Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

A Bạch Bất Bạch - Chương 81

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Cổ Đại,
Chương trước Chương tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Có lẽ chuyện Hoàng hậu ban thưởng người nổi lên tác dụng cảnh tỉnh, mặc dù trong thâm cung nội viện đề phòng sâm nghiêm, nhưng thành cao tới đâu cũng ngăn không được chúng phụ nhân một lòng bát quái sáng rực.

Ban thưởng người bị cự tuyệt vốn chính là chuyện mất mặt, huống chi tân hôn yến của Bình Lăng Vương, Hoàng hậu liền vội vàng ban thưởng người, chuyện này vừa nhìn liền thấy không có phúc hậu.

Mọi người đều là trông coi phu quân hài tử, ai nguyện ý hậu trạch đến nhiều người xinh đẹp như hoa tranh thủ tình cảm? Huống chi Hoàng hậu một lần ban thưởng chính là mười hai người, chuyện này cho dù là ai thì cũng không thoải mái.

Cho nên mọi người thảo luận đến khí thế ngất trời, nhưng không có mấy người hướng về Hoàng hậu.

Đương nhiên, cũng có số ít, tỷ như gần đây Tương Dương Vương phi và Đông Dương quận chúa lại gây khó dễ cho Bình Lăng Vương Phủ.

Từ ngày Hòa Sinh đến phủ uyển chuyển bày tỏ ý tứ cự tuyệt hôn sự, Đông Dương càng đánh càng hăng, ước gì có thể sử dụng hết tất cả vốn liếng để bắt được trái tim Diêu Yến.

Khảo thi mùa thu chấm dứt, Diêu Yến chuẩn bị tham gia vòng thi Đình tiếp theo, vốn còn muốn thỉnh thoảng cùng Tống Vũ Chi đi ra ngoài du ngoạn, hiện tại lại bị Đông Dương ầm ĩ như vậy, dứt khoát cửa cũng không ra, liền thanh thản ổn định ở trong nhà chuẩn bị thi Đình.

Diêu phủ gần đây bởi vì chuyện Đông Dương, tăng cường phòng vệ đề phòng trong phủ, Bình Lăng Vương phủ cố ý điều mộtđội thị vệ đến, ngày đêm thay phiên gác đêm.

Vừa nhìn chính là chuẩn bị đề phòng cướp người.

Tòa nhà Diêu phủ không lớn, nhưng ngay cả khe hở Đông Dương chui cũng không lọt.

Nàng ta luôn luôn kiêu ngạo, không đạt mục đích quyết không bỏ qua, dứt khoát nằm vùng ở góc tường.

Ngồi xổm vài ngày, cũng không thấy Diêu Yến đi ra ngoài, nàng ta thậm chí sinh ra ý tưởng chui vào ổ chó.

thật vất vả lấy dũng khí đi đến trước chuồng chó, lại phát hiện chuồng chó quá nhỏ, nàng ta chui không lọt.

Chuyện Đông Dương, huyên náo dư luận xôn xao, Diêu Yến với tư cách đệ nhất khảo thi mùa thu, vốn là chuẩn bị được chú ý, hiện tại lại càng trở thành tiêu điểm cao thấp toàn thành.

Lúc Tống Vũ Chi đến nhà thăm viếng, trêu ghẹo nói: "Ngươi tuổi tuy nhỏ, mị lực lại lớn, ngay cả Đông Dương quận chúa khí thế kiêu ngạo thời gian qua cũng có phần coi trọng ngươi, chậc chậc, thật là làm cho người hâm mộ a."

Diêu Yến lườm hắn một cái, để sách trong tay xuống, đứng dậy đi đóng cửa sổ.

"Tống huynh cũng muốn sao, cho huynh được không?"

đã là cuối mùa thu, gió thu tiêu điều xào xạc, trước thư phòng trồng cây bạch quả, gió thổi qua, trên bệ cửa sổ rơi đầy lá cây nhuộm vàng giống như cây quạt nhỏ.

Diêu Yến nhìn chằm chằm vào bệ cửa sổ phát ngốc, nhớ tới An Thiến thích hình dạng lá bạch quả, nói là nho nhỏ xinh xinh, giống như thanh quạt.

"Ta mới không cần." Tống Vũ Chi đẩy hắn một chút, đôi mắt dò xét ra bên ngoài, thấy hắn tự tay cầm lá cây, xoay người lại kẹp vào trong sách.

Tống Vũ Chi tiến lên trên trước, hỏi: "Ai, chẳng lẽ đệ cũng giống An đệ, thích thu thập đủ loại lá cây? Có cái gì đẹp đâu, kẹp ở trong sách có thể sinh ra hoa hay sao?"

Diêu Yến thả sách lại giá sách, không để ý tới hắn.

đã ngồi một hồi, Tống Vũ Chi nhàn rỗi không có chuyện gì làm, trong phòng lưỡng lự đi đi lại lại.

Diêu Yến bị hắn lắc lư phiền lòng, mở miệng hỏi: "Huynh nếu như đợi không được, đến trong sân luyện võ đi, ta còn phải xem "Điển cố Đại Chu"."

Thường ngày khi Tống Vũ Chi đến nhà, nếu Diêu Yến đang đọc sách luyện chữ, hắn quả quyết sẽ không quấy rầy quá lâu, chào hỏi xong liền đi, nhưng hôm nay thái độ khác thường, lại không thấy đi vào trong sân, cũng không có dẹp đường hồi phủ.

Diêu Yến không chịu nổi, giương mắt nhìn lên, Tống Vũ Chi nghẹn đỏ mặt, dáng vẻ muốn nói lại thôi, giống như khó có thể mở miệng.

Diêu Yến lập tức hiểu rõ, Tống Vũ Chi nhất định là có chuyện muốn nhờ.

hắn trực tiếp hỏi: "Có việc thì nói, với giao tình của hai ta, chỉ cần là ta có thể làm được, nhất định sẽ dốc hết toàn lực."

Tống Vũ Chi lúc này mới ấp úng mở miệng.

thật ra cũng không phải là đại sự gì, chính là gần đây muội muội của hắn Tống Dao bỗng nhiên cùng một người đàn ông xa lạ có lui tới, bảy tám ngày liền hẹn hò du lịch một phen, tuy có nha hoàn thị vệ đi theo, theo lý thuyết cũng không có chuyện gì.

Nam chưa cưới nữ chưa gả, có cảm tình lui tới với nhau rất bình thường. Nhưng mà, Tống Vũ Chi nổi danh "che chở muội muội", sợ Tống Dao bị lừa, gặp phải một nam nhân không đáng tin cậy.

hắn tra xét lai lịch người nọ, phát hiện là lang các trung trong cung, là môn hạ làm việc cho Tam điện hạ, nhìn rất có tiền đồ, nhưng chính là không biết nhân phẩm như thế nào, hi vọng có thể tìm Diêu Yến nhờ Thẩm Hạo hoặc Hòa Sinh dò xét hưthật.

Diêu Yến kỹ càng suy nghĩ, nghe tới nghe lui, không có nghe ra vấn đề gì lớn, nói: "Nếu như huynh thật sự sốt ruột, ta sẽ nóivới tỷ ta một chút. chứ tìm tỷ phu của ta là rất không có khả năng, cái người kia cả ngày bề bộn nhiều công vụ, căn bảnkhông có thời gian để ý đến cái chuyện vụn vặt này của huynh."

Tống Vũ Chi cũng nghĩ như vậy, tuy hắn biết nên tránh hiềm nghi, nhưng lần này thật sự là bởi vì sốt ruột chuyện Tống Dao,không có biện pháp nào cho nên mới kiên trì tìm đến Diêu Yến.

Diêu Yến đáp ứng, hắn tất nhiên là cao hứng, thở dài một hơi, nghĩ phải làm cái gì đó báo đáp một phen.

Diêu Yến khoát tay, bảo hắn trở về đợi tin tức.

Tống Vũ Chi ra khỏi cổng nhà Diêu gia, đảo mắt trông thấy Đông Dương đang đóng chốt ở góc tường.

Nàng ngược lại rất biết hưởng thụ, còn mang theo ghế dựa mây và bàn gấp, nha hoàn hầu hạ bên cạnh, kèm theo tiên sinh kể chuyện, vừa nghe câu chuyện ma quỷ mới biên soạn, vừa cười ngặt nghẽo.

Tống Vũ Chi lắc đầu, cô nương này trái tim thực lớn.

hắn hôm nay đi bộ đến, nhớ tới Tống Dao ngày ấy đã từng nói qua Thúy Lăng các có các loại trang sức mới, ra cửa phủ hướng bên phải, chuẩn bị đi phố Đông Thắng.

Lúc này hắn vừa nhấc chân, liền phải đi qua bên cạnh Đông Dương.

đi chưa được vài bước, đột nhiên bị người gọi lại: "Này, ngươi tới đây."

Tống Vũ Chi suy nghĩ tới chuyện Tống Dao, không có chú ý tới, tưởng là kêu người khác, cho nên trực tiếp đi về phía trước.

Đông Dương vừa nhìn, này, tiểu tử này thật to gan, lại dám làm như không thấy nàng.

Sau khi nàng ta ngẫm lại, ngưu tầm ngưu mã tầm mã, Diêu Yến là một người cứng đầu, bằng hữu bên cạnh hắn cũng có thể cứng đầu.

Chỉ trừ, tên mặt trắng nhỏ ngày đó thiếu chút nữa bị chết đuối.

Đông Dương vô thức động cây roi, nhưng lại nhịn nóng nảy xuống, ôn tồn đi đến trước mặt Tống Vũ Chi, nói: "Ngươi là bạn tốt của Diêu Yến à? Ta có một số việc, muốn hỏi ngươi một chút."

Đột nhiên bị người cản đường đi, Tống Vũ Chi không có ngừng bước chân, cứng rắn bước lên một bước

hắn người cao ngựa lớn, bước chân đi đường cũng vững vàng, cực kỳ mạnh mẽ bước xuống làm Đông Dương đau đến nỗi gào khóc.

Tống Vũ Chi vội vàng tiến lên xem xét, liên tục tạ lỗi, trong lòng không ngừng đánh trống.

Ông trời phù hộ, hắn không thể trêu vào quận chúa a.

Đông Dương đau chảy nước mắt, tức giận trừng hắn, xuất phát từ tính tình luôn luôn ương ngạnh, mở miệng liền chuẩn bị giáo huấn người, lời nói đến miệng, nhãn châu xoay động, sửa lời nói: "Ngươi giẫm đau ta, phải bồi thường."

Tống Vũ Chi ngơ ngẩn, "Bồi thường, bồi thường thế nào?"

Đông Dương chỉ vào đầu tường kia nói: "Nếu như ngươi đồng ý dẫn ta đi vào gặp Diêu Yến, chuyện hôm nay ta liền khôngtruy cứu."

Tống Vũ Chi phiền muộn, quận chúa rõ là người lừa bịp mà.

Nàng cũng không phải là lừa bịp bạc, mà là lừa bịp người, lại là huynh đệ của hắn.

hắn do do dự dự, che giấu lương tâm nói: "Ta... và Diêu Yến không quen biết."

Đông Dương nghe xong lời này liền nổi giận, xem nàng là tiểu hài tử ba tuổi à! Mấy ngày nay nàng theo dõi rất kỹ, Diêu Yến thường ngày cùng Tống Vũ Chi và mặt trắng nhỏ lui tới rất bí mật.

Nếu Tống Vũ Chi và Diêu Yến không quen, vậy thì ai mới quen?

Đông Dương rầm rì hai tiếng, ôm chân ai ô ô mà kêu lên, hơi thở mong manh vịn nha hoàn, nói: "Nhanh, đi vào phủ mời Vương gia Vương phi, nói nữ nhi bảo bối của bọn họ bị người ta đánh."

Tống Vũ Chi thiếu chút nữa phun ra một họng nước bọt.

Đánh người? hắn đánh nàng hồi nào!

Đông Dương vừa giả bộ suy yếu, vừa liếc mắt nhìn Tống Vũ Chi, nói: "Nếu ngươi thật sự không chịu dẫn ta đi gặp hắn, quênđi. Chỉ là..."

Tống Vũ Chi thật sự sợ nàng, hắn chỉ là dân chúng bình dân, nếu thật sự chọc vào quận chúa, đoán chừng phải chịu khôngnổi.

Nhưng điều kiện tiên quyết là sẽ không bán đứng huynh đệ, nếu cần thiết sẽ nhận lỗi.

"Chỉ là cái gì?"

Đông Dương vẫy tay hắn, "Ngươi phải nói cho ta biết, hắn thích cái dạng gì, sẽ có một ngày ta lọt vào mắt hắn, chắc chắn báo đáp ngươi."

Nàng điều tra bốn phía, cơ hồ lật tung toàn bộ Vọng Kinh, tìm toàn bộ những người quen biết Diêu Yến, hiểu rõ càng nhiều, càng cảm thấy hứng thú với hắn.

Có lẽ bởi vì tuổi hắn không lớn lắm, chưa bao giờ nghe nói từng có cô nương thầm mến, mà cũng chưa bao giờ đặt chân nơi bướm hoa, nếu muốn biết phương diện nữ nhân hắn yêu thích, cũng chỉ có thể hạ thủ từ người bên cạnh hắn.

Dù không thể biết chuyện lúc trước, thì hiện tại biết, dù sao nha, tiểu tử đang trong giai đoạn trưởng thành, thẩm mỹ luôn thay đổi ở, nàng một kích phải trúng.

Tống Vũ Chi trù trừ, nghe qua giống như cũng không có bắt hắn làm cái gì, rốt cuộc có nên đáp ứng hay không đây?

Vạn nhất không đáp ứng, nàng ầm ĩ, tìm hắn gây phiền toái thì làm sao bây giờ?

Tống Vũ Chi trầm ngâm một lát, gật gật đầu, đáp ứng.

Cùng lắm thì bịa đặt chút ít giả dối nha, Diêu Yến thích gì hắn không rõ ràng lắm, nhưng hắn thân là nam nhân, giữa nam nhân và nam nhân, ở phương diện thẩm mỹ về nữ nhân luôn luôn có cách làm khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu, cho nên nói chiếu theo bản thân hắn là được.

Đông Dương cao hứng nhảy dựng lên, trông mong lâu như vậy, rốt cuộc chờ được có người bằng lòng giúp nàng.

Hưng phấn qua đi, bản tính liền đi ra, hung hăng uy hiếp: "Nếu bổn quận chúa không bắt được trái tim Diêu Yến, ngươi phải để mạng lại thường."

Tống Vũ Chi khóc không ra nước mắt, chỉ muốn ngửa mặt lên trời rít gào.

hắn thật sự…không muốn đưa mình lọt vũng hố đâu… người đâu mau mau đến cứu cứu hắn…

Bởi vì chuyện Tống Vũ Chi nhờ vả, ngay ngày hôm ấy Diêu Yến liền gửi đi một phong thư, đưa đi Bình Lăng Vương phủ.

Hòa Sinh nhìn thơ, vừa mừng vừa lo.

Vệ Lâm đã có người trong lòng, Tống Dao cũng có người trong lòng, vốn là chuyện tốt tất cả đều vui vẻ, nhưng...

Hòa Sinh thở dài một hơi, đúng lúc Thẩm Hạo đi ngang qua thư phòng nhìn thấy, hắn đứng ở dưới hành lang bên cửa sổ, hai tay chống trên bệ cửa sổ, ngước mặt cười hỏi: "Vương phi nương nương nhà chúng ta lại đang quan tâm chuyện nhà ai đó?"

Hòa Sinh nhìn hắn, liếc mắt trông thấy bụi quế vàng* sau lưng hắn, một khóm lại một khóm, vô cùng rực rỡ.

Nghe mùi hoa quế, cũng có chút muốn ăn quế hoa cao.

Nàng bước nhỏ chạy tới, trông thấy trên mũ sa của hắn rơi xuống một đóa hoa quế, hoa nhỏ màu vàng nhạt, cánh hoa vừa mềm vừa mỏng.

Xưa có nam tử cài hoa đẹp mà phù hợp trên mũ, thiếu niên lang đương triều cũng thường xuyên cài hoa trên vành tai vào mùa xuân.

Hòa Sinh lui về sau hai bước, ngũ quan của hắn ngày thường rất được, khí khái hào hùng và thanh tú cùng tồn tại, lúc trênmũ dính đóa hoa, ngược lại sinh ra cỗ tao nhã lịch sự hồn nhiên.

Trong lúc nhất thời nàng nhìn ngây cả mắt.

Thẩm Hạo thấy nàng hai mắt tỏa ánh sáng nhìn mình, trong đầu khỏi phải nói có bao nhiêu đẹp, dương dương đắc ý, đangchuẩn bị lượn quanh cửa sổ vào cửa chính, vừa cử động lại bị nàng giữ chặt cánh tay.

Nàng vươn tay giữ mặt của hắn, nghiêm túc nói: "Phu quân, chàng đừng cử động."

Dứt lời, nàng cầm váy chạy ra cửa, ra sân nhặt hoa quế rơi đầy đất.

Thẩm Hạo quay lưng lại, miễn cưỡng tựa bên cửa sổ, tay chống cằm, hiếu kỳ hỏi: "Nương tử, nàng làm gì đó?"

Hòa Sinh lựa chọn nụ hoa nguyên vẹn, một tay cầm hoa quế, đôi mắt lóe sáng lòe lòe, chạy đến trước mặt hắn, "Ừ, thường ngày đều là phu quân trang điểm cho ta, hôm nay đến lượt ta."

IMG
Chương trước Chương tiếp