Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

A Bạch Bất Bạch - Chương 86

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Cổ Đại,
Chương trước Chương tiếp
đã có ý nghĩ này, ánh mắt Hòa Sinh nhìn Mai Nùng Chi nhiều thêm vài phần tìm tòi nghiên cứu.

Nếu thực sự là như thế, nàng mới không chịu đâu, Vương gia đã nói, hắn đời này sẽ chỉ có một mình nàng thôi.

Mai Nùng Chi cười hỏi nàng: "Trắc phi nương nương, ngài nhỉn ta như vậy làm chi?"

Hòa Sinh hoàn hồn, bình tĩnh ứng phó nói: "Mai cô nương xinh đẹp, ta nhịn không được nhìn nhiều vài lần."

Mai Nùng Chi cúi đầu cười khẽ, lông mày lũng khẽ nhướng lên, "Hạo ca ca trước kia cũng nói như vậy qua."

... Hạo ca ca!

Hòa Sinh trợn tròn mắt nhìn, vì không thất thố ở trước mặt Mai Nùng Chi, trước khi tâm tình bộc phát, dời khuôn mặt ra.

Vương gia là Hạo ca ca gì chứ, kêu thân thiết như vậy làm chi!

Hừ. Hòa Sinh bĩu môi, đi lên phía trước một bước, vừa vặn chặn ánh mắt Mai Nùng Chi.

Giọng Mai Nùng Chi vẫn như thường: "Trắc phi nương nương, ngài làm sao vậy? Chẳng lẽ là Nùng Chi nói sai cái gì rồi sao, chọc giận ngươi mất hứng?"

... Phải nhịn xuống.

Hòa Sinh bắt chước Thẩm Hạo chọc mặt nàng như vậy, ngón tay hướng khóe miệng nhếch lên, nụ cười cứng ngắc, quay đầu lại nói: "không có nha, ta chỉ là lo lắng cho Mai cô nương, bên ngoài gió lớn, vẫn là mau trở lại phòng, đợi ngày khác thân thể ngươi khá hơn chút, ta lại cùng ngươi đi ra đi dạo."

Mai Nùng Chi xoay người phúc lễ, cố ý nhìn chằm chằm trên mặt nàng, cười đến trấn định tự nhiên: "Được."

Mai Nùng Chi vừa vào sương phòng, Hòa Sinh cố gắng hết cấp bậc lễ nghĩa, lập tức trở về chánh điện.

Nàng nổi giận đùng đùng ngồi xuống giường, dặn dò Thúy Ngọc nói: "Hầu hạ bút mực."

Nàng ngược lại muốn hỏi Vương gia một chút, Mai Nùng Chi này và hắn đến cùng là quan hệ như thế nào!

Thúy Ngọc lấy cái giấy Tuyên Thành đến, cẩn thận từng li từng tí khuyên Hòa Sinh: "Nương nương, không cần trúng thiết kế của người khác."

Hôm nay vị Mai cô nương kia vào phủ, nàng đúng lúc ở bên cạnh Hòa Sinh hầu hạ. Loại không phục ghen ghét này, vừa nhìn chính là tìm cách bới móc.

Hòa Sinh lật giấy Tuyên Thành lên, nổi giận nói: "Ta biết, cho nên mới muốn hỏi Vương gia một câu!"

Thúy Ngọc tiếp tục nói: "hiện nay nàng cái gì cũng không phải, mà người là nữ nhânVương gia cưới hỏi đàng hoàng, nếu như Vương gia thực có mấy thứ gì đó với nàng ta, làm sao chờ tới bây giờ?"

Hòa Sinh phồng quai hàm, lửa trong lòng sớm đã đi xuống hơn phân nửa.

Thúy Ngọc nói, nàng làm sao không rõ? Trước kia Mai Nùng Chi không đến phủ, nàng liền có phỏng đoán, hôm nay vừa thấy, càng thêm kiên định suy nghĩ trong lòng —— Mai Nùng Chi tỏ rõ chính là đến khiêu khích.

Đạo lý này nàng đều hiều, nhưng vẫn ngăn không được mà nghĩ ngợi lung tung.

Lúc trước hắn không có nàng, hiện tại và tương lai nàng đã có hắn, vẫn còn lòng tham suy nghĩ muốn nhìn trộm quá khứ củahắn.

Khả năng cũng là bởi vì như vậy, cho nên đối với Mai Nùng Chi, mới có thể không cách nào bình tĩnh.

Nàng dịch chuyển nghiên mực trên bàn mực, nhìn chằm chằm vào giấy Tuyên Thành trống không ngẩn người.

Sau một hồi, viết xuống một nhóm tiểu Khải thanh tú.

“—— Nhớ chàng, lòng như dòng nước sông Tây,

Ngày đêm chảy về Đông không bao giờ cạn.”

rõ ràng muốn phát tiết một trận, cuối cùng vẫn viết thơ tình khiến người xấu hổ này.

một giọt sáp đỏ, dán miệng phong thơ, giao cho gã sai vặt cầm thơ đưa đi về phía Nam.

Viết xong thơ, nàng nằm lên trên giường bày ra tư thế hình chữ bát (八, gọi Thúy Ngọc tiến lên.

Thúy Ngọc có nhãn lực lập tức xoa bóp cho nàng.

Hòa Sinh cọ cọ khuôn mặt lên gối đầu, giọng nói miễn cưỡng, hỏi: "Thúy Ngọc, ta như vậy, có phải rất nhu nhượchaykhông?"

Nào có ai đến cửa nhàkhiêu khích, mà chủ nhà còn phải dốc lòng đãi khách chiếu cố đây?

Thúy Ngọc lắc đầu, ngữ khí lão luyện: "Nương nương cái này gọi là khoan hậu, người có địa vị của người, nàng có thân phận của nàng, người không liên quan, hà tất vì nàng?"

Hòa Sinh dịu dàng thanh thanh cổ họng: "Có lý" 

Đêm hôm trước Hòa Sinh quyết định phải bình tĩnh, ngày thứ hai thiếu chút nữa nhịn không được, lần đầu tiên trong đời muốn đuổi người.

Mai Nùng Chi ngồi ở đối diện nàng, kéo tay của nàng, thân mật chỉ vào cây tùnglớn trướcchánh điện, nói: "Hạo ca ca xây dựng phủ năm đó, ta vừa vặn sáu tuổi, từng cọng cây ngọn cỏnơi đây, đều là ta nhìn nhìn xây đấy, trong đó không ít kiến trúchình thù kỳ lạ dị trạng, vẫn là ta cho ra chủ ý đó."

Hòa Sinh cố nén không vuitrong lòng, hàm răng cắn chặt, cười nói: "A, thật sự là phiền toái Mai cô nương rồi, phủ đệ này ta ở đặc biệt thoải mái, thì ra còn có công lao của Mai cô nương ở bên trong."

Đôi mắtMai Nùng Chi giống như thu thủy, lẳng lặng liếctrên mặt nàng, dường như muốn ở trên mặt nàng nhìn ra vẻ mặttức giận xấu hổ gì đó.

trên thực tế chỉ kém một chút như vậy, nàng quả thật có thể thấy bộ dạng Hòa Sinh tức giận rồi.

Mai Nùng Chi tiếp tục phát lực: "Trắc phi nương nương và Hạo ca ca gặp nhau, chưa tới một năm đúng không?"

Hòa Sinh ổn định vẻ mặttrên mặt, "Đúng vậy."

Mai Nùng Chi bấm ngón tay tính toán, "Tính toán ra, ta với Hạo ca ca đã quen biết hai mươi năm. Từ lúc ta từ trong bụng mẹ, liền đã có liên quan với Hạo ca ca. Hạo ca ca thích gì, chán ghét cái gì, ta toàn bộ biết rõ."

Nàng từng chữ từng chữ, chậm rãi nói ra, giống như cố ý kích thích Hòa Sinh.

Hòa Sinh nhịn không được liếc mắt.

Phải bình tĩnh! Bình tĩnh!

Mai Nùng Chi nhíu mày, "Trắc phi nương nương là có ý gì, chẳng lẽ lại hoài nghi ta sao?"

Hòa Sinh khoát tay, cười hì hì nói: "Nào có, Mai cô nương tiếp tục đi."

Mai Nùng Chi nhìn đôi má nàng non nớt đến độ có thể véo chảynước, trong lòng giận dữ.

Trông giữnhiều năm như vậy, lại thua bởi tiểu quả phụ hai lần gả!

Ý nghĩ như vậy vừa xuất hiện, Mai Nùng Chi chấn động, vội vàng kiềm chế phiền muộn dưới đáy lòng.

Nhưng cuối cùng là nàng ta đã đánh giá cao định lực của mình.

Nàng cũng không có vĩ đại như trong tưởng tượng.

Nàng ghen ghét, ghen ghét đến nổi điên!

Những năm này, chưa bao giờ nóira hai chữái mộ với Hạo ca ca, chỉ vì lời nóicó thể nói ra khỏi miệng đềukhông có ý nghĩa. Chỉ cần nàng dùng ánh mắt tràn ngập tình ý nhìn hắn, đó chính là cách bày tỏ tình ý chân thành nhất của nàng.

đã từng cho rằng cho dù Hạo ca ca thủy chung không động đậy tâm tư với nàng, vậy cũng không sao. Nàng ái mộ hắn, là ngườiái mộhắn, cho dù hắn một chút cũng không đáp lại, nàng vẫn cảm thấy thỏa mãn.

Nàng cho là mình có thể liên tục liên tục lưu luyếnhắnthuần túy như vậy, thẳng đến khi truyền đến tin tứchắn cưới người khác.

Mai Nùng Chi che ngực, thoáng có chút không thở nổi.

Hòa Sinh vô thức đi đỡ nàng, bị nàng một tay hất qua.

"Ngươi tránh ra!"

Hòa Sinh phút chốc liền phát hỏa.

Chẳng lẽ nàng ta ở trong phủ ho chết, Vương gia sẽ là của nàng ta sao?

Mai cô nương đến cùng suy nghĩ cái gì! Nếu như sinh bệnh, liền phải hảo hảo mà ở nhà dưỡng bệnh, vô duyên vô cớ chạy tới chỗ này nói vài lời làm cho người ta chán ghét, không chọc tức được người khác, ngược lại trước đã chọc mình tức ngã rồi.

Cho dù muốn tranh nam nhân, tốt xấu cũng phải khỏe mạnh an khang, có mệnh mới tranh giành được chứ!

"Thúy Ngọc!"

Thúy Ngọc bận rộn chạy vào, "Nương nương có gì phân phó?"

Hòa Sinh thanh sắc câu lệ nói: "đi vào cung mời thái y."

Mai Nùng Chi từ chối nhã nhặn, nói: "không cần Trắc phi quan tâm."

Hòa Sinh nghe xong lời này liền nổi giận, quay đầu lại nói: "Ngươi nếu như đã đến ở trong phủ của ta, đó chính là khách nhân, chủ nhà an bài thế nào, khách nhân phải chấp nhận thế ấy, ngày nào đó nếu như ngươi nghẹn họng thở gấp, ngược lại nơi này, ta và Vương gia năm này trôi quathế nào đây, toàn bộ quý phủ còn ăn mừng năm mới gì nữa?"

Nàng hiếm khi nghiêm khắcnhư vậy, ngay cả Thúy Ngọc cũng bị dọa.

Mai Nùng Chi nhíu chặt lông mày, run rẩy bờ môi, đầu cúi thấp xuống dưới.

Nàng nhìn mềm mại, kì thực là một người tính tình cương liệt kêu gào.

Hòa Sinh cũng không muốn đợi tiếp nữa, cầm váy liền đi ra ngoài cửa, trước khi đi nhớ tới cái gì, buông lời nói: "Thái y kê đơn thuốc, cần phải nhìn chằm chằm xem cô nương nhà ngươi uống hết."

Hoa Thịnh ngẩn người, lúc này mới phản ứng tới, thì ra là dặn dò nàng, do đó vội vàng đáp ứng.

Bên trong chánh điện, Thúy Ngọc một đường chạy chậm đuổi kịp, ngoài miệng la hét: "Xin bớt giận, đừng giận hại thân."

Hòa Sinh dừng bước chân, mạnh miệng nói: "Ta nào có tức giận? Bất quá là ngại nàng sĩ diện cãi láo mà thôi."

Mai Nùng Chi một hơi nói nhiều như vậy, câu nào cũng không rời Vương gia, trong miệng nói tất cả đều là chuyện của Vương gia.

Cái gì "Hạo ca ca thích nhất táo mùa đông", "Hạo ca ca thích màu đỏ", "Hạo ca ca thích cảnh xuântháng Tư", như vậy như vậy á..., "Hạo ca ca" dài, "Hạo ca ca" ngắn, nàng nghe mà tai đều mọc kén hết rồi!

Thúy Ngọc đi lên phía trước quan sát, "thật không có tức giận?"

Hòa Sinh đá đá mũi giày, nhẹ nhàng một câu: "Có một chút tức giận."

Thúy Ngọc vội vàng đỡ nàng nằm xuống, bắt chước như hôm qua như vậy, đấm lưng bóp chân cho nàng."Vương phi nương nương của ta ơi, vẫn là lần đầu thấy người như vậy đó."

Hòa Sinh quay đầu lại, "Vừa rồi như vậy rất dữ sao?"

Thúy Ngọc gật gật đầu.

Hòa Sinh cầm cái gối vuốt vuốt.

Chuyện như vậy, ai không tức giận, ai lại chịu thua. Nữ nhân lúc giằng co, so chính là tính nhẫn nại.

Sau khi Thúy Ngọc xoa bóp xương sống cho nàng, bàn tay đè xuống, làm nàng vừa chua xót vừa đau.

Nàng nằmmà nước mắt lưng tròng, nghĩ thầm: không có Vương gia ôm ngủ, nàng ngủ cũng không an ổn, bị sái cổ vài ngàyrồi.

Thúy Ngọc hỏi: "Nương nương hà tất mời thái y cho nàng, trực tiếp vào trong cung, bảo Mai gia đón nàng ta đi không phải tốt hơn sao?"

Hòa Sinh không quá tình nguyện nói ra nguyên do. Có thể là vì nàng ở bên cạnh Vương gia quá hạnh phúc, trái tim trở nêncàng mềm mại so với trước kia.

một cô nương tốt, tra tấn mình thành như vậy, bệnh lợi hại như vậy, còn chạy đến tận cửa khiêu khích, không sợ người khác chê cười nàng ta sao?

Nàng buồn bực hồi lâu, bất mãnnói: "... Ta cảm thấy nàng ta như vậy không đáng, có chút tội nghiệp nàng."

Thúy Ngọc sợ tới mức a một tiếng, cho là mình nghe lầm.

Hòa Sinh a một tiếng nằm thẳng xuống, thanh âm nhỏ thật nhỏ nhỏ, tay gối lên gối đầuThẩm Hạo thường ngày ngủ.

Có thể là bởi vì rất ưa thích Vương gia, rất thích hắn, xa xa không chỉ đều muốn chiếm hữu hắn đơn thuần như vậy thôi.

Xuất phát từ tư tâm của một cô nương, nàng nghe được người khác ngấp nghé Vương gia, trong lòng vẫn sẽ không thoải mái, nhưng sẽ vô thức suy nghĩ, nếu là nàng ngay trước mặt người nổi giận, sẽ ảnh hưởng gì đến hắn.

Nếu như Mai Nùng Chi không phải nữ nhi của Mai Trung Thư, hôm nay nàng nhất định sẽ đuổi người ra ngoài.

Đó là nữ nhi yêu của cậu hắn, hắn đang trong quá trình củng cố địa vị, cần phải lấy được ủng hộ của Mai Trung Thư, huống hồ Mai Nùng Chi yêu Vương gia nhiều năm như vậy, coi như là tức giận bất bình, cũng là chuyện phải làm.

Chỉ cần Mai Nùng Chi không có làm ra hành viquá phận gì, làm cho nàng trổ tài miệng lưỡi sắc bén thì như thế nào?

Hòa Sinh ôm gối đầu của hắn vào trong ngực, phía trên kia có lưu lại mùi của hắn.

"Vương gia là ứng cử viên rất tốt để kết hôn, nhưng cũng đã kết duyên với ta rồi, Mai cô nương bỏ ra nhiều năm như vậy, đichờ đợi Vương gia, quả thực là không đáng."

Thúy Ngọc nghe lời này, có chút mơ hồ, hỏi: "Vương gia tốt như vậy, làm sao lại không đáng hả?"

Hòa Sinh liếc nàng một cái, "Mọi thứ không thích hợp, cho dù có tốt, cũng không đáng giá."

Thúy Ngọc nghiền ngẫm lời này mấy lần, cảm thấy rất có thâm ý, nghe xong hiểu bảy tám phần, ngược lại hỏi: "Sau này làm sao bây giờ, nàng ta không phóng khoáng như vậy, chẳng lẽ mỗi ngày vẫn phải sáp tới trước mặt nàng ta sao đi sao?"

Hòa Sinh bất đắc dĩ thở dài, nàng chính là vừa đáng tiếc lại vừa đồng tình với Mai Nùng Chi, đáng tiếc nàng lúc nào cũng nghe Mai Nùng Chi nói Hạo ca ca gì gì đó, cũng khẳng định chịu không được.

Phải nghĩ cách, luyện lòng dạ của bản thân một chút mới được.

Vốn định trốn tránh, nàng không đi, Mai Nùng Chi liền tự mình tìm tới.

Bởi vì trong phủ có khách, Hòa Sinh không tiện đi ra ngoài du ngoạn, vừa không muốn đi phiền toái mẫu phi, lại không có lý do gì cự tuyệt không gặp, đành phải nghe Mai Nùng Chi thao thao bất tuyệt về đủ loại thói quen trong truyền thuyết của Vương gia.

Vừa mới bắt đầu thì không kiên nhẫn nổi, nghe được một nửa, Hòa Sinh đột nhiên ý thức được: nếu như Mai Nùng Chi nóiđều là thật sự, vậy nàng đối với Vương gia rất hiểu rõ, quả thật là xa xa không bì kịp Mai Nùng Chi.

Buổi tối hôm đó nàng lại buồn bực.

Lật qua lật lại suy nghĩ hồi lâu, thích một người, liền nhất định phải hiểu rõ hắn sao?

không hiểu hắn, chính là không thích hắn sao?

Đợi bên cửa sổ nhú lên vầng nắng sớm đầu tiên, nàng rốt khai thông bản thân: nếu như không biết, vậy thì từ giờ trở đi tìm hiểu là được rồi.

Mai Nùng Chi không phải tự xưng rất hiểu rõ Vương gia sao, mỗi ngày chạy tới khoe khoang, nghĩ đến hai mươi năm nhân sinh của nàng ta, toàn bộ lấy ra nghiên cứu sở thích của Vương gia à?

Vừa vặn có sẵn đấy thì nàng chỉ việc nghe thôi.

không có gì bất ngờ xảy ra, Mai Nùng Chi đúng giờ vào chánh điện, vừa chuẩn chuẩn bị bắt đầu chậm rãi nói "những chuyện của Hạo ca ca không thể không nói".

Nhưng lần này, nàng còn chưa mở miệng nói, Hòa Sinh liền nằm ở trên thư án, nghiên cứu giấy bút đã được chuẩn bị cho tốt, thúc nàng: "Mai cô nương, cô nói chậm chút."

Mai Nùng Chi vẻ mặt hiếu kỳ, nhưng lại không đem lời của nàng để ở trong lòng.

Miệng nàng ta không ngừng nghỉ nói liến thoắng.

nói đến miệng đắng lưỡi khô, ngẩng đầu phát hiện Hòa Sinh đang sửa sang lại trang giấy, rậm rạp chằng chịt viết rất nhiều.

Hòa Sinh chọn lấy mấy tấm, vừa rồi Mai Nùng Chi nói quá nhanh, nhiều lời vô ích, điểm quan trông thì quá ít, nàng chỉ tóm tắt vài ý, cũng không biết có chính xác không nữa.

Hỏi: "Mai cô nương, có một số việc còn cần thỉnh giáo một phen."

Mai Nùng Chi thản nhiên nói: "Trắc phi nương nương cứ nói, chỉ cần là về chuyện của Hạo ca ca, ta định tri vô bất ngôn (không biết không nói) ngôn vô bất tẫn (biết gì nói nấy)."

Hòa Sinh trong lòng thoáng lải nhải một lát, đem những điểm vừa rồi không nhớ rõ ràng một lần nữa hỏi lại một lần.

Mai Nùng Chi tự hào nói lại một lượt.

trên đời này, không có người nào có thể hiểu rõ Vương gia hơn nàng.

Trắc phi và Hạo ca ca chung quy chỉ có duyên phận không đến một năm, có thể nào so với biểu muội hai mươi năm là nàng chứ?

Hòa Sinh ghi nhớ điểm quan trọng.

Mai Nùng Chi không nhịn được hiếu kỳ trong lòng, đi qua dò xét, hỏi: "Trắc phi đang viết cái gì đó?"

Hòa Sinh lắc lắc trang giấy trong tay, ngữ khí chân thành: "Ta mặc dù không hiểu rõ Vương gia như Mai cô nương, nhưng tục ngữ nói thật đúng, người chậm cần bắt đầu sớm, trí nhớ tốt không bằng chăm chỉ, ta nghe ngươi nói một lần, sau đó toàn bộ nhớ kỹ, ngày sau rỗi rãnh liền đảo lộn một cái, như vậy không tới nửa năm, Vương gia thích hay ghét, ta cũng vậy có thể như Mai cô nương thuộc làu làu rồi."

Nàng nhếch miệng cười cười, tiếp tục nói "May mắn mà có Mai cô nương, tiết kiệm không ít khí lực cho ta."

Mai Nùng Chi cơ hồ tức chết.

Tốt lắm, thành quả nàng quan sát nhiều năm như vậy, trong khoảng khắc lại bị người khác dễ dàng lấy được như vậy!

Hòa Sinh sợ nàng tức giận thổ huyết, vội vàng gọi thái y đang chờ lệnh bất cứ lúc nào, nói: "Nhanh xem cho Mai cô nươngmột cái."

Mai Nùng Chi kéo dài như vậy, cũng không chủ động lôi kéo Hòa Sinh nói chuyện. Nàng giống như đợi lát nữa Thẩm Hạo trở về, dường như chỉ cần Thẩm Hạo trở về, nàng chính là vẫn có hy vọng.

Đức phi gọi Hòa Sinh tiến cung, nhìn sắc mặt nàng, so với trước tiều tụy hơn một chút, lo lắng hỏi: "Gần đây ở với Nùng Chi có tốt không?"

Hòa Sinh xoa xoa dụi mắt, không dám nói dối, "Mai cô nương dường như không thích con lắm."

Đức phi thở dài, "Đứa bé ngoan, khiến con chịu ủy khuất rồi."

Đức phi nếu không nói như vậy, Hòa Sinh ngược lại không cảm thấy mình ủy khuất. Nàng mỗi ngày đều ăn ăn uống uống, thỉnh thoảng Mai Nùng Chi đến, còn có thể ghi chép, thời gian trôi qua vẫn rất tiêu sái.

Thế nhưng hiện tại Đức phi vừa nói như vậy, nàng sinh ra chua xót, cảm thấy quả thật giống như nên ủy khuất một phen.

Nghĩ như vậy, tiểu tức phụ ra vẻ ta đây lại lộ ra, hỏi: "Vương gia lúc nào có thể trở về?"

Còn có mười ngày đã bước sang năm mới rồi, nàng không muốn một mình lẻ loi trơ trọi đón giao thừa.

Đức phi vỗ lưng của nàng, "Sắp rồi, đợi hắn trở về, bảo hắn hảo hảo đền bù tổn thất cho con."

"... Đền bù tổn thất gì chứ..." Ngoài miệng yếu ớt một câu, nhưng trong lòng nghĩ lệch ra chuyện khác, mặt đỏ lên, ngẩng đầu nói với Đức phi: "Con thay mẫu phi chiêu đãi Mai cô nương thật tốt, năm nay mẫu phi phải lì xì con thật nhiều tiền mừng tuổi đó."

Hòa Sinh một phen làm nũng, ngược lại làm hòa tan vẻ thiếu tự nhiên trong đầu Đức phi.

Người là bà đưa vào phủ, Nùng Chi mấy ngày nay vô cùng gây khó dễ cho Hòa Sinh cũng là sự thật, bà làm bà bà, tìm chuyện như vậy cho dâu tức, quả thật là không đúng. không phải không lo lắng sinh ra khúc mắt giữa mẹ chồng nàng dâu, nhưng bà cũng không có cách nào, đành phải bù tổn thất cho Hòa Sinh sau vậy.

hiện tại Hòa Sinh nói như vậy, bà ngược lại yên tâm hơn một chút.

Đức phi kẹp tay của nàng trong lòng bàn tay, cười nói: "Nhất định sẽ thưởng cho con phong bao lì xì lớn nhất."

Vào lúc mẹ chồng nàng dâu đang nói chuyện, bên kia Bình Lăng Vương phủ đã có động tĩnh -- Thẩm Hạo sớm hồi kinh rồi.

Vốn là muốn cho Hòa Sinh một kinh hỉ, trên đường giấu giếm, đã đến Vương phủ, nhưng lại chụp hụt.

Thúy Ngọc đáp lời: "Nương nương tiến cung gặp Đức phi nương nương."

Thẩm Hạo hơi có vẻ thất vọng vẫy vẫy tay, do dự có nên tiến cung tìm nàng hay không, phảng phất, cửa ra vào có một thanhâm thanh lệ vang lên, bước chân lộn xộn chạy vào trong phòng.

"Hạo ca ca!"

Thẩm Hạo vừa trở về, cũng không biết Mai Nùng Chi trong phủ, nhíu mày nhìn Thúy Ngọc, Thúy Ngọc liền vội vàng bẩm báo chuyện Mai Nùng Chi.

Lời còn chưa dứt, Mai Nùng Chi đã chạy đến trước mặt.

Hai mắt nàng rưng rưng, kích động dị thường.

Trông sao trông trăng, rốt cuộc cũng chờ được hắn rồi!

Thẩm Hạo đã lâu chưa gặp nàng, người bỗng chốc xuất hiện trước mắt như vậy, hắn có chút lờ mờ, phải sau mấy giây mới phản ứng tới, sau lại thản nhiên mà xê dịch, trên mặt là lãnh đạm không thể bình thường hơn.

"Nùng Chi biểu muội, là muội sao."

Đối với cái dạng đạm mạc này của Thẩm Hạo, Mai Nùng Chi cũng không cảm thấy lạ. Ngược lại nàng cảm thấy vốn là như vậy, cao cao tại thượng không gần người lạ, mới là Thẩm Hạo chân thật.

Thẩm Hạo vừa thấy nàng, đầu có chút lớn.

nói như thế nào đây? Mai Nùng Chi từ nhỏ liền thích quấn quít lấy hắn, so với Tiểu Thập Tam càng bám người, em bé phấn điêu ngọc trác, theo lý thuyết hẳn là người gặp người thích, nhưng quả thực hắn không thích.

Đại khái là bắt đầu từ khi hắn mười mấy tuổi, khi đó Mai Nùng Chi vừa mới học nói học đi, liền cả ngày bảo cậu ôm nàng đến chỗ hắn, về sau xuất cung xây phủ, nàng liền tới thường hơn.

hắn có thể trốn tránh Tiểu Thập Tam, nhưng không cách nào trốn Mai Nùng Chi. Chỉ vì Mai Trung Thư là cậu hắn , hắn cũngkhông thể chận cậu nhà mình ngoài cửa, cũng chỉ có thể chậm rãi quen với sự tiếp cận của Mai Nùng Chi.

May mắn nàng biết rõ hắn không thích bị người đụng vào, tuy rằng bám người một chút, nhưng chưa bao giờ làm ra chuyện khiến hắn mất hứng.

Trong trí nhớ, vị Tiểu Biểu Muội này, luôn dùng hết khả năng mà nịnh nọt hắn.

Mai Nùng Chi đi lên phía trước một bước, cũng không gần hắn lắm, cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Hạo ca ca, muội tự tiện chủ trương cầu xin phụ thân đến vương phủ ở, huynh đừng tức giận."

... hắn không có tức giận, chính là lo lắng Hòa Sinh tức giận. Thẩm Hạo trầm tư một lát, rồi hỏi việc nhà vài câu.

Khô cằn mấy câu, nàng lại đáp rất cao hứng.

Rất lâu rồi không có nói chuyện với Hạo ca ca nhiều như vậy, lần trước gần kề bên hắn như vậy, vẫn là vào năm ngoái.

Có lẽ nhìn không quen thái độ nhún nhường thấp bé ấy của nàng, Thẩm Hạo nói: "Cậu luôn quan tâm hôn sự của muội, muội cũng nên thành thân rồi."

Mai Nùng Chi sửng sốt, đôi mắt tròn tròn nhìn Thẩm Hạo, mở miệng muốn nói, nhiều lần lời nói đến bên miệng, lại nuốt trở vào.

Nàng rất muốn nói cho hắn biết, nàng thích hắn, nàng muốn gả chính là hắn!

Dáng vẻ nàng đáng thương hề hề, Thẩm Hạo đã thấy qua nhiều lần lắm.

Thăm dò giả bộ hồ đồ cũng làm cho người ta mệt mỏi. Mấy năm nay, trở ngại tình cảm, hắn không tiện vạch trần, dù sao cũng ám chỉ vài câu, hy vọng có thể cho nàng biết khó mà lui. Dù sao cũng là trưởng nữ bảo bối của cậu, nếu nói lời quá nặng, nàng nghĩ không thông tự sát thì biết làm sao bây giờ?

đang nghĩ ngợi, bên ngoài có người thông truyền: "Vương Phi hồi phủ."

Mai Nùng Chi không nhúc nhích chút nào, Thẩm Hạo lại vô thức có chút bối rối, quan sát Mai Nùng Chi, nghĩ nên giấu nàng ở đâu.

hắn luống cuống tay chân nhìn quanh bốn phía, còn chưa kịp tìm được nơi tốt, đã nghe thấy có người đi vào.

Thẩm Hạo đứng dậy đón.

Hòa Sinh chợt thấy hắn ở trước mặt, ngây ngẩn cả người, tưởng rằng ảo giác, rồi sau đó lấy lại tinh thần, lại bị hắn một chút ôm vào trong ngực, cánh tay ấm áp vững vàng, là cái ôm nàng đã hoài bão hơn nửa tháng rồi.

Nằm ở trong ngực của hắn, nỗi khổ tương tư mấy ngày nay phút chốc bộc phát, oa lên khóc một tiếng, nhẹ nhàng yếu ớt gọi tên của hắn.

Người trong điện theo thói quen mà tự động tránh lui.

Mai Nùng Chi đứng ở phía trước, nhìn thấy nụ cười cưng chiều trên mặt Thẩm Hạo, vô cùng có kiên nhẫn dỗ dành ngườiđang người trong ngực-- đó là ôn nhu nàng chưa bao giờ thấy qua.

Nàng đưa tay dụi mắt, không thể tin được người có nụ cười rực rỡ trước mắt này, là Hạo ca ca của nàng.

Cái gì thế này, nàng đối với Hạo ca ca rất hiểu rõ, Hạo ca ca cho tới bây giờ đều là người ăn nói có ý tứ, hắn làm sao biết che chở trăm bề đối với một người như vậy?

Nhìn nhu tình trong mắt hắn, cùng với khi nàng nhìn hắn mấy năm nay, giống nhau như đúc.

Nhưng, phần nhu tình này cũng không phải dành cho nàng.

Mai Nùng Chi hô hấp dồn dập, bỗng dưng chùn xuống, dường như nghe thấy trong đáy lòng có gì đó vỡ vụn.
Chương trước Chương tiếp