Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

A Bạch Bất Bạch - Chương 101-2

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Cổ Đại,
Chương trước Chương tiếp
Trần An đành phải dừng lại, ôn nhu an ủi: "Điện hạ, vô luận như thế nào, ta đều sẽchết theo ngươi."

Thái tử nhìn hắn, có chút trào phúng hỏi: "Ngươi biết ta phải làm những gì sao?"

Trần An gật đầu, "Ta biết."

Thái tử tiếp tục nói: "không, ngươi không biết." Bọn họ cũng cho là hắn chắc chắn mưu nghịch, chắc chắn đưa chén rượu kia cho phụ hoàng.

Trần An lắc đầu, từ trong tay áo lấy ra một bao thuốc bột, "Nếu là ngay cả ta cũngkhông biết Điện hạ suy nghĩ cái gì, Điện hạ sống trên thế gian, chẳng phải là quá côđộc sao?"

Dứt lời, hắn trước mặt Thái tử, đổ thuốc bột vào trong chén, một hơi uống hết, cườinói: "Vì đạo phụ tử, giết cha soán vị, là bất trung bất hiếu, Điện hạ tâm tính thuần lương, sẽ không làm chuyện như vậy. Vì đạo quân thần, thần tử tận tâm tận lực, liều chết nghe theo, nếu không là vì bất nghĩa. Chuyện bất trung bất hiếu bất nghĩa như thế, Điện hạ thà rằng hi sinh mình cũng không muốn phụ lòng người khác."

Thái tử vui mừng: "Người hiểu ta, không ai bằng An Nhi."

Trần An thoạt nhìn có chút thống khổ, nguyên nhân có lẽ vì uống tách trà kia, "Điện hạ, bạch lăng ngươi sai người chuẩn bị, ta không muốn dùng, đầu lưỡi mất ờ bên ngoài, tương thuyết kiếp sau sẽ biến thành người câm, nếu như có kiếp sau, ta vẫn muốn hát xướng khúc. Vẫn là thạch tín tốt hơn."

Trong mắt Thái tử có khiếp sợ, có thống khổ, và cả áy náy. thì ra hắn đã sớm dự liệu hết thảy.

Ngay cửa vào, Trần An vô lực chống đỡ, ngã vào trong ngực Thái tử, ngẩng đầu hỏihắn: "Điện hạ, Điện hạ cũng dự định dùng thạch tín sao?"

Nước mắt Thái tử tràn mi mà ra. hắn gật gật đầu, "Đúng vậy, ta cũng dự định dùng giống An Nhi."

Trần An cảm thấy hơi thở cả người đều bị tước đoạt, trong lồng ngực chỉ còn thở ramột hơi, một hơi cuối cùng, chậm rãi nói: "Điện hạ, ta đi trước một bước."

Từ nay về sau trên thế gian này sẽ không còn Trần An, không còn người quan trọng nhất bên cạnh Thái tử nữa.

hắn cũng không bao giờ được nghe ca khúc của hắn nữa.

Thái tử ôm lấy Trần An, gào khóc.

Gần buổi trưa, yến hội bắt đầu, đàn sáo rộn rã, náo nhiệt tưng bừng.

Thánh Nhân ngồi cao phía trên, bao quát phía dưới. Ánh mắt chạm đến bên trái Thái tử, đồng tử xiết chặt, hình như có ý dò xét.

Ông quát lên, "Thái tử?"

Thái tử đột nhiên ngẩng đầu, từ án kỷ lên tiếng, "Nhi thần ở đây."

Trước khi ra khỏi Đông cung, hắn một lần nữa thay đổi quần áo rửa sạch mặt, đắp nước ấm lên đôi mắt khóc sưng, lấy phấn trắng nhẹ nhàng dặm lên, cũng có thể che được bảy tám phần.

Thánh Nhân chỉ vào ca múa đang biểu diễn hỏi: "Ca khúc này múa như thế nào?"

Thái tử vùi thấp đầu, thanh âm của hắn không có một chút khàn khàn, trả lời phải gọn gàng quả quyết: "Ca múa của Cung ngự phường, tất nhiên là tốt nhất thiên hạ."

Thánh Nhân gật gật đầu, không nói gì, vuốt ve tay áo, ra hiệu Thái tử ngồi xuống.

Thái tử một lần nữa ngồi xuống, giương mắt liền nhìn thấy Vương Lăng ngồi đối diện nâng chén ra hiệu, Vương Lăng nháy mắt, ra hiệu Thái tử tìm cơ hội mời rượu.

Mọi chuyện cần thiết cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ đợi Thánh Nhân uống xong rượu độc, hết thảy liền có thể thuận lý thành chương. Thái tử đăng cơ, bọn họ cũng có thể may mắn thoát nạn, đạt được ước muốn trở thành trọng thần nắm giữ quân quyền.

Thái tử tránh đi ánh mắt của hắn, giả vờ không nhìn thấy.

Tránh được nhất thời, nhưng tránh không được cả đời. Vương Lăng đưa tay úp lên Ngọc Giác (1) bên hông. Trước đó có đoán trước, nếu như Thái tử chậm chạp khôngchịu hành động, như vậy bọn họ đành phải dùng đến dự định xấu nhất. gõ lên Ngọc Giác ba cái, rồi sau đó đánh rơi miếng ngọc, dùng lý do bắt thích khách, giam cầm Thánh Nhân.

Trái tim Thái tử cơ hồ treo ở cổ họng, khi tay của Vương Lăng gõ lần thứ ba, Thái tử đứng lên, nâng chén với Thánh Nhân nói: "Phụ hoàng, rượu này rất tốt, nhi thần muốn mời ngài một ly."

Thánh Nhân như có điều suy nghĩ nhìn thẳng hắn, ánh mắt lập tức dời đi, nói: "Được."

Thái tử nghĩ muốn thỉnh cầu Thánh Nhân sớm chấm dứt yến hội, tránh cho sau đó nếu có bất trắc tổn thương đến người vô tội. Khổ nỗi làm sao tìm được lý do chính đáng mở miệng, ai ngờ Thánh Nhân đoạt trước một bước nói: "Yến hội đến đây thôi, tất cả mọi người giải tán đi, Thái tử lưu lại cùng trẫm rót rượu ăn uống no say."

Tâm nguyện như ý, Thái tử buông lỏng một hơi, không dám nhìn Vương Lăng bên kia.

Trong điện chỉ còn hai người Thánh Nhân Thái tử, Thánh Nhân sai người lấy bầu rượu, tiểu thái giám hầu rượu cung kính dâng lên dụng cụ uống, dùng tư thế bưng tai khôngkịp sét đánh nhìn Thái tử.

Thái tử lập tức hiểu, tiểu thái giám này nhất định là nội tuyến của nhà bọn họ. Ánh mắt của hắn chăm chú nhìn bầu rượu tinh xảo ở trước bàn, xoay bên trái là rượu, xoay bên phải là độc, là bọn họ chuẩn bị.

Thánh Nhân cười nhìn hắn, dường như đang đợi hắn rót rượu. Thái tử chần chờ nửa giây, rồi sau đó đưa tay cầm bầu rượu.

Châm đến mặt chén, gần như tràn đầy ra. Thánh Nhân cũng không vội uống rượu, cười nhìn Thái tử, hỏi, "Quay mặt vào tường suy nghĩ lỗi lầm ba tháng, có lẽ ngươi cũng có tiến bộ rồi."

Thái tử khiêm tốn nói: "Nhi thần biết sai rồi ạ."

Khóe miệng Thánh Nhân bĩu một cái, chỉ trong nháy mắt, thoáng qua nụ cười khinh miệt bất đắc dĩ. Đứa con trai này, đúng là quá mức bình thường, ngay cả ý ở ngoài lờihắn cũng nghe không hiểu.

Tiến bộ này, cũng không phải là nịnh nọt giả dối của Thái tử hôm nay.

Mà thôi, nếu như đã cho cơ hội, chuyện về sau, nhất định là thiên mệnh.

Thánh Nhân cũng không nhiều lời, nâng chén cụng ly với Thái tử. Có lẽ là xuất phát từ tình cảm máu thịt, Thánh Nhân mở miệng hỏi: "Thái tử hôm nay muốn mời rượu, thế có lời gì muốn nói với phụ hoàng không?"

Ngữ khí nhu hòa như vậy, phảng phất giống như hôm qua, phảng phất giống như thời kỳ tràn ngập đố kị và ảo não thời niên thiếu của Thái tử. Thái tử lắc đầu, "Nhi thần muốn nói, đều đã nói."

hắn gượng gạo quật cường đáp lại. Thánh Nhân hừ nhẹ một tiếng, chén rượu cầm thoáng qua khóe miệng lại đưa trở về, đưa tới bên cạnh Thái tử, "Thái tử hiếu thuận như thế, không bằng thay phụ hoàng uống hết chén rượu này nhé?"

Lời ông vừa nói, Thái tử cơ hồ lập tức hiểu rõ, kế hoạch của bè cánh Đông cung đãthất bại. Thánh Nhân, sớm đã có đề phòng, yến hội hôm nay, bất quá là bắt rùa trong hũ.

Chẳng biết tại sao, Thái tử đột nhiên cảm thấy giải thoát, chuyện do hắn nên hãy đểmột mình hắn giải quyết, chung quy lại là bị người đẩy lên, mệnh lệnh của Thánh Nhân, trước sau như một, hắn chỉ cần chiếu theo làm cho tốt.

Trong nháy mắt đó, Thái tử nhớ tới Trần An run rẩy bất an khi nằm ở trong ngực hắnsáng nay, đúng vậy, hắn không phải là sợ hãi mưu nghịch, không phải sợ hãi tử vong, mà là sợ thất bại. Bình sinh lần đầu tiên ở trước mặt Thánh Nhân đưa ra chủ kiến, hắnlo lắng sẽ xảy ra sự cố.

A, bây giờ nghĩ lại, có gì phải sợ. Nhìn đi, phụ hoàng bảo hắn uống rượu, lẽ ra nên là chính bản thân hắn đưa ra chủ ý uống chén rượu kia, thế nhưng sau cùng lại thành ra do phụ hoàng quyết định.

Lần này, Thái tử không có run rẩy, hắn thuận theo từ trong tay Thánh Nhân nhận lấy chén rượu, tựa như rất nhiều lần ngoan ngoãn nghe theo trước kia, không chút do dự mà uống một hơi.

Thánh Nhân cười lạnh, ông đang chuẩn bị vạch trần thủ đoạn vụng về cùng với âmmưu phản nghịch ngu xuẩn của Thái tử, cười nhạo Thái tử ngay cả chuyện mưu nghịch cũng làm không được, Thái tử vậy mà chặn ngang đoạt lấy bầu rượu trên bàn, ấn mở nắp bình, ở bên trong lắc một thứ gì đó, rồi sau đó một hơi ngửa mặt rót xuống.

Động tác liên tiếp này, chỉ vẻn vẹn phát sinh trong mấy giây. Động tác nhanh đến mức chỉ đủ cho Thánh Nhân nháy mắt, ông khẽ giật mình, trong bầu rượu, là có độc đó.

Mà chén kia từ trong tay ông đưa cho Thái tử thật ra là không có độc. Mưu nghịch tuy là tội lớn, nhưng dù sao cũng là máu mủ tình thâm.

Thánh Nhân tiến lên đoạt lại, trên mặt có thần sắc hoảng loạn. Thái tử miệng phun máu tươi, kéo tay áo Thánh Nhân, tựa như dỗ dành nói với ông: "A da, ngài yên tâm, ta còn bỏ thêm ít thạch tín, nhất định có thể chết." Chỉ có hắn chết, chuyện mới có thể chân chính giải quyết. nhi tử A da không thích nhìn thấy nhất, từ nay về sau sẽ khôngbao giờ chướng mắt ông nữa.

Thánh Nhân chấn động, đi lên phía trước muốn gọi thái y lại bị Thái tử ôm lấy hai chân.

Thánh Nhân quay đầu lại, chậm rãi cúi người, đỡ lấy Thái tử, giọng nói run rẩy, "Ngươikhông cần phải như vậy."

Thái tử dùng một tia khí lực cuối cùng vươn tay, trên không trung khoa tay múa chân, "A da, ta chỉ là muốn làm nhi tử ngoan của người, ưu tú nhất của... Ta... Ta chưa từng có..." Khí tức càng ngày càng yếu, Thánh Nhân không thể không cúi đầu nghe, nghe được hắn khó khăn nặn ra mấy chữ: "... không có phản bội... A da... Người phải tin tưởng ta..."

Rồi sau đó, không còn sau đó nữa.

Hai mắt Thái tử trợn trừng, không còn một chút hơi thở nào. Mà tay của hắn vẫn nắm chặt, bốn ngón tay nắm chặt, ngón tay cái nhô lên, là động tác khen ngợi.

Khi các hoàng tử lúc nhỏ, Thánh Nhân mỗi lần khích lệ, liền sẽ làm ra là động tác này, vang vang khen một câu: "Nhi tử giỏi của ta!"

Thánh Nhân dời mắt sang một bên, ngã xuống phía trước, không có một chút nước mắt, cổ họng ngai ngái, chợt nôn ra máu.

Sử quan ghi chép, minh khánh năm thứ hai mươi bốn tháng sáu, Nhân Hiếu Hoàng Thái tử Thẩm Mạch nhiên bỗng nhiên phát bệnh, mất ở Kiền Thiên điện, hưởng thọ 30 tuổi. Cùng tháng, Thái tử phi Vương thị treo cổ tự tử, cùng Nhân Hiếu Hoàng Thái tử hợp táng tại Lăng Viên. Minh khánh năm 25 tháng Tám, Chiêu Hiến Hoàng hậu nhớ con thành bệnh, mất ở Thừa Thiên điện, hưởng thọ bốn mươi sáu tuổi.

Mùa Hạ nóng bức cuối cùng cũng phải qua đi theo trận phong ba này, lại là một năm gió Thu thổi đến. Chuyện của Thái tử, bên trong thành Vọng Kinh kiêng kị rất sâu, Thánh Nhân có lệnh, phàm là kẻ ngông cuồng nghị luận, vô luận thế gia vọng tộc thứ dân, hết thảy chịu hình phạt cắt lưỡi.

Tháng Chín, Mai Nùng Chi đi Tử Sơn tự xuất gia, Hòa Sinh tiến đi đưa tiễn.

Tiễn đến chân núi, Hòa Sinh khuyên nhủ: "trên núi lạnh, ngươi tu hành mấy ngày nếm trải một chút thì bỏ đi, không nhất định phải thật sự quy y phật môn."

Mai Nùng Chi cười nói: "Chẳng lẽ ta vẫn chờ lập gia đình sao?"

Hòa Sinh tự biết nói sai, cúi đầu xuống. Vương gia đã từng nói qua với nàng, Đông cung bên kia, vốn đã chuẩn bị chuyện mưu nghịch, không biết tại sao, Thái tử bỗng nhiên mất đi. không có người phụ tá, người bên dưới mặc dù lòng ôm chí lớn, cũngkhông dùng được. chuyện mưu nghịch, cứ như vậy che giấu đi qua.

Hoàng hậu mặc dù chết, nhưng là mang theo phong hào Hoàng hậu mà chết, nghe nóilà Thánh Nhân ban thưởng bà ta treo cổ tự vẫn, nhưng lời đồn trong cung không thể tin hết. Từng tràng phong ba, cuối cùng, vẫn là bắt nguồn từ lúc Mai Nùng Chi kiện lêntrên.

Thánh Nhân đã mất đi nhi tử, ông ấy không thể lại mất đi nhi tử thứ hai, mất con đau khổ, giờ phút này ẩn mà không phát, ngày sau chưa biết lúc nào liền phát tác.

Mai Nùng Chi đã sớm nghĩ kỹ, vô luận như thế nào, Đông cung sụp đổ, Hạo ca ca cách ngôi vị hoàng đế càng gần, như vậy cũng đủ rồi.

Nếu như nàng tùy tiện lập gia đình, ngày sau Thánh Nhân truy cứu chuyện này, chắc chắn liên quan đến người vô tội. Mà người nàng muốn gả nhất, đời này đã cưới người khác, đối với nam tử trên thế gian, nàng đã không có gì lưu luyến. không bằng thanh tâm quả dục, từ nay về sau quy ẩn núi rừng.

Mai Nùng Chi nhớ tới cái gì, nói: "Ta đi chuyến này, coi như là vì chính mình chuộc tội." 

Thái tử chết, nàng dù không trực tiếp tham dự, nhưng gián tiếp hại chết hắn. Chỉ mong tuổi già ăn chay niệm Phật, ngày ngày vì bọn họ đọc Vãng Sinh Chú.

Dứt lời, nàng đi theo hai đạo cô nghênh đón ở phía trước bước đi vào con đường núinhỏ, bước chân uyển chuyển, không một chút lo lắng.

Hòa Sinh vô thức quát lên: "Nùng Chi!"

Mai Nùng Chi quay đầu, nhẹ nhàng cười cười, trả lời: "Từ nay về sau, thế gian khôngcòn Nùng Chi, chỉ có không Tiếc. không Tiếc gặp qua thí chủ."

không Tiếc không Tiếc, cả đời không tiếc.

Hòa Sinh giật mình tại chỗ, đột nhiên đau buồn.

***

Trong nội cung truyền đi xôn xao, nói là Thánh Nhân muốn lập Như phi làm Hoàng hậu. Lúc này nói đến Như phi, không ai không biết không người không hiểu, đều nóigiống cảnh Ninh Vương phi lúc còn trẻ, lớn lên hình như giống bảy phần.

Thục phi mất hứng, nhìn con ngoan của mình phàn nàn, "Vì sao chọn người như thế tiến cung, ngươi đây không phải cố tình khiến trong lòng mẫu phi không thoải mái sao?"

Thẩm Mậu dâng lên ngọc quan minh châu mới có được, tự mình đeo lên cho Thục phi,nói ngọt khen vài câu, dỗ dành Thục phi phải vui vẻ ra mặt, lúc này mới lên tiếng giải thích: "Nàng ta nếu không có cái dáng vẻ kia, nhi tử còn khinh thường đưa nàng ta vào cung. Mẫu phi chẳng lẽ không cảm thấy được, Thánh Nhân gần đây đối với mẹ con chúng ta, đặc biệt vô cùng tin tưởng sao?"

Thục phi suy nghĩ đủ kiểu, cảm thấy cũng đúng tạm thời áp chế không vui trong lòng, gật đầu nói: "Vẫn là con của ta thông minh."

Thẩm Mậu không dám đoạt công lao của Vệ Cẩm Chi, "Là môn khách của nhi tử thông minh."

Thục phi nhớ tới dáng vẻ của Vệ Cẩm Chi, vội vàng xoa xoa khuôn mặt Thẩm Mậu, "Con à, sống lâu với người xấu xí, sẽ trở nên xấu xí giống nhau đấy. Ngoại trừ cần phải thương lượng sự vụ, con vẫn không nên ở chung với hắn nhiều." Thục phi nhíu chặt lông mày, than thở một câu: "Trưởng thành như vậy, thật sự thực có lỗi với cha mẹ mà."

Thẩm Mậu giật giật khóe miệng. Chỉ sợ mẫu phi còn không biết, Vệ Cẩm Chi không có xấu đâu, kẻ trộm dễ nhìn, ít nhất so với phụ hoàng anh tuấn hơn nhiều lắm.

Thẩm Mậu nghĩ, vạn nhất sau này hắn đăng cơ đế vị, Vệ Cẩm Chi khôi phục diện mạo như trước, dùng dung mạo hại nước hại dân kia của hắn, có thể hay không ra phố liền bị người ta dùng hoa tươi nện chết. Ma ốm bệnh triền miên thân thể yếu đuối nhưhắn, bị hoa đập chết vẫn là có khả năng.

Ai, vì để cho ma ốm trường trường cửu cửu sống thật lâu để hầu hạ vị hoàng đế tài hoa vĩ đại hắn đây, sau này vẫn nên hạ mệnh lệnh, bảo hắn không thể bày ra diện mạo thật.

Hòa Sinh vào cung, đúng lúc đụng với Thẩm Mậu xuất cung. Hai người gặp nhau ởtrên đường vào cung, Thẩm Mậu vừa thấy nàng, hai con mắt cũng sáng lên.

Đây chính là nhược điểm lớn nhất của ma ốm, phải hảo hảo tạo điều kiện mới được. Thẩm Mậu cố gắng chào hỏi bằng tư thái hữu hảo, bởi vì hắn quanh năm chìm đắm ở bên trong mỹ sắc, giờ phút này sắc mặt cứng ngắc cười không ra cười, thoạt nhìn có chút hèn mọn bỉ ổi.

Thêm với hắn vừa mới ăn đồ rán nên cổ họng cực kì khô rát không cẩn thận nuốt mộtngụm nước bọt, động tác này làm Hòa Sinh nhớ tới chuyện không tốt lúc đi săn bắn, nàng chỉ mong sao có thể tránh đường mà đi.

Thẩm Mậu bắt đầu cứu vớt hình tượng của mình, nói nhảm một câu: "Vương phi hôm nay khí sắc tốt lắm."

Hòa Sinh bộ dạng phục tùng, "Tam Điện hạ cũng giống như vậy."

Thẩm Mậu: "Hôm nay Vương phi phối đồ trang sức và quần áo rất hợp."

Hòa Sinh trả lời lại: "Tam Điện hạ cũng giống như vậy."

Thẩm Mậu tiếp tục nói: "Vương phi giống như hơi gầy, nhớ bồi bổ nhiều chút."

Hòa Sinh lúng túng cười: "Tam Điện hạ cũng giống như vậy."

Thẩm Mậu thở ra một hơi, nhún nhún lông mày, nghĩ thầm, lần này, Bình Lăng Vương phi cuối cùng cũng cảm nhận được thiện ý của hắn rồi.

Hòa Sinh cũng không quay đầu lại, lảo đảo rất nhanh đi về phía trước.

Đến trong nội cung Đức phi, vừa vặn gặp phải Như phi tiến cung thỉnh an, Hòa Sinh và nàng ta đụng vào nhau.

Hòa Sinh không biết được nàng ta, giương mắt nhìn, ánh mắt chạm đến khuôn mặt của nàng, không khỏi trì trệ. Đức phi hợp thời nhắc nhở, "Đây là Như phi."

Hòa Sinh vội vàng hành lễ.

Như phi sợ hãi nhận lễ, không có ở lâu, tìm lý do vội vàng rời đi.

Hòa Sinh kinh ngạc nói: "Mẫu phi... Nàng..."

Đức phi hiểu ý nói: "Đừng nói là con, ngay cả ta, lúc trước vừa thấy, còn tưởng là vị kia."

Hòa Sinh kinh ngạc: "không ngờ Tam Điện hạ tìm được người như vậy, cũng xem như là chuyện lạ rồi."

Đức phi cười cười, "Cái gì lạ hay không lạ, chúng ta chỉ quản tốt cuộc sống của mình. Nước giếng không phạm nước sông, đó là tốt nhất. Nàng ta nếu như mượn gương mặt đó làm chuyện gì, ta cũng không phải dễ chọc."

Hòa Sinh mơ hồ có chút bận tâm, vừa nghĩ tới thế lực hai nhà sau lưng Thái tử, trongmột ngày, nói ngã liền ngã, không thể không khiến lòng người run sợ.

Đức phi vỗ tay nàng, biết nàng nhất định là nghĩ tới chuyện phế Thái tử. Thương cảm nàng nhát gan, chuyện trước mặt như vậy, hiển nhiên là phải sợ. Bà lập tức đổi chủ đềnói: "Ta có chuyện quan trọng, con mau tới đây."

bà nói xong, cho lui hết những người xung quanh, chỉ chừa lại một mình Hòa Sinh, lúc này mới yên tâm nói khẽ: "Chuyện Mạc Bắc, Thánh Nhân chuẩn bị bảo Hạo Nhi trướcđi giải quyết. Thánh Nhân có ý để Hạo Nhi lĩnh năm vạn đại quân, lần này bình định nội loạn Mạc Bắc, có Tứ Vương tử Mạc Bắc ở đây, nhất định sẽ không khó khăn. Đợi Hạo Nhi chiến thắng trở về, chính là lập một công lớn. Thánh Nhân sẽ thưởng lớn chohắn."

Ở bên cạnh Đức phi và Thẩm Hạo lâu như vậy, Hòa Sinh sớm đã mưa dầm thấm đất, học được cách nghe nửa câu phỏng đoán toàn bộ câu, có chút không dám tin, hỏi: "Đông cung?"

Đức phi sờ sờ bên tóc mai xõa ra của nàng, "Thánh Nhân chung quy là xem trọng Hạo Nhi, con chỉ việc bảo Hạo Nhi yên tâm mà đi, cần phải làm việc này cho thỏa đáng."

Hòa Sinh đáp ứng.

Hồi phủ nàng truyền đạt lại lời nói của Đức phi, Thẩm Hạo lâm vào trầm tư.

Chuyện nhất định sẽ làm tốt, công văn không xuống, Thánh Nhân trước chỉ dặn dò với mẫu phi, nhất định là có nguyên nhân. Là lo lắng cho hắn, muốn ổn định hắn, hay là muốn hắn làm chuyện khác?

Vô luận như thế nào, trước hết phải giải quyết chuyện Mạc Bắc thuận lợi trôi chảy đã.

Hòa Sinh dán lên ngực hắn hỏi, "Phải đi bao lâu, mùa Đông năm nay chàng có thể trở về không?"

Thẩm Hạo vuốt ve mái tóc đen của nàng, nói: "không biết, ta sẽ tận lực trở về cùng nàng đón giao thừa."

Hòa Sinh nói: "Còn có trồng cây nữa." Nghĩ vậy, nàng mặt mày ủ rũ than thở một câu, "Năm nay bụng lại rảnh rỗi nữa rồi."

Thẩm Hạo sờ sờ của bụng nhỏ của nàng, "Tới trễ, lại quý."

Sau một phen ân ái, hắn ôm nàng trong ngực, ôn nhu dặn dò: "Lúc ta không có ở đây, nàng phải chăm sóc bản thân cho tốt, chuyện leo lên leo xuống không cho phép làm, mỗi ngày nhớ đi tới đi lui nhiều một chút, nhưng không được chạy loạn khắp nơi."

Hòa Sinh quay người lại ôm hắn, "Chàng dặn dò nhiều như vậy, sao không nói cho ta, khi nhớ tới chàng, ta nên làm cái gì bây giờ?"

Thẩm Hạo nhẹ nhàng chống cằm lên trên trán nàng, cọ qua cọ lại."Việc này, thật đúng là không nghĩ tới nha."

Qua mấy giây, hắn đột nhiên như cá chép lăn qua lăn lại, ôm nàng từ trên giường ngồi dậy."Ta có bức họa của nàng, nàng lại không có của ta, không bằng thế này, chúng ta bây giờ vẽ đi."

Hòa Sinh nhíu mi: "Hơn nửa đêm, đi đâu tìm họa sĩ?"

Thẩm Hạo duỗi ra ngón tay điểm nàng, "Tự mình vẽ, mới đủ khắc cốt ghi tâm. Nàng tự vẽ đi."

Hòa Sinh che miệng cười, "Ta vẽ sao? Chàng không sợ ta vẽ chàng nhìn thấy ghê sao?"

Thẩm Hạo xoa bóp khuôn mặt của nàng, "Vậy nàng phải cẩn thận chút, nếu vẽ khôngđâu vào đâu, sau nửa đêm ta sẽ hảo hảo trừng phạt nàng."

Hai vợ chồng cầm dụng cụ vẽ, hắn leo lên trên giường, vén quần áo hỏi: "Có cần phải cởi hết không?"

Hòa Sinh xùy một tiếng: "không đứng đắn!"

Thẩm Hạo không chịu bỏ qua, năn nỉ nàng: "Phải vẽ toàn bộ, có ta nửa thân trần nghỉ ngơi trên giường, có ta trước thư án múa bút thành văn, có ta cùng nàng ăn cơm, mọi việc như thế, đều phải vẽ ra."

Hòa Sinh buông tay tỏ ra bãi công, "sẽ mệt chết đấy."

Thẩm Hạo ôn nhu dỗ dành nàng: "Dù sao thời gian còn nhiều, rất nhiều, nàng có thể chậm rãi vẽ."

Lần này vẽ, chính là một tháng. Trước khi tiễn Thẩm Hạo xuất chinh, Hòa Sinh cuối cùng cũng vẽ ra được một bộ tranh.

Lấy tên là "Bình Lăng Vương Uy vũ thường ngày."

Thẩm Hạo hỏi nàng, "Tại sao phải gọi uy vũ thường ngày?"

Hòa Sinh suy nghĩ một chút, nhún nhún vai: "Như vậy nghe tương đối có khí thế, giống như các loại danh tác danh gia gì gì đó."

Thẩm Hạo cúi đầu lật tranh ra xem, sắc mặt không tốt lắm. Hòa Sinh tiến tới hỏi, "Như thế nào, ta vẽ phải có phải đẹp lắm hay không?"

Thẩm Hạo giơ lên một bức, gọi Bùi Lương tiến lên, chỉ vào bức tranh hỏi: "Ngươi nóicho ta biết, từ bức này, ngươi nhìn thấy gì?"

Bùi Lương suy nghĩ cả buổi, đáp: "Hình như là cỏ đuôi chó thành tinh đang ăn cơm?" Sau khi nói xong, hắn cũng cảm thấy câu trả lời của mình quá mức không thể tưởng tượng, vội vàng thỉnh tội.

Thẩm Hạo phất tay cho hắn lui xuống, quay đầu nói với Hòa Sinh nói: "đã nghe chưa, cỏ đuôi chó, nàng cứng rắn vẽ ta thành một cây cỏ đuôi chó thành tinh."

Hòa Sinh vội vàng giải thích, "không đúng mà, đường ngang đường dọc gầy teo này, đại biểu là thân thể của chàng, bởi vì lần trước ta nhìn thấy đỉnh đầu Tông vương thúc rụng hết tóc, sau đó Thẩm gia nhà chàng hình như đều có bệnh này, ta liền muốn vẽ nhiều chút trên đầu chàng, cho nên mới có phần lông xù phía trên này."

Nàng giải thích đầy đủ, Thẩm Hạo lại không phản bác được. Dùng nửa canh giờ thưởng thức tác phẩm, Thẩm Hạo cuối cùng đã tiếp nhận hắn là một gốc cỏ đuôi chó trong quyển tập tranh. 

Dù sao là nàng nhìn vật nhớ người, ừ, nàng thích là được. Thẩm Hạo lúng túng nặn ra nụ cười, cầm tác phẩm kì lạ này đặc biệt này nhét vào trong ngực Hòa Sinh, hôn nàng,một cái chân thành nói: "Vậy nàng nhất định phải nhớ tới ta."

Hòa Sinh cọ cọ hắn, "Ta sẽ mỗi ngày nhìn tranh nhớ chàng."

Thẩm Hạo: "... Được."

Đêm trước khi Thẩm Hạo đi xa, Thánh Nhân gọi vào cung, phụ tử trò chuyện, nói đến tận đêm khuya.

Đại quân sắp xuất phát, Hòa Sinh ở trước cửa thành tạm biệt Thẩm Hạo. hắn điều khiển chiến mã xích hồng, dẫn dắt chiến sĩ với ý chí chiến đấu sục sôi, xuất phát về phía Bắc.

không biết tại sao, nhìn qua bóng lưng hắn rời đi, trong lòng Hòa Sinh lo sợ bất an. Cảm thấy, lần này chia xa, lần nữa gặp lại hắn, sẽ là chuyện rất lâu sau này.

trên cửa thành, Vệ Cẩm Chi chắp tay đứng thẳng, Thẩm Mậ tay cầm quạt giấy, cười: "Cuối cùng cũng đi."

Vệ Cẩm Chi nhìn chằm chằm vào thân ảnh mảnh mai sau cửa thành, nhìn đến xuất thần, cũng không để ý tới hắn.

Thẩm Mậu nhún nhún vai, cười: "Nhịn thêm chút nữa, chỉ mấy tháng thôi, đợi ta dỗ dành Thánh Nhân xong, còn sợ tiểu Vương phi của ngươi không đến được trong ngực ngươi sao?"

Vệ Cẩm Chi ghét bỏ liếc hắn một cái, "Tầm thường." nói xong liền bỏ đi.

Thẩm Mậu dựa vào mái tường, phì một tiếng, "Tầm thường thì sao, ta thích."

Trằn trọc đã là tháng Mười, bệnh cũ Thánh Nhân tái phát, Như phi hầu hạ ngự tiền, ngày đêm không rời.

một ngày, Thục phi sốt ruột gọi Thẩm Mậu vào cung, Thẩm Mậu vội vàng tiến vào, trong điện cũng không có Thục phi, chỉ có Như phi.

Như phi đi đầu hành lễ, người trước mắt là ân nhân cứu mạng của nàng, bất cứ lúc nào chỗ nào chỗ nào thân phận nào, nàng đều tiếp đãi long trọng.

Thẩm Mậu đáp lễ, "Nương nương khách khí."

Từ khi Như phi vào cung đến nay, chưa bao giờ giống như hôm nay vội vàng gọi người đến, nhất định là có cái đại sự gì cần bẩm báo.

Như phi tường tận nói: "Mấy ngày nay Thánh Nhân bị bệnh, có thể bệnh hồ đồ rồi, trách móc ít lời, ta nghe rồi thật sự cảm thấy bất an, càng nghĩ, hay là trước báo cho Vương gia biết. Hi vọng Vương gia sớm chuẩn bị."

Thẩm Mậu nhíu mày: "Cứ nói đừng ngại."

Như phi đem đầu đuôi gốc ngọn tình hình ngày Thánh Nhân bị bệnh muốn viết chiếu thư truyền ngôi nói ra, cuối cùng không quên nhấn mạnh, "Thánh Nhân lập, là Nhị Điện hạ."

Thẩm Mậu chỉ cảm thấy bên tai oanh một tiếng. Bỏ ra nhiều tâm tư như vậy, kết quả vẫn không vào được mắt Thánh Nhân, đổi lại là ai cũng sẽ không cam lòng. Cho nênhắn lặp đi lặp lại nhiều lần hỏi, "Có thể nghe lầm, Thánh Nhân nói, có lẽ là tam, cũngkhông phải là nhị."

Như phi nhìn hắn, có chút không đành lòng, cúi đầu nói: "Thánh Nhân nói to, là tục danh Nhị Điện hạ."

Thẩm Mậu một quyền vung ở trên vách tường.

Vốn tưởng rằng hiến người giống nhau như đúc với người khiến Thánh Nhân ngày nhớ đêm mong vào cung, thừa dịp đoạn thời gian Thẩm Hạo không ở kinh thành, có thể mang đến niềm vui cho Thánh Nhân, thừa cơ định ra chuyện Thái tử, không nghĩ tới, trong lòng Thánh Nhân vẫn thiên về hướng Thẩm Hạo.

Dựa vào cái gì!

Như phi có chút bị doạ sợ, tiến lên dò xét, an ủi: "Vương gia đừng vội, Thánh Nhân chưa lập chỉ, chỉ là một lúc mê sảng cũng chưa biết chừng."

Thẩm Mậu siết chặt nắm đấm.

Đem chuyện vừa rồi nói với Vệ Cẩm Chi, Vệ Cẩm Chi cũng không có bao nhiêu phản ứng, chỉ thản nhiên nói: "Nếu không có chính tai nghe thấy, không thể tin hết."

Thẩm Mậu ngẫm lại cũng cảm thấy đúng, vạn nhất Như phi hãm hại bọn họ thì sao?

Loại chuyện này, vẫn phải là tự mình tự mình xác nhận mới tốt.

Có Như phi ở đây, Thẩm Mậu muốn tiến cung gặp Thánh Nhân cũng không khó. Trước khi Thánh Nhân có chỉ, khi mang bệnh không cho phép người nhìn, ngoại trừ Như phi, Thẩm Mậu chính là người thứ hai diện thánh.

Thẩm Mậu chân mang giày, thả nhẹ bước chân đi vào phía trong, nghe được Thánh Nhân gọi: "Là Hạo Nhi sao?"

Thẩm Mậu nhất thời không nghe rõ, cho là ông đang gọi mình, vội vàng cuống quýt tiến lên, trông thấy Thánh Nhân nằm ở trên giường bệnh, từ dưới chăn duỗi ra mộttay.

Thẩm Mậu tiến lên cầm chặt tay Thánh Nhân, nói: "A da, con ở chỗ này."

Thánh Nhân mơ mơ màng màng mở mắt ra, "Hạo Nhi a, con đã trở về, chuyện Mạc Bắc, thế nào rồi"

Tim Thẩm Mậu chấn động.

Thánh Nhân tiếp tục nói: "Hạo Nhi, con là đứa bé ngoan, A da đây bệnh rồi, khôngbiết còn có thể khỏe lại hay không, trọng trách giang sơn xã tắc ngày sau, liền giaotrên tay con rồi. Con nhất định phải thủ hộ giang sơn các bậc cha chú vất vả gầy dựng nên."

Trong lòng Thẩm Mậu phức tạp, một tay khác buông thỏng, móng tay cơ hồ cấu vào trong thịt. hắn có hết sức bình ổn giọng nói: "A da, không nhất định phải giao cho con, lão Tam cũng có thể, hắn cũng có thể gánh vác giang sơn xã tắc này."

Thánh Nhân lắc lắc tay, "không được, lão Tam làm không được."

Thẩm Mậu nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Vì sao lão Tam làm không được?"

Giọng Thánh Nhân của càng ngày càng nhỏ, đoán chừng là muốn ngủ rồi, "Lão Tam, quá đần."

Những lời này nhẹ nhàng tiến vào tai trái Thẩm Mậu, một làn khói rút vào đầu hắn, chớp mắt hóa thành kẹo da trâu, gắt gao dính sâu trong trí nhớ.

Đến mức trên đường hồi phủ, hắn cái gì cũng nghĩ không được, trong đầu liên tục lặp lại những lời này. hắn như bị trúng nguyền rủa, ngoài miệng cũng nói: "Quá đần?"

Thẳng đến vào thư phòng, liếc trông thấy Vệ Cẩm Chi áo trắng bồng bềnh, Thẩm Mậu lúc này mới phản ứng tới, ném sách đầy bàn, "Lão tử đâu có đần!"

Vệ Cẩm Chi suy nghĩ sau nửa ngày, nhổ ra một câu: "không nhìn ra, Thánh Nhân trái lại rất hiểu rõ đứa con trai này đấy."

Thẩm Mậu nặng nề hét một tiếng: "Vệ Cẩm Chi! Có phải hay không muốn sờ đầu hổ! Cẩn thận ta đánh ngươi!"

Vệ Cẩm Chi đi đến phía hắn, đưa tay sờ lên trên đầu hắn, dáng vẻ bình tĩnh, mặtkhông chút thay đổi nói: "Điện hạ, khí độ."

Thẩm Mậu gần như muốn phát điên.

Sau nửa canh giờ, Thẩm Mậu cầm khối băng đắp mặt hạ hoả, bắt chéo hai chân hỏi: "Ngươi xem vấn đề này, còn có thể chuyển biến không? Thánh Nhân có thể hồi tâm chuyển ý muốn lập ta không?"

Vệ Cẩm Chi trầm ngâm, tiếp tục nói: "Có lẽ rất không có khả năng. Theo ý Thánh Nhân, có lẽ ngay từ đầu ông đã không nhìn qua đứa con trai này rồi."

Thẩm Mậu khó hiểu, "một năm nay chuyện ta lo liệu, Thánh Nhân không có mộtchuyện nào không tán dương, sao chuyện cho tới bây giờ, ngược lại thay đổi như thế, chẳng lẽ bệnh hồ đồ rồi?"

Vệ Cẩm Chi không phát biểu ý kiến. Chuyện như thế nào, hắn đã không có tâm tư điquan tâm, việc cấp bách, là kế tiếp nên làm như thế nào.

Thẩm Mậu kích động nói: "Phản! Lão tử muốn phản!"

Vệ Cẩm Chi đáp: "Có thể thực hiện. cứ theo như lời trước kia ngươi nói, nếu như Thánh Nhân không chọn ngươi, ngươi liền tự mình chọn mình. Cùng lắm thì một trận mưu nghịch, Thái tử đã thất bại, nhưng chúng ta có thể thành công."

Thẩm Mậu sợ rồi, vừa rồi thuận miệng nói đùa thôi, "thật muốn phản sao?"

Vệ Cẩm Chi ngó hắn, trong ánh mắt có nhàn nhạt khinh bỉ, "Sao, ngươi cho rằng ta nóichuyện chọc ngươi chơi à?"
Chương trước Chương tiếp