại thanh danh Đông Dương, đệ ngươi bị nàng quấn lấy, sao có thể chỉ hình dungmột thảm chữ mà được, có muốn ta giúp một việc hay không? thật sự cấp bách, cùng lắm thì ta đánh nàng một trận. Che mặt đánh, không cho nàng nhìn thấy ta." Đôi mắt Mạc Tranh Hỏa linh lợi, ngữ khí nhẹ nhõm hài hước.

Hòa Sinh biết nàng nói đùa, cũng không để ở trong lòng, tùy ý ứng đối vài câu, Mạc Tranh Hỏa liền đi sang bàn tiệc khác.

Trong bữa tiệc tùy ý đi đi lại lại, Thánh Nhân ngồi trên đỉnh bảo tọa, dĩ nhiên ngầm đồng ý.

Qua năm mới, vui chơi giải trí, phải vô cùng náo nhiệt đấy.

Rồi sau đó lại có vài nữ quyến tìm đến Hòa Sinh nói chuyện, làm như vậy là muốn cùng nàng kết giao một chút.

Mọi người cùng nhau cười đùa vui vẻ, nhưng rượu một hơi cũng không có dính - - Thẩm Hạo vụng trộm đổi bầu rượu trước án của nàng thành trà rồi.

Qua nửa canh giờ, đã đến thời điểm vui mừng, Thánh Nhân đi về hướng Đại Khánh điện, mọi người đi theo ở phía sau.

Hòa Sinh ngồi lâu, cảm thấy đau thắt lưng, bên cạnh Thẩm Hạo đỡ nàng, bàn tay to ấn lên eo của nàng, lực đạo không nặng không nhẹ ấn ấn.

hắn sáp đến đến cạnh tai nàng, nhẹ nhàng nói: "Đợi tí nữa nhìn pháo hoa xong sẽ hồi phủ, nàng còn muốn đón giao thừa sao?"

Hòa Sinh chắp tay trước ngực, bên hông bị hắn ấn vừa đau vừa chua xót vừa sảng khoái, vẻ mặt chờ mong: "Hai ta cùng một chỗ trôi qua năm đầu tiên, đương nhiên phải đón giao thừa."

Vừa mới nói xong, phía trên cung điện truyền đến một tiếng bành, bầu trời đột nhiên bị chiếu sáng, nhiều đám khói hoa nở rộ trên bầu trời đêm.

Mỗi cuối năm, Hòa Sinh thích nhất, chính là nhìn hoàng thành châm ngòi pháo hoa, pháo hoa vừa rơi xuống, không chỉ có người nội thành có thể thấy, ngay cả người bên ngoài thành cũng có thể lờ mờ thấy được một chút.

Năm nay nàng đứng ở trên hoàng thành, trước mắt pháo hoa trên bầu trời sáng chói, tất cả cảnh đẹp thu hết vào mắt.

thì ra đứng ở gần đây nhìn, đúng là cảm thụ kích động như vậy.

Tầm mắt của mọi người đều bị pháo hoa hấp dẫn, Hòa Sinh hưng phấn đến cơ hồ kiễng chân.

Thẩm Hạo nhìn bộ dạng vui mừng này của nàng, trước mặt đốt pháo hoa, đôi mắt nàng dường như cũng chiếu sáng rạng rỡ, ngay cả lòng của hắn cũng đốt sáng theo.

hắn cúi đầu xuống, thừa dịp người không sẵn sàng, ở bên má nàng ấn xuống nụ hôn.

Hòa Sinh che khuôn mặt, xấu hổ và giận dữ quan sát chung quanh, toàn bộ đều là người, đằng trước cách đó không xa còn có Thánh Nhân đang đứng.

hắn cứ hôn như vậy, cũng không sợ bị người nhìn thấy sao.

Nàng hờn dỗi mà quát lên: "Vương gia!"

Thẩm Hạo đắc ý cực kỳ, chắp tay ở sau lưng, thừa dịp nàng xoay người đinhìn pháo hoa, vừa nhanh chóng ngậm ngậm tai nàng
Chương trước Chương tiếp