Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

A Bạch Bất Bạch - Chương 80

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Cổ Đại,
Chương trước Chương tiếp
Hòa Sinh mở tay của hắn ra, cái miệng nhỏ nhắn dẫu cao lên, lầm bầm: "Ghen cái gì, nói mò."

Những người khác đều bị đuổi đi hết rồi, vì sao lại phải lưu lại thị nữ này, dù sao thì nàng cũng thấy mất hứng.

Thẩm Hạo cũng không gấp gáp dỗ dành nàng, liếc mắt nhìn trên mặt đất, nhàn nhạt dặn dò: "đi xuống đi."

Hồng Thường cao hứng bừng bừng lui ra.

Thúy Ngọc và những người khác thức thời thối lui ra ngoài điện.

Cũng chỉ còn lại hai người bọn họ, Thẩm Hạo chỉ chỉ ngón tay đâm đâm đôi môi đỏ mọng của Hòa Sinh, dính son trên miệng, lại đưa vào trong miệng nếm.

Ừ, vị mật đào.

Hòa Sinh vụng trộm liếc hắn, thấy hắn chậc chậc miệng, rất hưởng thụ. Nàng vội vàng che miệng, mới không cho hắn ăn.

Thẩm Hạo tiến tới, cái cằm gác lên vai nàng, cười đến mị hoặc, "Nương tử, hôm nay miệng bôi son hương vị rất được, cho vi phu nếm thử tí nào."

"không được." Giọng nói của nàng từ giữa ngón tay lộ ra, mơ hồ không rõ.

Thẩm Hạo híp híp mắt, duỗi tay đẩy tay của nàng ra, đưa bờ môi ấm áp tới một chút, trong thanh âm hàm chứa vui vẻ: "Nàng không phải lo lắng Hoàng hậu trách tội sao? Vi phu đều có diệu kế."

Hòa Sinh mở lớn mắt, buông tay ra.

Chẳng lẽ hắn lưu lại thị nữ kia, là vì muốn giao phó với Hoàng hậu?

A..., vậy cũng không đúng a. chỉ lưu một người có hữu dụng gì, những người khác đều ban thưởng hết rồi.

Thẩm Hạo vẫy tay, chỉ miệng mình, "Nàng hôn đi, ta sẽ nói cho nàng biết."

Nàng chần chờ vài giây, chuyển mắt thấy gương mặt hắn dương dương đắc ý, dường như đã dự liệu được nàng sẽ hôn lên.

-- mới không cần...

Ngược lại nhìn thấy hắn cong khóe miệng, đường cong xinh đẹp động lòng người.

Nàng trừng trừng mắt, a..., không phải chỉ là hôn cái thôi sao?

Dù sao cũng không mất miếng thịt nào.

Trù trừ vài cái, dáng vẻ giả bộ không cam không nguyện, sáp tới hôn lên miệng một cái.

Thẩm Hạo ôm nàng, miệng lưỡi hòa giao, thâm tình triền miên.

Hôn đã đủ rồi, nàng thở hổn hển, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, "Nhanh, nói mau."

Thẩm Hạo cười cười, ngày thường làm chuyện này, cũng không thấy nàng sốt ruột như vậy.

Hòa Sinh gấp đến độ tự chủ động đưa lỗ tai đến gần.

Thẩm Hạo vân vê lỗ tai nhỏ của nàng, khe khẽ nói nhỏ một phen.

Sau khi nghe xong, Hòa Sinh vỗ tay, cảm thấy phu quân nhà mình thật sự là anh minh thần võ, đột nhiên nghĩ đến cái gì, hỏi: "Thị nữ kia sẽ như thế nào?"

Hoàng hậu có giết nàng ta hay không?

Thẩm Hạo híp híp mắt, thở dài.

Vừa rồi còn trừng mắt không vui, giờ lại mềm lòng. hắn chậm chạp nói: "Nếu như vừa nãy nàng ta chịu đi theo gã sai vặt, cũng sẽ không chịu kết quả này. Đây chính là hậu quả của việc vọng tưởng quá mức."

Hòa Sinh gật gật đầu.

Là người ta chọc cửa nhà, nếu như nàng lúc nào cũng lo trước lo sau như vậy, sớm muộn có một ngày cũng sẽ bị người khác đoạt phu quân.

Sau khi nàng nghĩ thông suốt, tâm tình vừa sáng tỏ, đẩy Thẩm Hạo lúc ẩn lúc hiện, hỏi: "Ta lúc nào thì giả bộ bệnh?"

"Ngày mai, đêm nay nghỉ ngơi thật tốt, không ồn ào nữa." Thẩm Hạo đỡ nàng xuống giường, ngồi xổm dưới giường, ra hiệu nàng nhảy lên lưng.

Hòa Sinh phốc một cái nhảy lên, ôm cổ hắn, chân dao động giữa không trung, không nghĩ tới lại làm rơi vớ trắng, lộ ra ngón chân bóng loáng trắng nõn.

Nàng ai nha một tiếng, vỗ vỗ hắn, chuẩn bị cúi đầu đi nhặt.

"Rơi vớ ra rồi."

"Rơi thì rơi, dù sao cũng đi ngủ." Thẩm Hạo cũng không dừng bước, ngâm nga vài câu tiểu khúc, cõng nàng đi tới giường bạt bộ.

Hòa Sinh ở trên lưng hắn giãy giụa, "không chịu đâu, sắc trời còn sớm, ta không muốn ngủ."

đang nói chuyện thì đã đến bên giường, hắn quay lưng lại, buông nàng xuống.

"không ngủ, vi phu còn có chuyện rất quan trọng, muốn cùng làm với nương tử."

Hòa Sinh che khuôn mặt đỏ bừng lại, "Bại hoại."

Thẩm Hạo gỡ xuống màn trướng, sa mỏng mông lung, chập chờn lên xuống, lung lay một hồi.

"Chỉ thích nghe nàng nói ta xấu."

Vợ chồng son ôm ôm.

Ánh nến đong đưa, uyên ương ngủ chung, lại là một đêm trăng sáng.

Tảng sáng lúc gà cất lên tiếng gáy cũng là lúc thái giám điểm canh kết thúc buổi trực đêm, quần áo dính sương sớm, cúi đầuđi qua cung Hoàng hậu.

Trước cung điện quanh co, đường cung dài ngoằn bị che khuất bởi sương trắng, thưa thớt mơ hồ có thể thấy được vài bóng người.

Bước chân hắn vội vàng, vẻ mặt khẩn trương, một đường thẳng đến cung Hoàng hậu.

Hôm nay là Lục Bình trực sớm, thức dậy từ canh bốn đêm qua, vừa đi Ngự Ti phòng phân phó vật dụng hôm nay muốn dùng,đang trên đường trở về cung Hoàng hậu, giày còn chưa bước qua ngưỡng cửa, liền nghe được sau lưng có một tiểu cung nữ hoang mang rối loạn tiến đến gọi to: "Lục Bình tỷ tỷ!"

Lục Bình không nhịn được trừng mắt trở về, mới sáng sớm, eo còn chưa duỗi thẳng, nàng ta rống cuống họng kêu lên như thế, là muốn hù chết người sao?

Đổi lại là ngày thường thì tiểu cung nữ này tuyệt đối không dám làm như thế, nhưng hôm nay hoàn toàn bất chấp, không chờ Lục Bình mở miệng lên tiếng, liền giành nói: "Bình Lăng Vương phủ đã xảy ra chuyện."

Lục Bình sững sờ, vừa mới nâng chân lên, thình thịch thiếu chút nữa ngã xuống.

Tiểu cung nữ kịp thời tiến lên đỡ lấy.

Lục Bình còn chưa lấy lại tinh thần, không biết là vui hay buồn, quay đầu lại hỏi tiểu cung nữ: "Xảy ra chuyện gì?"

Tiểu cung nữ run giọng đáp: "Vừa rồi Vương phủ sai người báo lại, nói là hôm qua người được Hoàng hậu nương nương ban thưởng, không biết làm sao lại hạ độc trong đồ ăn của Vương phi, còn la hét nói là bị người khác sai khiến."

nói xong một câu cuối cùng, tiểu cung nữ hồ nghi ngẩng đầu, giọng nói vẫn không hạ xuống.

Trong lòng Lục Bình ầm ầm rung động, lập tức lờ mờ.

Làm sao lại như vậy? Hôm qua mới cho người, ngày hôm nay liền trúng độc, bị người sai khiến, bị ai sai khiến, chẳng lẽ lạinói là người trong cung Hoàng hậu các nàng sao!

Nàng không dám trì hoãn, giống như bay chạy vào tẩm cung.

Phải nhanh chóng bẩm báo chuyện này cho Hoàng hậu nương nương mới được.

Hoàng hậu vừa tỉnh ngủ, đôi mắt nhập nhèm, khẽ nhớ lại giấc mộng đẹp hôm qua.

Bà mơ thấy Thái tử đăng cơ, tôn bà lên làm chí thuần chí tôn Thánh Mẫu Hoàng thái hậu, hưởng vạn dân kính ngưỡng, được quần thần chúc mừng. Tiện nhân Cảnh Trữ Vương phi kia, cùng với tất cả những tiện nhân bà xem không vừa mắt, đều bị hạ chỉ trảm hết.

Giấc mộng thật đẹp.

Bà dựa vào gối đầu, còn chưa tỉnh hẵn, đột nhiên thấy Lục Bình thở hổn hển vào.

Hoàng hậu nhíu mày, rất không cao hứng.

Lục Bình cả gan bẩm lại chuyện vừa nói, lời còn chưa nói xong, chỉ thấy bên trên quăng đến một cái gối đầu, chính là cái Hoàng hậu thường dựa vào.

"Tiện nhân! Tiện nhân! Ăn gan hùm mật gấu, lại dám… tính toán Bổn cung như vậy!"

Hoàng hậu vén chăn xuống giường, không kịp trang điểm thay đồ, tức giận đến mức ném vỡ hết tất cả đồ đạc trong phòng.

Trong phút chốc, trên mặt đất tràn đầy mảnh vỡ gốm sứ, bừa bãi lộn xộn.

Chợt có cung nữ hôm qua trực đêm, chưa kịp luân chuyển, không cẩn thận té ngã, lúc này liền bị Hoàng hậu xử lý lôi xuống dưới đánh chết.

Cung nhân rét run không dám lên tiếng, ước gì có thể tàng hình khỏi ánh mắt của bà ta.

Khi Hoàng hậu nương nương tức giận, đều có khả năng giết người. Miễn là bà ta có thể giết, miễn là bà ta có thể có thể trút giận.

Cung nhân trong cung Hoàng hậu đều là thịt trên thớt gỗ của bà ta.

Sau lưng Lục Bình một mảnh mồ hôi lạnh, sợ Hoàng hậu lấy lại tinh thần, nghĩ đến nàng.

Nô tỳ là người nàng ta đi tìm, chủ ý cũng là nàng ta nghĩ ra, hôm qua còn thề son sắt cam đoan Trắc phi nhất định sẽ là người biết nghe lời, cũng là nàng ta.

Nàng ta cơ hồ cũng đã bắt đầu tưởng tượng ra cái chết của mình.

Sau một lúc lâu, Hoàng hậu tức giận đã đủ rồi, nhớ tới lên Lục Bình, nghiến răng nghiến lợi nói: "Hôm qua, ngươi đã nói như thế nào?"

Lục Bình nằm bò tới phía trước, chợt đứng dậy tát mình. "Là miệng nô tài ti tiện, không nghĩ tới Trắc phi lại không biết phân biệt như vậy, cầu nương nương chuộc tội a!"

Hoàng hậu nhấc chân đá ngực nàng ta một cước.

Nhưng vẫn không đủ hả giận.

Lục Bình liên tục bạt tai, căn bản không dám dừng lại, khuôn mặt bị đánh sưng lên, khóe miệng lỗ mũi đều chảy máu, cuối cùng cũng đợi được một câu của Hoàng hậu: "Được rồi."

Lục Bình giống như chó Nhật bò đến bên chân Hoàng hậu, "Tạ đại ân của nương nương."

Hoàng hậu nhắm mắt, nhớ tới chuyện ban thưởng người, trong lòng lại bốc hỏa.

Vậy mà lại dám vu hãm người của bà ta, hạ độc? A, thủ đoạn này cũng quá đơn giản lỗ mãng, căn bản không có để Hoàng hậu bà để vào mắt.

Bà ta nhớ tới cái gì, hỏi Lục Bình: "Ngoại trừ Hồng Thường, những người khác đâu?"

Lúc nãy khi bẩm báo, Lục Bình đã tận lực che giấu chuyện nô tỳ được tặng cho gã sai vặt, hiện tại Hoàng hậu hỏi tới, nàngkhông dám không nói.

nói xong rồi, quả nhiên không sai, Hoàng hậu so với trước càng thêm tức giận.

không, quả thực chính là nổi giận.

"Lẽ nào lại như vậy!" Hoàng hậu gào thét đến mức thở không ra hơi, mắt thấy muốn muốn sặc khí, Lục Bình nơm nớp lo sợ, lúc này mới dám lên trước vỗ vỗ phía sau lưng bà ta.

Tốt! Hay cho Bình Lăng Vương, hay cho Bình Lăng Trắc phi!

Bọn họ đây là muốn liên hợp lên mặt với bà sao.

Dĩ hạ phạm thượng như thế, hành vi đại nghịch bất đạo như vậy, quyết không thể dễ dàng tha thứ!

Hoàng hậu lập tức hạ chỉ, tuyên triệu Hòa Sinh tiến cung.

Bà ta ngược lại muốn xem, đến trước mặt Hoàng hậu bà đây, một Trắc phi nho nhỏ, có thể có năng lực gì chống đối với bà!

Bình Lăng Vương Phủ, Thẩm Hạo đang vẽ lông mày cho nàng, chọn trâm bát bảo cắm ở giữa búi tóc, cầm gương đồng tới cho nàng nhìn.

Hòa Sinh ngó ngó mình trong gương, xinh đẹp cực kỳ.

Nàng kéo tay hắn, vui rạo rực mà khoa trương nói: "trên đời này nha, chỉ có Vương gia mới có thể trang điểm ta xinh đẹp động lòng người được như thế."

Thẩm Hạo đỡ nàng đứng dậy, ôm chặt nàng vào trong ngực, sợ làm cho loạn trang sức và búi tóc của nàng, không dám hôn môi, chỉ hôn nhẹ bên lỗ tai một chút: "Lời nói dễ nghe như vậy, vi phu buổi tối định phải hảo hảo thương nàng."

Hòa Sinh xấu hổ nói: "Ngày hôm thương yêu quá nhiều rồi…"

Thẩm Hạo cười nói: "không đủ, thương yêu thế nào cũng không đủ..."

Cung nhân hầu hạ trong điện nhao nhao cúi đầu, cho dù thường thấy Vương gia Vương phi ân ái như vậy, nhưng vẫn sẽ đỏ bừng cả khuôn mặt.

Người trong cung đến thông báo, Thẩm Hạo không có phản ứng gì, dường như sớm tính được Hoàng hậu sẽ phái người vào phủ đón người.

Tuy chỉ truyền triệu Hòa Sinh, nhưng hắn được Thánh Nhân ban cho ngọc bài, tùy ý ra vào cung đình. Cho nên hắn cùng Hòa Sinh lên xe ngựa.

Hòa Sinh có chút khẩn trương, tuy nói Vương gia đã sắp xếp xong xuôi hết thảy, nhưng nàng vẫn sợ a.

Thẩm Hạo nhìn ra tâm tư của nàng, nắm lấy tay ngọc thon thon của nàng, an ủi: "Đợi tí nữa đi vào cung, cái gì nàng cũngkhông phải làm, ở một bên nhìn là được."

Hòa Sinh nhớ tới cái gì, chân thành nói: "không phải ta còn phải giả bộ bệnh sao?"

Nàng giả bộ như thế nào, mới có thể giả bộ giống đây.

"YAA.A.A..!" Nàng hô ra tiếng, chỉ vào trang điểm trên mặt nói: "Ta ăn mặc thành như vậy, căn bản không có một chút dáng vẻ vừa bị người hạ độc nha!"

Thẩm Hạo ôn nhu nhìn nàng, nói: "Ngốc, lại nhớ sai rồi, không phải hạ độc, là thiếu chút nữa trúng độc. Đến đây, đem lời hôm qua vi phu dạy nói lại một lần nữa nào."

Nàng mở miệng muốn nói, Thẩm Hạo lại nói: "Nếu như bỏ sót một chữ, buổi tối trở về vi phu sẽ trừng phạt nàng thêm mộtlần."

Nàng vô thức che mặt, sau khi ngẫm lại không đúng, hẳn là nên che bờ mông.

Lúc Vương gia thích thú, ra tay một chút cũng không nhẹ, nàng cũng không thể bị bắt được sai lầm.

Hắng giọng một cái, nàng cẩn thận nhớ lại tối hôm qua thì thầm: "Thị nữ Hồng Thường, mưu đồ làm loạn, đã hạ độc trong nước trà, sau khi soát người phát hiện giấu độc, chứng cứ vô cùng xác thực."

Thẩm Hạo gật gật đầu, "Còn gì nữa không?"

Hòa Sinh le le lưỡi, tiếp tục nói: "May mắn Vương gia anh minh quan sát tinh tường, mới không để kẻ xấu đắc thủ, Chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?" Thẩm Hạo nhiều hứng thú nhìn nàng.

Hòa Sinh nhớ tới sứ mạng của mình, che ngực, giả bộ yếu ớt, giọng nói cũng dần dần yếu đi: "Chỉ là ta trải qua kinh hách, dù chưa trúng độc, nhưng cũng bị giày vò quá sức, nghe thiếu chút nữa bị người hại, lập tức sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, hôn mê bất tỉnh."

Nàng vừa nói, vừa nhíu lông mày, giả bộ dáng vẻ thống khổ, giống như thật sự bị sợ hãi ngất đi.

Thẩm Hạo vỗ vỗ tay, "Tốt lắm."

Được khen ngợi, Hòa Sinh thuận theo tiến tới, cọ cánh tay của hắn, "Đợi đi vào cung Hoàng hậu, ta còn phải giả bộ bất tỉnh sao?"

Thẩm Hạo hơi suy nghĩ một lát, hỏi: "Nếu mở to mắt đối mặt Hoàng hậu, nàng có sợ không?"

Hòa Sinh nuốt một cái, nghĩ tới lúc dáng vẻ Hoàng hậu giương nanh múa vuốt ở lần săn bắn mùa thu, nàng liền cảm thấy hãi sợ.

không có tiền đồ, Thẩm Hạo ngược lại không cho là đúng, hai cánh tay duỗi ra ôm lấy nàng, cưng chiều nói: "Vậy nàng liền giả bộ bất tỉnh, ngoan ngoãn nằm là được."

Biện pháp này tốt, thế nhưng..."Nằm làm sao?"

Thẩm Hạo cong miệng cười: "Nằm trong ngực ta chứ sao."

Cung nhân tuyên: "Bình Lăng Vương và Vương phi yết kiến."

Hoàng hậu nhíu mày, nhìn Lục Bình, rất là không vui.

Bảo người đi tuyên Trắc phi, đang yên lành, sao Bình Lăng Vương lại đi theo hả?

Lục Bình lập tức quỳ xuống: "Nô tỳ đi ngăn cản."

Dứt lời, nàng ta nhanh chóng đi ra cửa cung.

Vừa tới cửa, giương mắt nhìn thấy một thân ảnh cao lớn, trong ngực ôm một người, khí thế hừng hực đi vào trong điện.

Nhìn kỹ, đúng là Bình Lăng Vương.

đi lên trước nữa quan sát, ôm trong lòng ngực của hắn, không ai khác, đúng là Trắc phi.

Lục Bình vừa định đi lên đáp lời, ngay cả câu hỏi cũng chưa nói xong, Thẩm Hạo không nhìn thẳng nàng, cất bước đi vào bên trong điện.

Vừa vào điện, ôm Hòa Sinh, hắn cũng không quỳ xuống hành lễ mà là tức giận gào thét, đánh đòn phủ đầu: "Tâm ý của mẫu hậu nhi thần xin nhận, nhưng nhi thần phúc mỏng, chịu không nổi mẫu hậu ban ân. Người, vẫn là xin mẫu hậu thu hồi đi, nhi thần tuyệt đối không dám lưu lại."

hắn một phen khí thế hung hung, Hoàng hậu cũng bị kinh hãi đôi chút.

Còn chưa kịp nói chuyện, đã thấy Thẩm Hạo vung tay lên, sai người bắt Hồng Thường lại.

Nàng ta hôm qua bị đổ thuốc, đã không thể nói chuyện được nữa.

không cho Hoàng hậu cơ hội mở miệng, Thẩm Hạo ngôn từ chính nghĩa nói: "Trong phủ nhi thần không thiếu người hầu hạ, Hòa Sinh không hiểu chuyện, lại từ chỗ mẫu hậu nhận được người trở về, nếu như đã nhận người trở về, thì cũng coi nhưkhông có gì. những người còn lại đã bị nhi thần ban cho gã sai vặt có công, về phần một người này, nhi thần cùng với mọi người trong phủ vô phúc tiêu thụ, vẫn là trả lại cho mẫu hậu a."

hắn cũng không nói chuyện hạ độc tối hôm qua, cũng không nói chuyện Hòa Sinh té xỉu, ngữ khí nghiêm nghị, lời nói lại khách khí, giấu đầu hở đuôi, có điều ám chỉ nhưng hết lần này tới lần khác vẫn không nói ra.

Hoàng hậu không thể nào mở miệng.

Hôm nay bà gọi Hòa Sinh đến, vốn định cho nàng nếm thử chút giáo huấn, đây là chuyện hậu trạch hậu cung, nam nhân đơn giản sẽ không nhúng tay. Tuyệt đối không nghĩ tới, Thẩm Hạo vậy mà tỏ thái độ kiên quyết đứng ra như thế.

Hơn nữa, hắn lại còn công khai ôm người đứng ở trước cung điện.

Thế nào đây, hưng sư vấn tội hay sao?

Thẩm Hạo đi lên phía trước một bước, quét mắt một vòng trong điện, nói: "Mẫu hậu, nhi thần có lời muốn nói."

Chung quy là muốn cho Hoàng hậu bà đây một chút mặt mũi.

Có mấy lời, là nói trước mặt mọi người, có mấy lời, nếu như đang ở trước mặt mọi người nói, cho dù nói dễ nghe, cũng khôngkhỏi làm mất mặt

Hoàng hậu tất nhiên là hiểu ý của hắn, tuy rằng tức giận, nhưng sợ hắn không quan tâm nói ra cái gì.

Thẩm Hạo người này, bà ít nhiều có chút hiểu rõ.

Từ nhỏ âm đức hung ác, mặc dù bên ngoài ẩn nhẫn không phát ra, nhưng nếu chọt trúng điểm đau nhức, cho dù là Thánh Nhân, hắn cũng dám trực tiếp chống đối.

Hoàng hậu phất tay cho lui cung nhân.

Thẩm Hạo ôm người trong ngực, từng bước một tiến lên, nhìn chằm chằm Hoàng hậu, dùng ánh mắt sắc bén mà hắn chưa bao giờ có, gằn từng chữ: "Mẫu hậu, con trai ruột của người là thái tử điện hạ, không phải nhi thần, chuyện Bình Lăng Vương phủ, người nếu muốn nhúng tay, tốt xấu cũng muốn phải sớm báo cho nhi thần biết một chút."

Hoàng hậu tức giận đến phát run, chỉ vào hắn nói: "Láo xược!"

Thẩm Hạo cúi đầu, nói: "Mẫu hậu muốn cài người vào Bình Lăng Vương phủ, có thể trực tiếp nói với nhi thần một tiếng, muốn biết mấy thứ gì đó, hỏi một tiếng, nhi thần nhất định sẽ bẩm báo mọi chuyện kỹ càng, hà tất phải tốn công tốn sức như vậy?"

Hoàng hậu bị người vạch trần tâm tư, có chút hoảng hốt.

Bà quanh năm ở thâm cung, mặc kệ tâm nhãn tranh đấu hung ác gì gì đó, chung quy đánh không lại phong vân tranh chấptrên triều đình của các nam nhân, mà thường ngày bà ngang ngược càn rỡ, không chút nào hiểu được cái gọi là tu thân dưỡng tính.

Nếu không phải Thái tử tại vị, chỉ sợ vị trí Hoàng hậu này của bà ta, sớm đã bị phế truất.

Đương nhiên, với tư cách bản thân bà ta, tất nhiên không có ý thức được điều này.

Bà ta muốn dùng ân tình thanh mai trúc mã giữa Thánh Nhân và bà ta, cho dù sau này như thế nào đi nữa, Thánh Nhân cũng sẽ không vạch mặt bà ta, càng khỏi phải nói đến phế truất Thái tử.

"Nhị Điện hạ nói bậy bạ gì đó?"

Thẩm Hạo cười lạnh một tiếng, không muốn nhiều lời, nói: "Chuyện đêm qua, nếu như nhi thần bẩm đến chỗ Thánh Nhân, mẫu hậu cảm thấy thế nào?"

Hoàng hậu cả kinh, không nghĩ tới hắn sẽ làm đến mức này.

Vì một Trắc phi không ra gì này, kinh động Thánh Nhân, hắn chẳng lẽ không sợ mất thánh tâm sao?

hắn có chuẩn bị mà đến, Hoàng hậu không dám khinh thường.

Thánh Nhân kiêng kỵ nhất là chuyện hậu cung tham gia vào chính sự, nếu như bị hắn biết rõ, mình ban cơ thiếp cho Bình Lăng Vương, đến lúc đó chuyện Bình Lăng Vương vu cáo nô tỳ hạ độc, Thánh Nhân định đối có bất mãn với bà.

Sợ nhất chính là, Thánh Nhân dưới cơn giận dữ, hất bực bội tới trên đầu Thái tử.

Hoàng hậu càng nghĩ càng sợ, đột nhiên hối hận hành động lỗ mãng ban thưởng người cho Bình Lăng Vương phủ.

Bà cũng thật không ngờ, ngày bình thường chuyện ban thưởng người đơn giản như thế mà Bình Lăng Vương lại có phản ứng mãnh liệt như vậy.

Liếc mắt nhìn người Thẩm Hạo vững vàng ôm trong ngực, Hoàng hậu nắm chặt nắm đấm.

Nếu không phải Thái tử bên kia xảy ra chuyện, bà nhất định sẽ không cứ tính toán như vậy đâu.

Lại cũng chỉ có thể thôi.

Xuất phát từ lễ phép, bà tượng trưng mà hỏi một câu: "Trắc phi không ngại a? Có muốn tuyên thái y đến xem hay không?"

rõ ràng là chuyện bịa đặt hoàn toàn, vậy mà phải nhịn xuống khẩu khí, thật sự là khinh người quá đáng!

Thẩm Hạo mặt không đổi sắc nói: "Chỉ cần mẫu hậu sau này không ban thưởng người vào phủ, nhi thần và Hòa Sinh sẽkhông ngại."

Hoàng hậu nghẹn lời.

Lời nói cơ bản nên nói đều nói đã xong, cuối cùng, Thẩm Hạo nghiêm mặt nói: "Hồng Thường liền để lại cho mẫu hậu, chuyện tối ngày hôm qua, chắc hẳn chỉ là hiểu lầm, nhi thần liền không truy cứu nữa."

Hoàng hậu thở một hơi thật dài, hồi lâu mới nhổ ra một câu: "Làm phiền Nhị Điện hạ quan tâm."

Thẩm Hạo cáo lui, trước khi đi lạnh dặn dò một câu: "Mẫu hậu, nhi thần nói trước, nhi thần nóng nảy không tốt lắm, sau này vô luận là mẫu hậu ban cho, hay là nương nương cung khác ban cho, chỉ cần dám vào Bình Lăng Vương Phủ, toàn bộ giết chết, không còn một mống."

Giữa lông mày Hoàng hậu nhăn thành chữ Xuyên.

Khẩu khí thật lớn!

Ra khỏi cung Hoàng hậu, Hòa Sinh không kìm nén được, trợn mắt nói: "Oa, Vương gia, chàng vừa mới rồi quả thực đẹp trai ngây người."

Thẩm Hạo buông nàng xuống, ôm tay cũng đã tê rần.

Thoáng lắc cánh tay, dắt nàng đi về hướng Đức Thanh cung.

"Chỉ như vậy thôi?" hắn lấn nàng chớp mắt.

Hòa Sinh ngầm hiểu, nhón chân ba một cái trên mặt hắn.

một phen đối thoại vừa rồi, làm nàng hãi hùng khiếp vía a!

Nàng không nghĩ tới, thì ra Vương gia đối với Hoàng hậu nương nương, cũng có thể kiêu ngạo đắc ý trước sau như một!

Hơn nữa Hoàng hậu nương nương bị nghẹn một câu cũng không dám bác bỏ.

Hòa Sinh cao hứng dựa sát vào hắn, nghĩ thầm, xem ra Vương gia so với trong tưởng tượng của nàng, càng thêm lợi hại. Bằng không thì, làm sao dám nói chuyện với Hoàng hậu như vậy?

Nàng ngó ngó bốn phía, giống như kẻ trộm nói khẽ: "Vương gia, quyền thế của chàng có phải rất lớn hay không, lớn đến nỗi ngay cả Hoàng hậu cũng sợ?"

Thẩm Hạo chỉ lên trời liếc mắt một cái, suy nghĩ một lát, rồi sau đó nói: "Có thể a."

Hòa Sinh nghe xong câu trả lời, nhất quyết không tha, đập vai hắn, "Đấy, chàng nhưng muốn làm Thánh Nhân, sao ngay cả cái này cũng không rõ ràng hả."

Nàng nói cực kỳ nhỏ, dáng vẻ trên mặt lại rất dí dỏm, cùng khiếp đảm mềm mại bình thường hoàn toàn bất đồng.

thật giống như -- phát hiện ra chuyện gì - giống như hiếu kỳ hưng phấn.

Thẩm Hạo chỉ khuôn mặt mình, "Nàng hôn ta nữa đi."

Hòa Sinh thuận theo mà hôn hắn.

Hôn xong rồi, nàng chờ nghe hắn nói câu sau.

Thẩm Hạo lại chỉ đi lên phía trước, căn bản không có ý tứ muốn nói chuyện.

Hòa Sinh nhanh chóng đuổi theo, "Ta cũng hôn xong rồi, chàng mau nói cho ta biết."

Thẩm Hạo lắc đầu, cười nói: "nói cho nàng biết cái gì?"

Hòa Sinh nói: "nói cho ta biết chàng đến cùng có bao nhiêu lợi hại nha?"

Thẩm Hạo cười: "Mỗi lúc trời tối nàng không phải cũng biết ta có bao nhiêu lợi hại sao, cũng là chính miệng nàng kêu ra mà."

Hòa Sinh mắc cỡ vội vàng che miệng hắn.
Chương trước Chương tiếp