Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

A Bạch Bất Bạch - Chương 89

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Cổ Đại,
Chương trước Chương tiếp
Hoàng hậu nhanh chóng đi tới, ngoại trừ Thánh Nhân, tất cả mọi người đều đến đông đủ tham dự gia yến.

Hoàng hậu nghĩ đến chuyện tốt sắp phát sinh, không khỏi mỉm cười nhìn sang hướng Thẩm Hạo và Hòa Sinh một cái.

Hòa Sinh kéo Thẩm Hạo tay áo, lặng lẽ nói: "Hoàng hậu nương nương cười thật quỷ dị."

Thẩm Hạo ngẩng đầu nhìn trời, Hoàng hậu đã thu hồi ánh mắt.

Thánh Nhân đến ghế ngồi, mọi người đứng dậy hành lễ.

Ca múa mừng cảnh thái bình, vui vẻ hòa thuận. Sau khi qua ba tuần rượu, Thánh Nhân rời khỏi, Hoàng hậu vẫn ở lại, mọi người uống đến có chút say, bầu không khí so với trước càng thêm náo nhiệt.

Thỉnh thoảng có người mời rượu Thẩm Hạo bên này, đều là thân thích nhà mình, Thẩm Hạo cũng không nỡ cự tuyệt, từng ly uống xong, mùi rượu dính vào áo choàng, trên mặt khẽ say.

Mọi người nâng chén nói chuyện, xô xô đẩy đẩy, không nghĩ qua là, rượu này liền rơi hất lên trên người. Hoàng hậu ngồi ở vị trí cao phía trên, cảm thấy hài lòng nhìn Thẩm Hạo ở phía dưới được ma ma an bài tốt trước đó dẫn đi thay y phục.

Hòa Sinh vốn cũng muốn cùng đi, bị ma ma dùng ngôn từ chính nghĩa, dùng quy củ trong nội cung cự tuyệt.

Theo bóng dáng Thẩm Hạo dần dần biến mất, tâm tình Hoàng hậu càng thêm kích động, bà ta dường như đã nhìn thấy nỗi sợ hãi ngạc nhiên của Trắc phi cùng với chật vật của Bình Lăng Vương sau khi chuyện thành công.

Bà càng nghĩ càng khiến cho người hưng phấn.

Lòng tràn đầy vui sướng, tuyệt vời không lời nào có thể miêu tả được.

Sau một lúc lâu, Hoàng hậu đột nhiên cảm thấy cả người nóng lên, giống như là muốn thiêu cháy, cả người chìm chìm nổi nổi, ánh mắt dần dần mơ hồ, ngay cả hô hấp cũng nóng.

Lục Bình chú ý tới sự khác thường của bà ta, nhưng lại không để ở trong lòng, cho rằng chủ tử nhà mình uống say rồi, lặng lẽ tìm người lấy canh giải rượu, hỏi Hoàng hậu có cần hồi cung nghỉ ngơi hay không .

Hoàng hậu một tiếng cự tuyệt, lời nói ra lại là yêu kiều rung động. Dường như là rên rỉ.

Cách gần đó, mọi người nhịn không được hiếu kỳ, đi ra đằng trước nhìn lại, trông thấy khuôn mặt Hoàng hậu đỏ bừng, cơ hồ có thể nhỏ ra máu.

Khả năng bà uống nhiều quá.

Hoàng hậu cảm thấy ngay yết hầu như có đốm lửa đang bập bềnh, bà ta vội vàng uống ngay canh giải rượu, nhưng lại khôngcó hiệu quả gì.

Thân thể gần như bốc cháy giống như thủy triều vọt tới.

Hoàng hậu nắm lấy mép bàn, ngón tay đều muốn dùng lực, nhưng lại mềm nhũn không phát ra được một chút lực đạo nào. Bà ta nhịn không được thở gấp một tiếng quyến rũ, là nhu tình thật lâu trước đây lúc bà ta hầu hạ Thánh Nhân mới có.

Vừa vặn đàn sáo vui cười ngưng lại, một tiếng này của bà ta, không nặng không nhẹ, vừa vặn vang vọng cả điện.

Mọi người đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn.

Bầu không khí trở nên lúng túng vô cùng.

Lục Bình dù có ngu xuẩn đi ngu đến mức nào, giờ phút này cũng biết chuyện này không đúng, việc cấp bách là phải đỡ Hoàng hậu hồi cung.

Hoàng hậu được đỡ ra ngoài điện, bởi vì công dụng của thuốc mà không cách nào kiềm chế.

Mọi người tinh tường nghe được bà ta cất tiếng gọi - - "Muốn... Thánh Nhân cho thiếp..."

Bầu không khí cơ hồ cứng lại.

thì ra sau khi Hoàng hậu say rượu, là dáng vẻ như vậy.

Ai cũng không tốt đem chữ "kiều phụ" này viết ở trên mặt, nếu như thực biểu hiện ra, quả thực là đánh vào thể diện hoàng gia.

Mọi người yên lặng quan sát, ngầm hiểu lẫn nhau mà tiếp tục uống rượu.

Thái y quỳ ở phía sau rèm, trong lòng cơ hồ là tan vỡ.

Lục Bình lo lắng hỏi thăm: "Nương nương đây là thế nào? Hoàng thái y ngài phải cho lời khẳng định."

Hoàng thái y giật giật khóe miệng, âm thầm mắng Giám chế thái y viện hôm nay truyền hắn tới đây xem bệnh cẩu huyết lâm đầu.

hắn liếc mắt nhìn Lục Bình một cái, vừa chạm ánh mắt lập tức gục đầu xuống.

Hung dữ cái gì? Chủ tử nhà mình ăn xuân dược, luận trách phạt, xử trí đầu tiên chính là đại cung nữ thiếp thân hầu hạ Hoàng hậu nàng đây.

Hoàng Thái y buồn rầu a, nói thẳng Hoàng hậu ăn xuân dược cũng không được, bị người vô ý hại thì không sao, vạn nhất vị chủ tử này nghĩ này không ra bản thân mình ăn vụng thì sao?

"Hoàng hậu nương nương đây là khí huyết quá thừa, uống mấy thang thuốc là được."

Hoàng thái y suy đi nghĩ lại, thật vất vả nặn ra một câu ứng phó, nhưng Lục Bình không hài lòng lắm, tiếp tục truyền một vị thái y khác.

Cái này tốt rồi, Giám chế thái y viện cũng tới.

Hoàng thái y nhìn Giám chế thái y viện đồng dạng buồn rầu không chịu nổi bên cạnh, nhìn có chút hả hê mà nghĩ: Lão tử, đến phiên ngươi a! Xem ngươi nói làm sao!

Giám chế thái y viện dù sao cũng là Giám chế thái y viện, có thể leo đến vị trí này, không có mấy phần can đảm là không làm được.

hắn trực tiếp liền nói chuyện Hoàng hậu ăn xuân dược ra.

Hoàng hậu nằm ở trong màn lụa, uống thuốc giải, ý thức đã thanh tỉnh hơn phân nửa. Nghe được hắn vừa nói như vậy, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là sợ hãi, tiếp theo chính là nổi giận.

Trực tiếp sai người kéo Giám chế thái y viện đi ra ngoài, đánh 50 gậy.

Hoàng thái y ngay tiếp theo cũng bị kéo đi ra ngoài, lại chỉ đánh mười gậy.

Chuyện nhục nhã như vậy, coi như là thật sự, cũng không thể làm rõ trước mặt mọi người.

nói, đó chính là xúc phạm Thiên uy hoàng gia.

Hoàng hậu vừa giận vừa hờn, chống đỡ khuỷu tay ngồi dậy, cầm chăn gấm gối mềm xé vụn.

Bà ta gần như lập tức nghĩ tới người hạ dược, cũng không phải rất xác định, hỏi Lục Bình: "Tình huống Phượng Loan điện như thế nào?"

Lục Bình không trả lời được, nàng vừa phái tiểu thái giám đi ra vừa vặn trở về, tiến đến bên tai Lục Bình nói vài lời, Lục Bình khẽ khom lưng, đem lời nói thuật lại cho Hoàng hậu.

Hoàng hậu nghe xong, trong lòng một bốc lửa, tức giận đến nói không ra lời.

Thẩm Hạo vậy mà bình yên vô sự trở lại dự yến tiệc, mê hương Phượng Loan điện căn bản không có triển khai tác dụng.

- - "nói là bị người thay đổi thành hương an thần."

Hoàng hậu gần như phát cuồng.

Hay cho một Mai Nùng Chi!

Hoàng hậu không quan tâm lao xuống giường, cung điện đầy người quỳ đất, đơn giản không dám nhìn thẳng.

Lục Bình run rẩy đỡ Hoàng hậu: "Nương nương nghĩ lại, không cần thiết phải nổi nóng."

Hoàng hậu ở đâu nghe khuyên? Nghĩ lại, bà ta còn thế nào nghĩ lại? Từng bước từng bước, lại dám ngang nhiên coi rẻ vị Hoàng hậu bà đây như vậy, thậm chí bỏ thuốc vào trong nước trà của bà!

Hoàng hậu không thể chờ đợi được mà nghĩ muốn xé Mai Nùng Chi thành mảnh nhỏ, đầu này mới vừa giày vò xong, đầu kia Mai Nùng Chi đã tới rồi.

Nhưng nàng không phải một mình tới, Đức phi cũng cùng tới.

Mai Nùng Chi chung quy vẫn là tuổi trẻ, nàng một mình dám đối đầu Hoàng hậu, đầu tiên là bỏ thuốc vào trong trà Hoàng hậu, lại lặng lẽ đổi đi mê hương ở Phượng Loan điện, làm lúc chí khí ngẩng cao, cả người đều là dùng không hết tinh thần chính nghĩa, đợi chuyện làm xong, lúc này thần trí cũng liền tỉnh hơn phân nửa.

"cô cô, một khắc sau nếu như con không thể đi ra, người nhất định phải tìm cách đi vào, tính mạng Nùng Chi liền giao vào trong tay của ngài rồi."

Đức phi an ủi nàng, bảo nàng cứ yên tâm đi.

Chuyện Hoàng hậu muốn hạ dược, vừa rồi Mai Nùng Chi đã nói hết với bà. Đứa nhỏ này thật sự đối với Hạo Nhi tốt, đổi lại người khác, chỉ sợ sớm đã toan tính.

Nàng chẳng những không chịu làm chuyện đầu độc bẩn thỉu này, còn phản ngược lại Hoàng hậu một ván, mưu trí đảm lược như thế, quả thực khiến người lau mắt mà nhìn.

Đối với tính toán của Hoàng hậu, Đức phi tuy rằng tức giận, nhưng cũng có suy nghĩ của mình, cũng không vội vã phát tác.

Mai Nùng Chi đi vào điện, Hoàng hậu vội vàng đi lên liền bóp cổ nàng.

Bà nhục nhã như thế, phải giết cho thống khoái!

Mai Nùng Chi vươn thẳng cổ, bởi vì bà ta bóp, một đôi mắt khí lạnh bức người, thẳng tắp mà nhìn chằm chằm vào Hoàng hậu.

"Nương nương chớ quên, Ngọc Bài và thuốc mê đều ở trên tay ta."

Từ lúc Hoàng hậu gọi nàng đến, vừa nói mục đích, nàng liền biết rõ, nếu như lúc ấy mình không đáp ứng, Hoàng hậu rất có thể sẽ thay đổi biện pháp khác hại Hạo ca ca, cho nên nàng mới giả vờ xu nịnh, đánh bạo muốn Ngọc Bài.

Ngọc Bài của cung Hoàng hậu, không có mệnh lệnh của chính Hoàng hậu, ai cũng lấy không được. thuốc mê của đại ma ma, là vì đặc chế, bên ngoài tìm không thấy, sử dụng dược liệu trân quý, trong đó một vị, đúng lúc là một phần năm nay mới cống được thưởng cho cung Hoàng hậu.

Hoàng hậu đầu đầy lửa giận bị một chậu nước lạnh giội tắt.

Mai Nùng Chi thấy bộ dạng bà ta sợ hãi, biết rõ là lời nói của mình có hiệu dụng, dứt khoát cũng không sợ.

"Hôm nay đến, chẳng qua là muốn nói một tiếng với nương nương, sau này loại chuyện hại người hại mình này ít làm chút, Nùng Chi sẽ ở trong Phật đường vì nương nương tụng kinh cầu phúc."

Hoàng hậu tức muốn chết.

Nhưng lại không biết gây khó dễ Mai Nùng Chi như thế nào.

Thứ nhất là trong tay nàng nắm Ngọc Bài và thuốc mê, thứ hai nàng là con gái yêu của Mai Trung Thư, nếu như vì vậy mà xử trí Mai Nùng Chi, sợ là Mai gia đơn giản sẽ không chịu để yên.

Thái tử đã bị thương, vạn lần không thể lại trải qua bao vây của một nhà Mai thị.

Muốn hận, chỉ có thể hận chính bà ta quá mức chủ quan, lại chịu thiệt trên tay một tiểu cô nương!

Mai Nùng Chi thừa cơ nói: "Nương nương yên tâm, chỉ cần nương nương không truy cứu, việc này Nùng Chi tuyệt sẽ không lộ ra ngoài." Đương nhiên, lời này nói là để gạt người.

Hoàng hậu nghĩ đến nàng cũng sẽ không nói ra, dù sao nàng cũng làm ra chuyện không thể tha thứ - - hạ dược Hoàng hậu, đây cũng không phải là việc nhỏ.

Mai Nùng Chi từ trong điện đi ra, phía sau lưng suất ra một tầng mồ hôi lạnh.

Đức phi tiến lên đỡ nàng, hỏi: "nói như thế nào?"

Mai Nùng Chi ngẩng đầu, "Tạm thời là không sao, cô cô cứ yên tâm đi."

Đức phi vuốt khuôn mặt của nàng, "Đứa bé ngoan, vất vả con rồi."

Mai Nùng Chi lắc đầu, "Con tự nguyện, không có gì vất vả không khổ cực."

đi ra thật xa, nàng đột nhiên nhớ tới cái gì, liếc mắt nhìn ra sau.

Mái cong cung Hoàng hậu, đứng sừng sững trùng trùng điệp điệp dưới biển mây, khí thế tràn đầy, lộ ra uy nghiêm không thể xúc phạm.

Tam cung lục viện bảy mươi hai toà hậu điện, trong đó cung Hoàng hậu là hoa lệ xa hoa lãng phí nhất.

Mai Nùng Chi thu hồi ánh mắt, giẫm bước nhỏ tựa sát bên cạnh Đức phi.

Bằng lực lượng một mình nàng, có lẽ không cách nào lật đổ Hoàng hậu, nhưng tuy là thiêu thân lao đầu vào lửa, vì Hạo ca ca, nàng cũng muốn hợp lực đánh cược một lần.

trên đời này, tất cả người muốn gây bất lợi đối với Hạo ca ca, đều là cừu nhân của nàng.

Tiệc tan, Thẩm Hạo mang theo Hòa Sinh rời đi, trước khi đi thì ghé qua cung Đức phi một chuyến.

Hòa Sinh trông thấy Mai Nùng Chi cũng ở đây, dâng lên hiếu kỳ, Mai cô nương tiến cung lúc nào?

Hàn huyên vài câu ít ỏi, lúc về Mai Nùng Chi cùng bọn họ cùng một chỗ hồi phủ.

Chỉ có một cỗ xe ngựa, Mai Nùng Chi ngồi kiệu mềm tiến cung, nên phải theo chân bọn họ chen vào một chiếc xe ngựa.

Xe ngựa tuy lớn, nhưng ba người ngồi chung, bầu không khí là lạ.

Mai Nùng Chi ra sức mà nhìn Thẩm Hạo bên kia, Thẩm Hạo ho khan, ôm Hòa Sinh vào trong ngực.

Mai Nùng Chi trên mặt không có chút biến hóa, liều chết nhìn chằm chằm, phảng phất như qua hôm nay, nàng sẽ không nhìnhắn nữa.

Mai Nùng Chi nhìn hắn, hắn nhìn Hòa Sinh, Hòa Sinh... nhìn chằm chằm mặt đất.

thật sự là, muốn bao nhiêu lúng túng thì có bấy nhiêu lúng túng.

Xuống xe ngựa, đoàn người đi vào phủ, mắt chỉ nhìn đường, không hề thay đổi.

Thẩm Hạo có việc đi thư phòng, Hòa Sinh cũng muốn đi, bị Mai Nùng Chi kéo lại.

"Ừ, ngày mai ta liền trở về, mấy món ăn cùng điểm tâm ngày hôm qua ngươi làm viết hết công thức cho ta đi."

Hòa Sinh cả kinh, "Mai cô nương phải về phủ sao?"

Chuyện tốt tới quá nhanh, nàng có chút không thể tin được.

Mai Nùng Chi liếc mắt, "Chẳng lẽ ngươi muốn lưu ta lại ăn Tết sao?
Chương trước Chương tiếp