Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

A Bạch Bất Bạch - Chương 88

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Cổ Đại,
Chương trước Chương tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khói chiều lượn lờ, mây nơi chân trời tản ra, bóng đêm từ đỉnh núi dần dần lộ ra, nhuộm ra bốn phía.

Mai Nùng Chi trở về Bình Lăng Vương phủ, Hoa Thịnh sáp tới, chỉ chỉ hướng chánh điện, nói: "Vị kia đi phòng bếp, nói là buổi tối muốn đích thân xuống bếp, cô nương mau mau đến xem sao?"

Mai Nùng Chi vuốt ve Ngọc Bài trong tay, do dự vài giây, sau đó đi theo phía sau Hoa Thịnh đi phòng bếp.

Toàn bộ hạ nhân trù phòng chạy ra ra ngoài, Hòa Sinh một mình ở bên trong xào rau nấu cơm, không cho bất kỳ kẻ nào hỗ trợ.

Trước khi Vương gia còn chưa có trở lại, nàng liền nghĩ xong, chờ hắn vừa xong công việc trở về, nhất định phải để cho hắn ăn cơm nàng làm 

Dịch sữa cá phiến*, nấm hoa chân vịt, đậu cô-ve nước gừng.. đặc biệt chọn món hắnthích ăn mà làm. Lâu rồi chưa xuống bếp, nhưng trù nghệ cũng không xa lạ, thái đồ ăntrên thớt gỗ, thuần thục như cũ, không tới nửa canh giờ, một bàn thức ăn đã toàn bộ làm xong.

Vẫy tay gọi nha hoàn mang thức ăn lên, hai hàng nô tỳ nối đuôi nhau mà vào. mộtđoàn người cầm hộp đựng thức ăn hộp đi Tây phòng chánh điện, một đoàn người bưng chậu đồng rửa mặt, hầu hạ nàng rửa tay.

một bữa cơm làm xong, trán đổ đầy mồ hôi, quần áo dính mùi khói dầu, nàng rửa sạch tay, chuẩn bị đi vào bên trong điện thay quần áo.

Giương mắt nhìn thấy ánh mắt quái dị của Thúy Ngọc, theo ánh mắt nhìn, trong sânnhỏ trước phòng bếp, giống như có người đang đứng? Lén lén lút lút, đông trốn tây nấp, a, nhìn thân ảnh, hình như là Mai cô nương?

Nàng đặt khăn lau tay xuống bên cạnh gọi: "Mai cô nương!"

Mai Nùng Chi vốn chỉ muốn nhìn xa xa, ở trong thế gia vọng tộc, chưa từng có ngườisẽ đích thân xuống bếp, những thứ này đều là hạ nhân làm, chủ tử sao có thể hạ mình làm chuyện như vậy?

Thế nhưng nhìn vẻ mặt bọn nô bộc vương phủ, Trắc phi giống như thường xuyên tự mình xuống bếp?

Hừ, thủ đoạn lôi kéo đàn ông đó sao?

Mai Nùng Chi dứt khoát thoải mái đứng ra, tư thế bước đi của tiểu thư khuê các, điđến trước mặt Hòa Sinh, xinh đẹp cười cười, nói: "thì ra chỗ hơn người của Trắc phi nương nương chính là trù nghệ."

Hòa Sinh sững sờ, bừng tỉnh lấy lại tinh thần, nàng ta đây là châm chọc?

Nàng vô thức nhẹ gật đầu, "Trù nghệ của ta quả thật là có thể."

Mai Nùng Chi không nghĩ tới nàng sẽ thẳng thắn mà thừa nhận như thế, khí nghẹn, tiếp theo hạ giọng, cười nói: "Xưa có yêu nữ dùng sắc mặt hầu hạ người, nay có Trắc phi dùng trù nghệ hầu hạ người, cũng là kỳ lạ quý hiếm."

Hòa Sinh giật giật khóe miệng, nhìn dáng vẻ nàng ốm yếu, cũng liền chẳng muốn so đo. "Mai cô nương nếu hâm mộ, cũng có thể thử xem."

Mai Nùng Chi liếc mắt, "Ta mới không có thèm."

Ngoài miệng mặc dù nói như vậy, nhưng ánh mắt nhịn không được liếc trù phòng, đám nô tỳ đang bưng đồ ăn đặt trong hộp, cao lương mỹ vị sắc hương đều đủ cả, chỉ là liếc mắt nhìn, có thể làm cho người ta thèm thuồng.

Mùi vị kia, khiến Mai Nùng Chi nhớ tới mùi vị tám tuổi năm đó Mai mẫu duy nhất mộtlần xuống bếp hầm canh cách thủy.

Thịt non được hầm như trong canh xương, thịt này nhai ở trong miệng ngọt ơi là ngọt, canh này bỏ thêm nước tương, uống vào là mùi thơm ngào ngạt.

Mùi thơm tươi ngon đánh tới, Mai Nùng Chi ngửi ngửi ngửi ngửi, bụng liền đói bụng.

Hòa Sinh hỏi: "Mai cô nương hôm nay cùng chúng ta một chỗ dùng bữa sao?" Tình hình bữa tối hôm qua, quả thực lúng túng kêu gào.

Vương gia thật vất vả đã trở về, nàng muốn hưởng thụ ôn nhu của hắn, nhưng nếu Mai Nùng Chi đặt trước mắt, nàng cũng thay nàng khó chịu. Ai, vẫn là hy vọng Mai cônương có thể biết khó mà lui a, ít nhất, chuyện thức ăn này, cũng đừng có theo chân bọn họ tụ tập trên một cái bàn.

Mai Nùng Chi suy nghĩ một chút, chỉ vào hộp đựng thức ăn đám nô tỳ cầm: "Ngươi làm mấy món ăn, nếu như ta một mình trong phòng dùng bữa, đủ ăn sao?"

Sợ là không đủ. Hòa Sinh ngẩn người, nghe ý tứ này của Mai cô nương, là muốn ăn đồ ăn nàng làm?

Nàng cũng không có lòng khoan hậu, một lần nữa vì Mai Nùng Chi xuống bếp.

Nàng gọi đại sư phụ phòng bếp, ngay trước mặt Mai Nùng Chi, dặn dò đại sư phụ, bảohắn dựa theo khẩu vị Mai Nùng Chi mà làm.

Mai Nùng Chi duỗi cổ dài ra nhìn qua, đám nô tỳ cầm hộp đựng thức ăn cơm đã đi đâukhông thấy tăm hơi.

An trí xong vấn đề đồ ăn cho Mai Nùng Chi, Hòa Sinh không có ý định chờ lâu, đangchuẩn bị đi, sau lưng nghe thấy Mai Nùng Chi gọi nàng: "Có thể chia đồ ăn từ chánh điện cho ta không?"

Nàng nói lời này phải cực kỳ nhỏ, như là đang nói chuyện gì không thể gặp người.

Có người thưởng thức trù nghệ, đây là chuyện tốt, huống chi người này là Mai Nùng Chi.

một giây trước còn giương nanh múa vuốt nói nàng là yêu nữ, hiện tại liền trông mong cầu khẩu phần lương thực, hai tướng đối lập, tình trạng này thực làm cho người ta vui mừng.

Hòa Sinh vung tay lên, không chút keo kiệt mà phân ra hai món ăn cho nàng ta.

Buổi tối lúc ăn cơm, Hòa Sinh ngồi trên đùi Thẩm Hạo, hai người vui sướng đang vui vẻ ăn cơm, phía trước liền có người đến nói: "Mai cô nương gọi nô tài đến xem, buổi tối chưa ăn no, hỏi chánh điện bên này có thể chia một tí nữa hay không."

Hòa Sinh quan sát trên bàn, đồ ăn sớm bị Vương gia ăn sạch sẽ, ở đâu còn có thể chia đồ ăn? Suy nghĩ một chút, sai người đem điểm tâm mình làm đưa qua.

Qua nửa canh giờ, vợ chồng son tản bộ trở về, đúng lúc trông thấy Mai Nùng Chi đangchờ ở ngưỡng cửa chánh điện.

Thẩm Hạo cố ý tránh hiềm nghi, mượn cớ đi tới thư phòng, trước khi đi đưa mắt liếc Hòa Sinh ra hiệu một cái, bảo nàng không cần cố kỵ sớm chút thoát thân cùng hắn tụ hợp.

Hòa Sinh nhún nhún mí mắt, bảo hắn yên tâm.

một trước một sau ngồi xuống, Hòa Sinh ra vẻ thâm trầm bưng chén trà nhỏ lên, trong đầu nghĩ đến nên nói chủ đề gì mới có thể nhanh chóng đuổi Mai Nùng Chi đi.

Đôi mắt thoáng nhìn hướng bên cạnh, Mai Nùng Chi đang từ phía dưới tay áo móc ra cái hộp cẩm tú bỏ túi khéo léo, từ bên trong lấy ra bánh xốp hạt vừng bắt đầu ăn.

Hòa Sinh trợn mắt há hốc mồm. Cử chỉ này, không quá phù hợp với tác phong ngày thường của Mai cô nương?

Rồi sau đó lập tức kịp phản ứng, giả vờ không nhìn thấy, tiếp tục uống của nàng trà.

Mai Nùng Chi chủ động lên tiếng, trong thanh âm không có ra vẻ rụt rè dịu dàng trước sau như một giống như ngày thường, kích động kéo kéo nói: "Giả bộ mấy ngày nay, đoán chừng ngươi nhìn cũng mệt mỏi. Tuy nói ta không phải rất thích ngươi, nhưng tay nghề xuống bếp của ngươi quả thật không tệ, ngày nào đó nếu như bị người từ vương phủ đuổi ra ngoài, ngược lại có thể thử một chút ra đường mở quán cơm."

Lời này sao nghe giống như trào phúng, mà giọng nói của nàng chân thành tha thiết, khuôn mặt nghiêm trang.

Hòa Sinh cười khẽ hai tiếng, nhổ ra hai chữ: "Quá khen."

Mai Nùng Chi tiếp tục nhặt bánh xốp nhét vào miệng, "Trong phủ ở mấy ngày nay, chắc hẳn ngươi cũng rất phiền ta đi."

Nghe lời này, giống như muốn đi? Cám ơn trời đất a. trên mặt Hòa Sinh cũng khônghiển lộ sắc mặt vui mừng, thăm dò nói: "Mai cô nương đây là nói chuyện này, khách quý đến ở, tự nhiên là vinh hạnh, làm sao lại phiền?"

Mai Nùng Chi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của nàng, chậc chậc hai tiếng, thì ratrên đời này còn có người biết giả bộ hơn nàng.

rõ ràng liền không thích, hà tất phải che giấu.

Mặc cho nàng nhìn thế nào, Hòa Sinh chính là không nổi giận, thề phải làm tốt công phu mặt ngoài.

Mai Nùng Chi nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, đột nhiên thở dài.

không thể không nói, gương mặt này khiến người ta nhìn lâu, quả thật sẽ cảm thấy thuận mắt. Từ ngữ tuyệt sắc khuynh thành như vậy, nàng không muốn thêm ở trênngười Hòa Sinh, nếu như thêm lên rồi, chẳng phải là đề cao chí khí người khác diệt uy phong của mình sao, cho nên vẫn là dùng hai chữ thuận mắt tương đối thỏa đáng.

Hòa Sinh đứng vững áp lực, mỉm cười.

Nàng chưa bao giờ nghĩ tới muốn dùng thiện ý cảm hóa Mai Nùng Chi, không nghĩ sử dụng biện pháp đuổi nàng đi ra ngoài cũng đã là tốt lắm rồi- - chỉ cần Mai Nùng Chi ở hết mấy ngày này, từ đó về sau, mọi người bình an vô sự, nước giếng không phạm nước sông liền đã mọi sự đều yên tĩnh.

Mai Nùng Chi nhớ tới chuyện hôm nay Hoàng hậu gọi nàng tiến cung, nhìn Hòa Sinhmột cái, lời nói đến bên miệng, lại chẹn họng trở về.

Hòa Sinh lặng yên nhìn nàng ăn xong một hộp bánh xốp, trong thời gian đó hai người cũng không trao đổi.

Liền nghe thấy thanh âm nhai bánh của Mai Nùng Chi.

Hòa Sinh nhớ tới chuột chũi đất, trong lúc nhất thời, ánh mắt nhìn Mai Nùng Chi có chút phức tạp.

Chẳng lẽ Mai cô nương đặc biệt chạy tới, bởi vì ăn bánh trước mặt nàng sao!

Cuối cùng một miếng bánh ăn xong, Mai Nùng Chi móc ra khăn lau khóe miệng, nhẹnhàng mà bước đi.

Buổi tối đi ngủ thay quần áo, Hòa Sinh nói chuyện Mai Nùng Chi ăn bánh với Thẩm Hạo, Thẩm Hạo nhíu mày, không cách nào tưởng tượng ra tình cảnh Hòa Sinh miêu tả.

Sau khi trầm mặc nửa ngày, hắn nặn ra lý do: "... Có thể là bị kích thích?"

Hòa Sinh gật gật đầu, cảm thấy có nhiều khả năng, tiếp tục nói: "Nàng còn nhìn ta, ánh mắt chíp bông, giống như có lời muốn nói."

Thẩm Hạo gỡ xuống đai lưng ngọc của nàng, "nói cái gì?"

Hòa Sinh lắc đầu, "không nói gì mới kỳ quái."

Thẩm Hạo sờ sờ đầu của nàng, ôm nàng đến trên giường nằm xuống, "Gia yến ngày mai, hai ta còn phải dậy sớm chuẩn bị, nàng đừng nghĩ đến những chuyện kia nữa, tránh khỏi buổi tối ngủ không được."

Hai người lại nói chuyện gia yến ngày mai, Hòa Sinh nói được mơ hồ, bắt đầu mệt rã rời. nhưng Thẩm Hạo tại lúc này nhào tới.

hắn thích nàng bộ dạng nửa ngủ nửa tỉnh, làm cho vật nào đó thức dậy đặc biệt hăng hái.

Ừ ừ a a động tác một phen, lúc chấm dứt Thẩm Hạo nằm ở trên người nàng, sờ lên bụng nàng, thở hổn hển nói câu: "Lúc nào có thể có đứa bé thì tốt rồi."

Hòa Sinh buồn ngủ mở mắt không ra, vừa rồi đã hao hết tất cả sức lực của nàng. hiệntại lỗ tai ong ong, cũng không có nghe hắn nói cái gì, ồn ào đáp: "sẽ có, sẽ có."

Thẩm Hạo một tay ôm nàng vào trong ngực, tức giận nỉ non một câu.

Tiểu không có lương tâm, một chút cũng không để tâm.

Hôm sau Thẩm Hạo mang theo Hòa Sinh tiến cung, xe ngựa vừa đi, Mai Nùng Chi liền vội vàng gọi kiệu mềm, đi vào trong cung.

Chiếu theo Hoàng hậu dặn dò, nàng trước phải đi cung Hoàng hậu ngồi một hồi, rồi sau đó xuất cung đi ngang qua Phượng Loan Điện, bởi vì muốn vào điện nhìn bình phong Bách Điểu Triêu Phượng mới, nhịn không được hiếu kỳ liền đi vào, rồi sau đó phát hiện Bình Lăng Vương cũng ở đây, sau liền...

Đương nhiên, đây hết thảy tạm thời chỉ dừng lại ở trong kế hoạch của Hoàng hậu, cũng không chính thức thực hiện.

Nhưng Hoàng hậu xem ra, chỉ cần Mai Nùng Chi đi vào cung, kế hoạch này cũng đãthành công một nửa.

Mai Nùng Chi đi cung Hoàng hậu, Hoàng hậu đang thay quần áo, thay đổi địch y mũ phượng, cả người ngồi ngay ngắn, phía dưới nô tài đang cầm giày đỏ thẫm hầu hạ bà ta mang giày.

Mai Nùng Chi ngồi phía dưới đối diện Hoàng hậu.

Nàng và Hoàng hậu, đại khái chỉ có không đến một phút đồng hồ nói chuyện, sau đó Hoàng hậu liền phải chạy tới tiền điện dự tiệc rồi.

Hoàng hậu hôm nay tâm tình rất tốt, hỏi Mai Nùng Chi: "Mai cô nương, chuẩn bị xong chưa?"

Mai Nùng Chi cười một tiếng, "... Nùng Chi càng nghĩ, vẫn cảm thấy không ổn."

Hoàng hậu kinh ngạc, đã đến cái tình trạng nguy cấp này rồi, chẳng lẽ lại nàng đổi ý sao?

Mai Nùng Chi hoảng hốt, khoát tay nói: "Hoàng hậu nương nương đừng hiểu lầm, takhông phải ý tứ kia, ta chẳng qua là cảm thấy, chuyện có lẽ còn có thể làm được càng chu toàn hơn."

Hoàng hậu phất tay cho lui cung nhân.

Mai Nùng Chi tiến lên phía trước nói: "Hôm qua nương nương nói, ở đỉnh lô trong Phượng Loan Điện thả mê tình hương, nhang này mặc dù có thể mê tình, nhưng Vương Gia là người thân kinh bách chiến, tự nhiên so với người bên ngoài càng nhẫn nại, nhang này chỉ sợ chống đỡ không được bao lâu."

Hoàng hậu nghe xong, cười nói: "Nha đầu ngươi ngược lại tỉ mỉ, Bổn cung cùng cũng nghĩ giống như ngươi vậy, sớm liền chuẩn bị tốt một bao thuốc mê bí mật, nghĩ đến hôm nay lúc ngươi tới liền cho ngươi, đợi Bình Lăng Vương bị hương mê hoặc, ngươi liền tranh thủ cầm bột thuốc này ngâm trà rót cho hắn uống xong. Mê hương thêm thuốc mê, coi như là Thiên Vương lão tử, cũng trốn không thoát."

nói xong, bà ta truyền đến một tâm phúc ma ma, trịnh trọng đưa một ít thuốc bột đưa cho Mai Nùng Chi.

Mai Nùng Chi vui vẻ ra mặt.

Vì che giấu tai mắt người, Hoàng hậu dặn dò tốt các hạng công việc, lại triệu đám cung nhân đi vào, tiếp tục chuyện dự tiệc ăn mặc.

Hai người ngồi ở trên giường, nô tỳ cầm vài đôi giày thử từng đôi một.

Giữa giường đặt một kỷ án, trên bàn bày biện trà, Hoàng hậu có một thói quen, trước khi đi ra ngoài phải dùng bạch an trà đựng trong chén sứ ngọc tím trong cung Hoàng hậu, nhấp hớp trà nhuận giọng, mới có thể thoải mái ra điện.

Hoàng hậu cúi đầu nhìn giày đỏ trên chân, bên cạnh Mai Nùng Chi cầm hũ châm trà bằng vàng nhỏ.

Hoàng hậu cũng không quay đầu lại nói: "Làm phiền Mai cô nương."

Chuyện còn chưa có thành đâu, liền gấp gáp pha trà rót nước nịnh bợ rồi, quả thực làmột hạt giống tốt.

Mai Nùng Chi cong miệng cười cười, nhìn chung quanh một cái, móng tay dính thuốc bột, dùng khí thế bưng tai không kịp sét đánh, phất trong chén sứ.

Đồ vật xấu xa không chịu nổi như vậy, vẫn là lưu cho Hoàng hậu tự mình hưởng dụng thôi.

Muốn bảo nàng hại Hạo ca ca? không có cửa đâu.

IMG

IMG

IMG
Chương trước Chương tiếp