Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

A Bạch Bất Bạch - Chương 85

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Cổ Đại,
Chương trước Chương tiếp
Vệ Cẩm Chi đi đến trước thư án, từ trong sách rút ra một trang giấy ố vàng, đưa tới trước mặt Thẩm Mậu, nói: "Điện hạ chớ sốt ruột, đợi qua năm, Thái tử bên kia, tự có định số."

Thẩm Mậu không hiểu cầm lấy trang giấy, nhìn nhìn, phía trên chỉ viết tên của một người.

"Trần An?"

Hình như là tiểu thị vệ bên cạnh Thái tử?

Vệ Cẩm Chi cười mà không nói, cầm trang giấy xé toang, thả vào giữa rãnh án thiêu hủy.

Gió Bắc gào thét, trời càng ngày càng lạnh. Vụ án chiếm đoạt lương thuế ở phía Nam bởi vì liên lụy quá nhiều, Thánh Nhân đánh phải phái Thẩm Hạo tới đây xử lý.

Lần đầu tiên chia ra sau khi thành hôn, Hòa Sinh rất là không muốn, tiễn hắn đến cổng thành.

Ánh mắt mỹ nhân trong veo như nước, vừa nghĩ tới sẽ phải chia xa với người trong lòng, trong mắt liền dập dờn sóng nước, khiến người thương yêu.

Thẩm Hạo nâng khuôn mặt nàng, cúi đầu ghé sát vào, diu dàng an ủi: "Tối đa một tháng, sẽ không đi quá lâu."

Hòa Sinh lau lau mũi, quyết định không khóc nữa, nhưng nghĩ đi nghĩ lại trong mắt liền lại có nước mắt. "một tháng nữa là bước sang năm mới rồi, đã nói năm nay muốn cùng ta cùng một chỗ đón giao thừa mà."

Thẩm Hạo gật đầu, nhìn bộ dạng lưu luyến không rời này của nàng, đột nhiên nhớ tới chuyện năm sau.

không có gì bất ngờ xảy ra, đợi qua năm, chuyện Mạc Bắc, Thánh Nhân nhất định sẽ phái hắn xuất binh tiêu diệt. Nhiều thìnửa năm ít thì ba tháng, nàng sớm muộn cũng phải quen.

Vừa nghĩ như thế, dứt khoát kìm lại quyết tâm không an ủi, chỉ nói sẽ viết thư cho nàng, bảo nàng ngoan ngoãn ở nhà chờhắn trở về.

hắn xoay người lại lên ngựa, Hòa Sinh kinh ngạc chạy đuổi theo sau vài bước, muốn gọi hắn nhưng không lại không gọi ra tiếng.

Sau khi hồi phủ, hết thảy vẫn như cũ, nhưng không có hắn, nàng có vẻ có vài phần cô đơn.

Mất tinh thần vài ngày, nhận được thơ hắn gửi về, rải rác vài câu, nói hết thảy đều tốt, hi vọng nàng chiếu cố tốt thân thể,không cần thiết nhớ thương.

Hòa Sinh cầm thơ ngẩn người.

hắn đi chính là Kinh Châu, cách Vọng Kinh có bảy tám ngày lộ trình, hiện nay Vọng Kinh đã lạnh thấu xương, ước chừng sẽ có tuyết rơi. Kinh Châu bên kia, có thể hay không cũng là trời âm u lạnh lẽo như thế nà? sẽ ấm áp vài phần hay vẫn là càng thêm rét lạnh?

Xa hắn mới biết, tham niệm đối với hắn, đã vào xương.

Mới mấy ngày đầu, bên cạnh không có ai, trong chăn lạnh lẽo, nàng lật qua lật lại mà vẫn ngủ không được, đầu mắt thậm chí có sắc xanh đen. Về sau Thúy Ngọc trắng đêm nói chuyện cùng nàng, lúc này mới đỡ được một chút, nghe có người nóichuyện, chậm rãi cũng có thể ngủ được.

Lúc ăn cơm cũng là như thế, trước kia ngoại trừ cơm sáng hắn phải thượng triều không thể ăn cùng nàng, còn ăn trưa ăn tối, thậm chí là ăn khuya, đều là hắn ăn cùng nàng.

Ăn cơm cũng không có khẩu vị.

Hòa Sinh từ trong tay áo ấm áp vươn cổ tay ra, nhẹ nhàng nhéo nhéo cổ tay vốn gầy yếu, xoa xoa khóe mắt chua chua, hỏi Thúy Ngọc: "Ta có phải gầy rồi không?"

Thúy Ngọc nhìn nhìn, cũng không trực tiếp trả lời, mà nói: "Vương gia mà biết, nhất định sẽ đau lòng.”

Hòa Sinh chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời tối tăm mờ mịt, lâu rồi không có nắng.

hắn hiện tại có nhớ nàng hay không?

Sau nửa ngày, dặn dò Thúy Ngọc dâng bút mực, nói: "Ta muốn hồi âm cho Vương gia."

Đề bút hồi lâu, lại không biết nên viết cái gì. Nếu thẳng thắn bày tỏ tình cảm tương tư, quá sĩ diện cãi láo, huống hồ hắncũng không có nói nhớ nàng mà.

Tay cũng cứng, liên tục dừng ở một chỗ, mực cũng khô rồi, nhưng vẫn không viết ra được câu nào. Đến cuối cùng, liền viết sáu chữ to: "Mọi chuyện đều tốt chớ nhớ nhung."

Vội vàng bỏ vào phong thư, sai người ra roi thúc ngựa đưa đi.

Trong phủ đợi, khó tránh khỏi cảm thấy buồn bự, phải tìm chuyện gì làm mới tốt.

đã tới cửa ải cuối năm, tất cả đều các phủ bận rộn chuyện lễ mừng năm mới, nàng lại càng không cần quan tâm tới những chuyện này. Đức phi nghĩ nàng tân hôn năm thứ nhất, đối với những chuyện này cũng chưa quen thuộc, sớm đã sai ma ma trong cung giúp đỡ.

Nàng vừa vặn muốn tìm chút ít chuyện làm, liền đi theo ma ma trong cung học tập quản lý vương phủ chưởng quản các hạng mục công việc.

Đức phi bên kia, bởi vì nhớ tới Thẩm Hạo đi ra bên ngoài, sai người tặng áo khoác Bạch Hồ cùng vài vật phẩm năm nay mới có được.

Mai Trung Thư tiến cung, Đức phi đang đo quần áo cho Tiểu Thập Tam.

Tiểu Thập Tam ăn nhiều, lớn nhanh, cơ hồ mỗi tháng đều phải may xiêm y mới. Vừa gặp lễ mừng năm mới, Đức phi vừa vặn làm thêm vài bộ đồ mới cho hắn.

Tiểu Thập Tam tính tình hoạt bát, đứng bất động cả người liền khó chịu, thật vất vả đo xong, trông thấy người đứng ở cửa đại điện, vội vàng chạy tới.

âm thanh bập bẹ hô to: "Mai cữu cữu."

Tiếng cậu này là theo xưng hô của Thẩm Hạo đối với Mai Trung Thư.

Mai Trung Thư cười đến mức nếp nhăn trên mặt cũng đi ra, muốn tiến lên ôm hắn, nhưng bởi vì quân thần có khác, hànhmột cái lễ lớn, một mực cung kính nói: "Giảm thọ lão thần rồi."

Đức phi phất tay gọi Tiểu Thập Tam trở về, Tiểu Thập Tam bổ nhào nằm ở giữa gối Đức phi.

"Nơi này là bên trong điện, không có người ngoài, hắn gọi ngươi một tiếng cậu, ngươi liền nhận đi."

Chu Đức Hải mang ghế dựa hoa lê, Mai Trung Thư tạ ơn ngồi xuống, quan sát Tiểu Thập Tam trong ngực Đức phi, cười nói: "Bị người nghe thấy, thủy chung không tốt lắm."

Đức phi vỗ vỗ vai Tiểu Thập Tam, nói: "đi qua chỗ Mai cữu cữu đi."

Tiểu Thập Tam hấp tấp chạy tới.

Mai Trung Thư có chút trở tay không kịp, cẩn thận từng li từng tí bế Tiểu Thập Tam lên, vẻ mặt yêu thương.

Đức phi là biết rõ tâm tư Mai Trung Thư.

Năm Tiểu Thập Tam được sinh ra, Mai phu nhân già mà có con, vốn tưởng rằng như ý thuận lợi, cuối cùng khó sinh mà chết,một thi hai mệnh.

không bao lâu Tiểu Thập Tam được sinh ra, mẹ đẻ khó sinh, nhưng chung quy là bảo vệ đứa nhỏ. Vừa bởi vì Tiểu Thập Tam nuôi dưỡng trên danh nghĩa của Đức phi, trong tiềm thức Mai Trung Thư cảm thấy Tiểu Thập Tam chính là nhi tử kia của hắnchuyển thế trở lại một lần nữa, một khi có cơ hội tiến cung gặp Đức phi, chung quy đều chuẩn bị cho Tiểu Thập Tam rất nhiều lễ vật.

Chơi một hồi, Tiểu Thập Tam nhao nhao muốn đi ra bên ngoài, nhũ mẫu ôm hắn đi.

không có tiểu hài tử làm ầm ĩ, trong điện an tĩnh lại. Đức phi nhìn nhìn Mai Trung Thư, thấy bên tóc mai của hắn nhiều hơn mấy sợi tóc trắng, không khỏi đau lòng.

Người ca ca này của của bà, từ nhỏ đã không chịu thua kém, Mai gia cơ hồ đều là do sự cố gắng của hắn mới có thể có thanh danh hôm nay. Mấy năm nay hắn vì từ trên xuống dưới của Mai gia làm rất nhiều, đến trung niên, lại lẻ loi một mình, con nối dõi không có, ngay cả nhi tử nối dõi tông đường cũng không có.

không phải không khuyên qua hắn cưới vợ, mỗi lần vừa nói, hắn luôn luôn có lý do cự tuyệt.

Mỗi lần Đức phi gặp người ca ca này, theo bản năng muốn mở miệng khuyên hắn cưới vợ, môi mấp máy mấy lần, lần này cuối cùng cũng nhịn được.

Bà đành hỏi ít chuyện khác, "Huynh trưởng tiến cung, có chuyện quan trọng sao?"

Mai Trung Thư lướt qua bốn phía, che giấu nụ cười trên mặt, đưa mắt liếc nhìn Đức phi ra hiệu qua một cái.

Đức phi lúc này hiểu, bảo mọi người giải tán xuống dưới.

Trong điện chỉ còn lại huynh muội hai người bọn họ, Mai Trung Thư đột nhiên đứng dậy, hướng Đức phi đi đến, bước chân trầm trọng, khuôn mặt hổ thẹn.

Đức phi đang tò mò đâu, Mai Trung Thư liền phốc một tiếng quỳ xuống trước mặt.

"Muội muội, ta chưa bao giờ cầu muội cái gì, chỉ lần này, muội phải giúp ta một chút."

Đức phi ngơ ngẩn, vội vàng đi đỡ ông, thế nhưng ông lại giữ chặt tay, không chịu đứng dậy.

"Huynh trưởng đây là làm chi! Nào có ca ca nào quỳ xuống với muội muội, mau đứng lên!"

Bà đây bị dọa thật mà, Mai Trung Thư luôn luôn là người nghiêm cẩn khắt khe, dù cho đối mặt người trong nhà, vẫn cũngkhông tuỳ tiện bộc lộ tình cảm.

Ông quỳ như thế này, quả thực kinh người.

Mai Trung Thư ngẩng mặt, ánh mắt né tránh, đối với lời nói mình sẽ phải nói ra khỏi miệng, cảm thấy xấu hổ. Ông cũng là bị ép buộc không có biện pháp, mới cầu người chuyện như vậy.

"Ta hôm nay, là vì Nùng Chi."

Đức phi là người thông minh, ông vừa nói, liền toàn bộ hiểu ra, nhưng không nói ra, chỉ nói: "... Tính toán thời gian, Nùng Chi năm nay đã đủ 20, nháy mắt thời gian trôi qua thật nhanh."

Tâm tư Nùng Chi đối với Hạo Nhi, bà không phải không hiểu, nhưng, hiện tại Hạo Nhi nếu muốn lấy nàng, đã sớm cưới, làm sao lại kéo dài đến bây giờ?

Nùng Chi tuy tốt, nhưng trị không được bệnh của Hạo Nhi.

Mai Trung Thư tiếp tục nói: "Muội muội, thời gian này Tam điện hạ rất được Thánh sủng, Thánh Nhân có lẽ sẽ hứa Nùng Chi cho Tam điện hạ, Nùng Chi không biết từ đâu nghe được tin tức, tức giận đến mức bệnh nặng một trận..."

Đức phi thở dài, khuyên can mãi, cuối cùng đỡ Mai Trung Thư dậy.

"Huynh trưởng, may mà huynh tham chính nhiều năm, trò hề cùa tiểu hài tử nhà này, cũng nhìn không thấu sao? Đây đều là Tam điện hạ tự mình tìm người truyền ra, Thánh Nhân bất quá là ở trước mặt hắn nhắc tới Nùng Chi, cũng khôngy chắc sẽđem Nùng Chi hứa cho hắn đâu."

Mai Trung Thư làm sao không hiểu đạo lý này, nhưng ông quá mức quan tâm nữ nhi của mình, trong lúc nhất thời mới rối loạn một mảnh, cộng thêm Mai Nùng Chi một phen khẩn cầu, hôm nay mới tiến cung cầu xin.

Đức phi cho là ông tiến cung là vì cái này, lúc này mới thở ra, hỏi vài câu bệnh tình của Nùng Chi.

Mai Nùng Chi từ nhỏ thân thể yếu nhiều bệnh, sau khi thành niên lại càng vì chuyện Thẩm Hạo mà nhớ nhung thành bệnh, cả người hư nhược, ốm yếu, không có tinh thần gì.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Đức phi ngay từ đầu rất thích nàng, đến lúc sau lại dần dần không thân thiết với nàng nữa.

Đứa nhỏ này, quá cố chấp.

"Ngự y nói, bệnh này của Nùng Chi, không thể kéo dài nữa, nếu như lại kéo, sợ là..." Mai Trung Thư thở dài, vẻ mặt ưu thương: "Bệnh này của nó, căn nguyên ở trong lòng, bởi vì lòng buồn rầu mà bệnh, cởi chuông phải do người buộc chuông, ta van cầu muội muội, toại nguyện cho con bé một lần đi, được không?"

Đức phi trong mắt buồn bã, hỏi: "Huynh trưởng muốn ta làm thế nào? Cầu Thánh Nhân tứ hôn sao?"

"Muội muội yên tâm, Nùng Chi tuy rằng ái mộ Nhị Điện hạ, nhưng lại không có tâm tư này. Nó muốn đến Bình Lăng Vương phủ ở mấy ngày."

Đức phi trầm mặc.

Mai Trung Thư quyết định chắc chắn, làm bộ vừa muốn quỳ xuống. Vì nữ nhi, ông đánh mất cái mặt mo thì như thế nào? Chỉ cần nghĩ tới dáng vẻ Nùng Chi cả ngày buồn bực không vui, người làm cha ông đây, trong lòng liền đau đớn.

Đứa nhỏ này và mẫu thân của nàng giống nhau, thà rằng suốt đời không lấy chồng cũng không nguyện chín bỏ làm mười, bất đồng là, mẫu thân của nàng tìm được ông, mà Nùng Chi, đã tìm được người trong lòng, nhưng nhiều năm cũng khôngđược toại nguyện.

Hồi lâu, Đức phi lên tiếng, ngữ khí nhàn nhạt, trộn lẫn vài phần chán nản: "Ca ca, ngươi phải có chừng mực, nếu như đây là ca ca sở cầu, ta đây cũng chỉ có thể đáp ứng một phần, nhưng, có một chút, ca ca ngàn vạn nhớ kỹ."

không đợi bà nói xong, Mai Trung Thư phủi phủi đầu gối hỏng, đứng lên, cảm kích cúi đầu, "Nương nương yên tâm, Nùng Chi bệnh lâu chưa lành, cả người hư nhược, trái tim lại không hỏng."

Nữ nhi của mình, ông lại rõ ràng nhất. Nàng cũng không phải là hạng người bẩn thỉu sa chân. 

Đức phi gật gật đầu, cũng không tốt nói thêm cái gì, tự mình tiễn Mai Trung Thư ra điện, dặn dò một câu: "Đợi ta và Trắc phi trong phủ thương nghị qua, lại phái người đi đón Nùng Chi."

"Được." Mai Trung Thư từ biệt, "Ta đây chờ tin lành của muội muội."

Mai Trung Thư rời đi rồi, da đầu Đức phi run lên, xoa xoa huyệt thái dương, trong lòng phiền cực kỳ.

Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.

Huynh trưởng tự mình đến cầu, cho dù không nhớ tới tình cảm huynh muội ngày xưa, nhìn Mai Trung Thư mấy năm nay trợ giúp Hạo Nhi, nhân tình này, bà cũng phải đáp ứng.

Bình Lăng vương phủ, Nùng Chi cũng không phải chưa ở qua, Hạo Nhi vừa khai phủ vài năm, nàng liền là người chịu khó chạy đến phủ nhiều nhất.

Nùng Chi là một tài nữ nổi danh, tinh thông cầm kỳ thư họa, biết tiến thối giữ lễ nghi, nữ nhân thông tuệ nhã nhặn lịch sựnhư vậy, lấy về làm con dâu là thích hợp nhất.

Bất đắc dĩ, Hạo Nhi lại không thích.

Ngón tay vén mấy sợi tóc trên trán xuống, Đức phi tâm tình không tốt lắm, tháo xuống đồ chụp ngón tay quăng lên trên bàn.

Hết lần này tới lần khác chọn thời điểm này vào phủ, Hòa Sinh tính sao đây?

Đức phi gọi Thị Nhị vào điện, dặn dò: "đi vương phủ gọi Trắc phi đến."

Hòa Sinh đúng lúc cũng muốn tiến cung, vài ngày trước sao chép sao kinh Phật đã bảo người làm thành một quyển lớn, cầm lên có phần hơi nặng.

đi vào Đức Thanh cung, nàng trước trình kinh Phật lên.

Đức phi quả nhiên rất yêu thích, lật lên nhìn kỹ vài trang, liên tục khen Hòa Sinh có hiếu tâm.

Tán gẫu vài câu, thấy dáng vẻ Hòa Sinh không có tinh thần gì, Đức phi lên tiếng hỏi: "Mấy ngày nay có chuyện gì phiền lòng sao?"

Hòa Sinh cúi đầu, hé miệng nói không có.

Cũng không thể nói với mẫu phi là vì nàng nhớ Vương gia quá a? nói ra xấu hổ chết mất.

Đức phi kéo tay nàng, hỏi: "Hạo Nhi không có ở đây, một mình con trong phủ, nghĩ đến nhất định sẽ cảm thấy tịch liêu."

Đứa con dâu này rất lương thiện, không có trải qua gió to mưa lớn gì, cái khác không có gì, bà lo lắng chính là chuyện Nùng Chi vào phủ, sẽ ảnh hưởng đến cảm tình của hai vợ chồng.

Nữ nhân nha, đều là giống nhau, nào có ai thích có người khác đến phân chia ân sủng của mình? Cho nên nói, lý do này phải tìm cho tốt, phải cố gắng hết mức để giữ bầu không khí thoải mái.

Hòa Sinh nháy mắt, "Tạ mẫu phi quan tâm, Vương gia không có ở đây, quả thật con có điểm không quen, nhịn một chút thìtốt rồi."

Đức phi xoa xoa mu bàn tay nàng, không biết nên mở miệng như thế nào, chủ đề thay đổi tầm vài vòng, cuối cùng trở lại nguyên điểm.

"Hạo Nhi có một người cậu, chính là đương triều Mai Trung Thư, nữ nhi nhà hắn Mai Nùng Chi, cũng chính là cháu gái của ta, lúc nhỏ từng ở Bình Lăng vương phủ một lần, nàng nhớ cảnh xưa, muốn đến trong phủ ở."

Hòa Sinh nghe xong, thì ra là bảo nàng chiêu đãi khách nhân, lập tức liền đáp ứng.

Vừa vặn nàng trong phủ rảnh rỗi phát sợ, có người tới đây làm bạn cũng tốt.

Nhưng, tên này nghe sao quen thuộc quá vậy? Mai Nùng Chi, cảm giác giống như đã gặp nhau ở nơi nào?

Đức phi không nghĩ tới nàng đáp ứng nhanh như vậy, cho rằng nàng tâm tư rộng rãi, chưa từng đem chuyện này để ở trong lòng.

đã như vậy, vậy liền không thể tốt hơn rồi. Bà dặn dò: "Nếu như con không vừa lòng với nàng chỗ nào, cứ tới tìm ta."

Hòa Sinh ngẩn người, mẫu phi nói lời này thật kỳ quái, đáp: "Người thân của mẫu phi, cũng chính là người thân của con, sao con có thể bất mãn?"

Tảng đá trong lòng Đức phi lập tức được thả lỏng.

Dù sao, chuyện Nùng Chi ái mộ Hạo Nhi, toàn bộ Vọng Kinh không ai không biết không ai không hiểu.

Hòa Sinh nhất định cũng biết rõ.

Hòa Sinh hồi phủ, liền sai người dọn sương phòng, chuẩn bị đón khách.

Thúy Ngọc lắm miệng hỏi một câu, Hòa Sinh nói thẳng là khuê nữ của Mai Trung Thư.

Thúy Ngọc cùng với một đám nô tỳ lập tức câm miệng, dấu mất vẻ kinh ngạc trong mắt.

Nương nương quả là lòng dạ rộng rãi, có thể vô cùng cao hứng mà nghênh đón tình địch vào phủ.

Lòng dạ đến bậc này, người bình thường có thể có hay sao?

Bởi vì nếu vì là thân thích Đức phi, hơn nữa Đức phi còn tự mình gọi nàng vào cung giao cho việc đón khách, Hòa Sinh hạ quyết tâm muốn làm tốt việc này, để khách nhân có cảm giác như ở nhà.

Đợi bận rộn hết thảy, buổi tối nằm ở trên giường, nhìn chằm chằm vào tua giường ngẩn người, đầu óc hiện lên cái gì, đột nhiên nhớ tới.

-- đây là Mai Nùng Chi, có phải hay không chính là Mai Nùng Chi, trưởng nữ Mai gia tương truyền yêu cay đắng Vương gia mười năm?

Hòa Sinh cả kinh ngồi dậy, vội vàng gọi Thúy Ngọc.

Thúy Ngọc khoác áo ngoài vội vàng chạy đến, ngước mắt thấy Hòa Sinh hoa dung thất sắc, mặt có vẻ sợ hãi, liền vội hỏi: "Nương nương, xảy ra chuyện gì?"

Hòa Sinh nuốt một cái, hỏi: "Ta hỏi ngươi, Mai gia có mấy nữ nhi? Phân ra họ gì tên gì?"

Thúy Ngọc cẩn thận nhớ lại, đáp: "Có hai người, đại cô nương Mai Nùng Chi, Nhị cô nương Mai Nùng Nguyệt."

Quả thật là nàng.

Hòa Sinh ảo não vùi khuôn mặt vào trong chăn, một tay nện giường, một tay nện đầu.

Lúc ấy làm sao lại không nhớ ra được chứ!

hiện tại tốt rồi, nàng ngay trước mặt mẫu phi, vô cùng cao hứng, thật vui vẻ đáp ứng chuyện này, đổi ý cũng không được rồi.

Khách quý cái gì chứ, rõ ràng là tình địch!

Thúy Ngọc cho rằng phát sinh chuyện gì, cẩn thận từng li từng tí lên tiếng hỏi: "Nương nương?"

Hòa Sinh ngẩng gương mặt tràn ngập hối hận, hỏi: "Thúy Ngọc, ngươi gặp qua vị Mai cô nương kia chưa?"

Việc đã đến nước này, nàng oán giận xuống dưới cũng không có biện pháp nào, nếu chính miệng nàng đáp ứng, vậy chỉ có thể thản nhiên tiếp nhận.

Nhưng, vị Mai cô nương này vì sao muốn vào phủ ở?

Vương gia lại không có ở đây, Mai cô nương đến nhìn cái gì, chẳng lẽ lại là tới nhìn nữ chủ nhân nàng sao?

Thúy Ngọc đáp: "không có gặp qua, nhưng mà giữa các cô nương khuê mật với nhau, ngược lại là rất tôn sùng nàng ta. nóinàng ta là mỹ nhân tài đức vẹn toàn."

Có thể làm cho một đám thiên kim tiểu thư chịu phục người, tự có đều có chỗ hơn người của nàng.

Hòa Sinh mơ hồ bất an, muốn hiểu thêm nữa, Thúy Ngọc lại nói không nên lời.

Hòa Sinh ôm đầu ngã xuống, ôm gối lăn vòng vòng.

Ngày Mai Nùng Chi đến nhà, thời tiết hiếm khi chuyển trong xanh, dưới mây nhiễm mấy tầng kim quang, chiếu vào thân người ấm áp.

Hòa Sinh ở cửa hông đón người, trên mặt trấn định, trong lòng lại vô cùng lo lắng.

Nàng cũng không biết mình khẩn trương cái gì, chẳng qua người đến nhà đã từng là thanh mai trúc mã của Vương gia, còn cố tình mang theo quan hệ họ hàng, là quan hệ biểu ca biểu muội.

Hòa Sinh lắc đầu, a..., có cái gì để bối rối đâu!

Cỗ kiệu Mai phủ đã đến, kiệu nhỏ đơn giản, cũng không quá nhiều tùy tùng nô tỳ.

"cô nương, đã đến." Thị nữ Hoa Thịnh vén rèm lên, đỡ Mai Nùng Chi xuống kiệu.

Hòa Sinh mở to hai mắt nhìn nhìn qua.

Chỉ thấy một nữ nhân mặc áo hoa văn Bạch Lăng*, người mặc áo khoác màu trắng, búi tóc vãn hồi tâm, khuôn mặt tựa như cái khay bạc, cái cằm đầy vểnh lên, lông mày lá liễu cau lại, mang có vài phần Tây Thi yếu đuối.

Từng bước một dao động, tư thái thong dong uyển chuyển, đến trước mặt, ngửa mặt lên, cười cười với Hòa Sinh.

"Gặp qua Trắc phi nương nương."

một chữ "Trắc" kêu đặc biệt nặng, Hòa Sinh quan sát người có khuôn mặt tú lệ sắc mặt tái nhợt trước mắt, đáp lễ nói: "Maicô nương khỏe."

Hai người sánh bước mà đi.

Mai Nùng Chi nghiêng đầu, không chút e dè, ánh mắt thẳng tắp định ở trên người Hòa Sinh.

Lúc Hạo ca ca đại hôn, nàng bởi vì bệnh tật quấn thân, kéo dài đến hôm nay, mới có có cơ hội gặp nữ nhân hắn lấy.

Hai mắt giống như thu thủy, dáng vẻ quả thật rất tốt.

Nhưng Hạo ca ca thật sự là vì bộ dáng nàng tốt mới cưới nàng sao?

Mai Nùng Chi thu hồi ánh mắt, nhìn cảnh xưa cũ chung quanh, chuyện ngày xưa từng màn trọng chạy lên não.

Lúc nhỏ, nàng từng ở Bình Lăng vương phủ, cùng Hạo ca ca sớm chiều giúp đỡ, mặc dù không thể đụng vào, nhưng nàng biết rõ, trong lòng Hạo ca ca là có nàng.

Trước khi nàng mang bệnh, phụ thân không cho người ngoài truyền tin tức, nhưng trên đời này nào có gió không lọt tường, chuyện của Hạo ca ca và nàng huyên náo xôn xao, nàng mặc dù chưa từng nghe nói toàn bộ, nhưng có thể đoán đại khái.

Nàng không nói lời nào, Hòa Sinh dứt khoát cũng không bới móc, cứ như vậy, ai cũng không để ý ai.

đi ngang qua chánh điện, Mai Nùng Chi đột nhiên dừng bước lại, hỏi: "Nương nương hiện nay nghỉ ngơi ở đâu? Phòng của ta cách chỗ nương nương là xa hay gần?"

Trong lòng Hòa Sinh vẽ rồi vẽ, vừa khoa tay múa chân, nói: "Chỗ Mai cô nương ở Tây Sương phòng, ta ở chánh điện, cáchmột khoảng cách."

Lông mi trên mắt Mai Nùng Chi rũ xuống.

Đúng là ở chánh điện, là đãi ngộ chánh phi mới có, Hạo ca ca hiện tại cấp cho nàng.

Hòa Sinh thấy sắc mặt nàng ta so với trước càng thêm tái nhợt, nên hỏi: "Mai cô nương, thân thể ngươi không tốt, có cần bảo đem mềm đến hay không?"

Mai Nùng Chi che ngực, giật giật khóe miệng, cười khổ: "Làm phiền nương nương."

Nàng ngồi trên kiệu mềm, Hòa Sinh cũng không thể dùng chân đi, kết quả là cũng ngồi kiệu mềm.

Đến Tây Sương phòng, Hoa Thịnh đỡ Mai Nùng Chi xuống, Mai Nùng Chi ho khan vài tiếng nhỏ, hồi lâu ngước mắt nhìn về phía Hòa Sinh, hỏi: "Trong phòng buồn bực, nương nương có nguyện ý theo ta vào vườn đi đi lại lại một chút?"

Hòa Sinh buông chén trà nhỏ, cảm thấy kỳ quái, ngoài miệng đáp ứng: "Được."

So với việc lo lắng bất an trước đó, giờ phút này Hòa Sinh lại nghĩ thêm như thế nào khiến Mai Nùng Chi bình an mà vượt qua đoạn thời gian này.

... Cảm giác vị Mai cô nương có dáng vẻ bệnh tật này, bất cứ lúc nào đều có khả năng ngã xuống.

Nếu là Mai Nùng Chi thật ngã xuống ở Bình Lăng vương phủ, nàng làm chủ nhân nên trả lời như thế nào đối với dặn dò cùa mẫu phi và Mai Trung Thư?

Dù sao Vương gia bây giờ không có ở trong phủ, cho dù Mai cô nương thực sự muốn đến cướp người, vậy cũng phải có người cho nàng đoạt mới được. Việc cấp bách, chính là tận khả năng làm tốt cấp bậc lễ nghĩa của chủ nhân.

Đến trong vườn, gió lớn, Hòa Sinh hướng bên cạnh nhìn một cái, sợ nàng bị gió quét đi, dặn dò Hoa Thịnh nói: "Đỡ cô nương nhà ngươi cho tốt."

Mai Nùng Chi tái nhợt cười cười: "Tạ Trắc phi quan tâm."

Hòa Sinh cười xấu hổ.

Người khác gọi nàng Trắc phi, nghe không có cảm giác gì, dù sao nàng đúng là Trắc phi, nhưng chẳng biết tại sao, Mai Nùng Chi gọi Trắc phi, ngữ khí giống như có điểm lạ quái dị gì gì đó?

Hòa Sinh cũng nói không rõ đến cùng quái dị ở chỗ nào, chỉ cảm thấy dường như mang theo chút cảm giác trên cao nhìn xuống. Nàng nhíu mày, trong lòng thoảng qua một ý tưởng không tốt: Mai cô nương sẽ không muốn gả vào Bình Lăng vương phủ làm chánh phi đó chứ?
Chương trước Chương tiếp