Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

A Bạch Bất Bạch - Chương 82

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Cổ Đại,
Chương trước Chương tiếp
Hành lang lợp ngói đơn giản, màu đenchạm khắc sặc sỡ. Hòa Sinh kéo hắn ngồi xuống hành lang, hoatrong tay không có chỗ để, dứt khoát ném vào trong ngực hắn.

Trong áo hắnđầy hoa, hương hoa quế vàng ngào ngạt.

Nàng nhặt lên một đóa, cài vàovành mũ sa, nhìn nhìn bên tráimột chút, cảm thấy chưa đủ, nhặt một đóa khác cài vào bên phảimũ sa, cùng đóa hoa trước song song.

Hai bên trái phải cài hoa, trước sau cũng phải đối xứng, nàng chọn chọn lựa lựa, đợi lấy lại tinh thần, hoa đã dùng hết, toàn bộ đều cài lên mũ sa của hắn.

một đầu đầy hoa, đổi lại người khác, nhất định lộ ra vẻ tầm thường không chịu nổi.

Hòa Sinh hai tay giao nhau ôm quyền, nghĩ thầm, tuy rằng tục khí một chút, nhưng rất đẹp mắt.

Câu kia nói như thế nào nhỉ, trong tục có phong nhã nha.

Nàng khẽ chuyển con ngươi, ánh mắt lướt qua vầng trán bóng loáng dưới mũ sa, đến khóe mắt bởi vì mệt rã rời mà híp lại, lại đến môi mỏng hắn thường xuyên dùng để "cắn" nàng, đỏ au, phong lệ tuyệt sắc, một nam nhân lại có bờ môi như vậy, cũng là hiếm thấy.

Hồi lâu, thấy trên đỉnh đầu không có động tĩnh, Thẩm Hạo mở mắt ra, thấy nàng đang dùng một loại ánh mắt thưởng thức tập trung tinh thần nhìn kiệt tác của mình, đôi mắt to linh động kia, giống như biết nói chuyện, dương dương đắc ý nói ba chữ "thật xinh đẹp".

Hoa đẹp, người cũng đẹp.

Thẩm Hạo vươn tay về phía nàng, "Nương tử, nhìn đủ chưa?"

Hòa Sinh thẹn thùng lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Còn chưa đủ."

Thẩm Hạo nhìn bao quát về phía trước, nàng tình trong như đã mặt ngoài còn e, mềm nhũn ngồi ở trên đầu gối hắn.

"Phu quân, ta cảm thấy dáng vẻ này của chàng vô cùng xinh đẹp." Nàng vươn tay cố định mũ sa của hắn, sợ hắn vừa động, hoa liền rơi đầy đầu.

Khen ngợi ngọt ngào như vậy, nghe vào tai, trong lòng thật vui vẻ. Thẩm Hạo sợ phá hư kiệt tác của nàng, giữ thẳng đầu,không chút sứt mẻ, duỗi tay kéo đi cánh tay nàng, kéo về phía trước.

Lỗ tai nho nhỏ khéo léo trắng tinh của nàng liền tự động đưa tới bên môi.

Thẩm Hạo duỗi lưỡi, cố tình dùng đầu lưỡi đánh vào điểm nhọn nho nhỏ phía dưới vành tai.

Đó là tử huyệt của nàng.

Mỗi lần đụng một cái, nàng liền lập tức thần phục.

Chỉ trong chốc lát, nàng đã bắt đầu thở nhẹ, ánh mắt mê ly, cả người chóng mặt nặng nề nằm trước ngực hắn.

Vội vàng thở ra mấy ngụm thiếu tự tin, nàng lấy lại tinh thần, véo nhẹ hắn một chút, sẵng giọng: "Chàng lại chọc ta."

Thẩm Hạo ngậm ngón tay của nàng, ném ánh mắt nhìn bầu trời phía trước một cái, bầu trời trắng lập lòe, cách đêm tối vẫn còn sớm rất.

hắn không khỏi có chút thất vọng, nhưng lại nghĩ, nếu ban ngày ban mặt ôm nàng tới một lần, có thể có lạc thú khác haykhông ?

Nam nhân một khi nổi lên ý niệm về phương diện kia trong đầu, đầu óc liền xoay chuyển đặc biệt nhanh.

Vẻn vẹn mấy giây, trong đầu hắn đã hoàn thành tất cả tình cảnh cần sắp xếp.

Bên trái nhà ấm trồng hoa có ma ma canh cổng, đám nô tỳ nghỉ ngơi ở cửa hông bên phải chánh điện, Bùi Lương sẽ dẫn người tuần tra bên ngoài cửa thuỳ hoa.

A Sinh nhát gan, lúc động tình, gọi cũng lớn tiếng, nhưng chính là như vậy, mới có thể tăng thêm hứng thú.

Nhưng -- nếu như thật không có nửa điểm ngăn giữ, A Sinh sợ là sẽ không chịu.

Dùng màn vải bố che lấp hết dãy hành lang này, đuổi hết người hầu hạ bên ngoài.

Vẫn phải lấy ý nguyện của A Sinh làm đầu.

hắn cúi đầu hỏi: "A Sinh, nàng cảm thấy mình có xinh đẹp không?"

Hòa Sinh ngược lại là không nghĩ tới vấn đề này, nàng hỏi lại: "Chẳng lẽ phu quân cảm thấy ta không ?"

"A Sinh nhà chúng ta, tất nhiên là người xinh đẹp nhất trong mắt vi phu, nhưng vi phu muốn nghe tự nàng nói." hắn tự tay vuốt khẽ vành tai của nàng, da thịt mềm mại bị hôn đến phiếm hồng, bây giờ đã chịu không nổi đùa giỡn trêu chọc gì nữa.

Hòa Sinh không tự chủ được rụt rụt, khí tức nặng thêm.

"Ta... có lẽ cũng xinh đẹp." Giọng nói của nàng nâng cao, bởi vì động tác dưới tay hắn, mà thoáng có chút phát run.

Thẩm Hạo cười cười, ôm nàng khẽ động, "Hai người xinh đẹp, có phải nên vì thiên hạ mưu cầu một phần phúc lợi hay không? Phải biết rằng, trên đời này, đại đa số mọi người trưởng thành đều không xinh đẹp."

hắn nói rất nghiêm trang, Hòa Sinh nghe, cảm thấy có vài phần đạo lý, nuốt nước miệng hỏi: "Vậy phải làm những gì nha?"

hắn dừng tay lại, một hít một thở, nóng rực nóng hổi, môi mỏng khẽ mở: "Tạo ra người thứ ba càng xinh đẹp."

Nàng hơi chần chờ, không kịp né tránh, bị hắn giam cầm gắt gao, không cách nào nhúc nhích.

hắn ôm nàng hôn, so với vừa rồi hôn vành tai còn nồng nhiệt hơn gấp mười vạn lần.

hắn vừa cướp đoạt, vừa hỏi: "A Sinh, ở chỗ này, được không?"

Lời đáp lại hắn đứt quãng của nàng bị hắn nuốt ở bờ môi: "A... Ta sợ bị người... trông thấy..."

hắn vui mừng chạy lên não, nàng không kháng cự là được.

Buông nàng ra, hắn giống như bay chạy đến bên ngoài cửa thuỳ hoa dặn dò, thời gian chỉ trong chốc lát, hết thảy tất cả đãthực hiện theo kế hoạch hoàn mỹ trong đầu hắn.

Sa bố Hồng Lăng cao mấy trượng, từ mái ngói hiên nhà rủ xuống, một đường che phủ, cả hành lang giống như con sóng đỏ, gió đánh vào, sa bố Hồng Lăng dập dờn hiện ra.

Trời đất bỗng nhiên thu nhỏ lại, giống như toàn bộ được nhét vào trong dải hành lang màu đỏ này, giống như một vũ đài nhonhỏ.

Giữa đài chỉ có nàng và hắn, sầu triền miên, một lần lại một lần.

không biết qua bao lâu, ánh sáng mặt trời bên ngoài lăng sa bị màn đêm che khuất, ánh trăng yên tĩnh từ hồ nước nhỏ bên cạnh tây phòng bay lên, trèo lên mái ngói màu đen phía trên hành lang.

Hoa quế vàng từ trên mũ sa hắn rơi xuống, rải khắp hành lang, nụ hoa sớm đã vỡ thành từng mảnh, bên này một chút, bên kia kéo thành một đường.

Nàng mệt mỏi không chịu được, bị hắn đặt trên vai, khiêng đi lên phía trước.

Tuy trời hơi lạnh, nhưng hai người lại thấy rất nóng, trên người chỉ mặc sa y mỏng, trên trán mơ hồ đọng một tầng mồ hôi.

hắn để chân không, giẫm qua cánh hoa trên mặt đất, gan bàn chân mu bàn chân dính từng mảnh hoa quế.

Hòa Sinh nhìn chằm chằm vào hoa vụn rơi đầy đất ngẩn người, trong đầu nảy ra dáng vẻ đầu hắn cài đầy hoa, đột nhiên nhớ tới cái gì, nói: "Phu quân, chàng vẫn chưa kịp nhìn thấy dáng vẻ sau khi được ta trang điểm."

Ngay cả gương đồng cũng không kịp mang ra để hắn soi, đã bị hắn hành hạ cả buổi.

A..., hiện tại tốt rồi, hoa thì nát, hoa nàng dốc lòng cài vào mũ đã bị hắn lay động nhoáng một cái, toàn bộ rơi hết trơn.

Thẩm Hạo tâm tình tốt lắm, hỏi: "Ngày mai nương tử sửa soạn cho phu quân một phen nữa nhé."

Hòa Sinh cao hứng, vừa định đáp ứng, "A" một tiếng, tiếp tục nói: "Phu quân, tiết Thu ngâm có phải sắp đến hay không? Ta có thể đợi đến tiết Thu ngâm rồi sửa soạn cho chàng không?"

Dưới chân Thẩm Hạo hơi chậm lại.

Tiết Thu ngâm, là tưởng niệm người tài thời xưa, tương truyền vị hiền nhân này yêu thích hoa cỏ, lúc lấy cái chết can gián đầu đội hoa thơm, máu nhuộm mũ quan, mọi người vì tiếc nuối trung tiết liệt cốt, vì vậy định ra tiết Thu ngâm.

tiết Thu ngâm ngày đó, vô luận nam nữ, đều là cài hoa vào tóc mai, triều đình đại thần, cũng sẽ cài hoa ở trên quan phục, ngay cả Thánh Nhân, vào ngày đó cũng sẽ dùng hoa làm cây trâm, bắt chước một phen tao nhã.

Đương nhiên, không phải tất cả nam nhân đều cam tâm tình nguyện cài hoa trên tóc mai, có trường hợp ngoại lệ thế này, tiết Thu ngâm ngày đó, thậm chí sẽ có người đánh bạc vào ngày hôm nay hắn có cài trên tóc hay không.

Ngoại lệ này, chính là Thẩm Hạo.

Hòa Sinh còn chưa ý thức được, hôm nay Thẩm Hạo có thể không kháng cự không ngại xấu, ngoan ngoãn thuận theo cho nàng cài một đầu đầy hoa, đến nỗi người ngoài không dám cười.

Ở nhà cài trâm hoa quế thì cũng không sao, nhưng nếu muốn hắn vào ngày tiết Thu ngâm, cài hoa vào triều, cái này liền có chút khó khăn rồi.

Quả nhiên, Thẩm Hạo một tiếng cự tuyệt.

Hòa Sinh thoáng có chút thất vọng, nhưng vẫn làm nũng cầu hắn.

Thẩm Hạo cảnh giác hỏi: "Vì sao nhất định muốn ta vào ngày đó cài hoa? Trong nhà cài được rồi, nàng xem là vui rồi, khôngđược sao?"

Hòa Sinh lườm mắt, có chút chột dạ.

Nàng mới không nói cho hắn biết, nàng cũng đặt cược nữa nha, còn đánh không nhỏ.

Toàn bộ ngân hàng tư nhân sòng bạc ở Vọng Kinh, cơ hồ tất cả mọi người đặt cược Vương gia năm nay chắc chắn sẽ khôngcài hoa.

Chuyện thường càng không có khả năng, càng có điểm đột phá.

Hòa Sinh tự tin suy nghĩ, khả năng đột phá hắn chính là nàng nha.

nói không chừng nàng van cầu hắn, hắn sẽ đồng ý.

Lúc này cầu, giá phải trả là cả đêm.

Ngày thứ hai, Thẩm Hạo tinh thần vô cùng phấn chấn lên triều, từ khi thành hôn đến nay, đây là lần đầu tiên hắn vui sướng tới tận cùng.

Hòa Sinh một đêm không ngủ, toàn thân cao thấp bị lắc lư mệt mỏi rã rời.

Đợi canh bốn hắn rời giường thay quần áo, nàng mở to mắt lóe sáng, kéo góc áo hắn, hỏi: "Phu quân, chuyện tiết Thu ngâm..."

hắn tất nhiên là một hơi đáp ứng.

Hòa Sinh vui vẻ được chui vào trong chăn, hưng phấn lăn qua lăn lại.

Nàng dường như đã nhìn thấy chậu vàng đầy bát mình kiếm được vào ngày đó rồi.

một ngày trước tiết Thu ngâm, Hòa Sinh liệt kê ra một danh sách, viết xuống tất cả hoa cỏ mà mình có thể nghĩ ra.

Đây chính là lần đầu tiên Vương gia biểu diễn cài hoa, phải hảo hảo chuẩn bị một phen.

Từ đầu đến chân, từ giày, khố bào, đai lưng ngọc, vạt áo, cổ áo, cuối cùng là mũ quan, nàng ước gì có thể cắm hoa khắp người hắn.

trên thực tế, nàng cũng làm như vậy.

Vừa ra đến trước cửa, Thẩm Hạo không khỏi có chút hoảng hốt, nhìn người đối diện không có ý tốt cười xấu xa, hắn cảm thấy là lạ.

"A Sinh, nàng cầm gương đồng để cho ta xem thử."

Hòa Sinh sớm đã dời hết gương đồng. Để phòng ngừa sau khi Vương gia nhìn trang phục của hắn không hài lòng, nàng cố ý dặn dò toàn bộ quý phủ, không thể lưu lại một tấm gương nào.

Hòa Sinh học dáng vẻ ngày thường của hắn, hai tay chắp sau lưng, giống như mấy vị cổ giả vuốt vuốt cái cằm vốn không có tí râu nào, gật đầu khen: "Khí chất phong lưu như thế, chỉ có tiên nhân trên trời mới có, phu quân cứ yên tâm đi."

Nhưng trái tim Thẩm Hạo một chút cũng không bỏ xuống được.

hắn hoài nghi nhìn nhìn tay áo bị hoa che khuất nhìn không thấy một hoa văn nào, hỏi: "A Sinh, nàng thật sự cảm thấy xinh đẹp như vậy sao?"

Hòa Sinh chém đinh chặt sắt: "Đương nhiên!"

Vì để cho hắn thuận lợi đi ra ngoài, Hòa Sinh bỏ thêm một câu: "Vương Gia, nếu hôm nay có người không khen chàng, buổi tối ta tùy ý chàng xử lý."

... Dù sao nha, nàng đã làm tốt công tác quỵt nợ rồi.

không có gì bất ngờ xảy ra, hôm nay là ngày đầu tiên quỳ thủy của nàng ân cần thăm hỏi, có quỳ thủy hộ thể, nàng một chút cũng không lo lắng buổi tối sẽ bị hắn áp bức.

Thẩm Hạo thở ra một hơi, bày ra tư thái cao ngạo ngày thường, tự nhiên tiêu sái vào triều.
Chương trước Chương tiếp