Bất Cẩn Kết Hôn Với Giấm Tinh Rồi

Chương 44




Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Một giây trước Sở Nghĩa còn cảm thán sao lại trùng hợp gặp được Hứa Trí Minh ở chỗ này, nhưng ngay giây tiếp theo, cậu nhớ ra Tần Dĩ Hằng đã từng nói, bữa tối hôm trước người kia cũng có mặt.

Thế nên, chẳng có gì là trùng hợp cả.

Hứa Trí Minh đặt tay lên vạt áo vest, hơi xoay người, mỉm cười, vươn tay phải ra trước mặt Tần Dĩ Hằng.

Tần Dĩ Hằng bắt tay hắn một chút rồi lập tức buông ra, nói: “Xin chào.”

Hứa Trí Minh lễ độ gật đầu với Tần Dĩ Hằng rồi mới quay sang người đang đứng cạnh anh.

“Sở Nghĩa?” Hắn vô cùng kinh ngạc: “Sao em cũng tới?”

Hứa Trí Minh nhìn Sở Nghĩa, lại ngó Tần Dĩ Hằng.

Sở Nghĩa cười với hắn, khách sáo nói một câu: “Đàn anh.”

Vừa dứt lời, cậu liền phát hiện cánh tay mình bị người bên cạnh kéo nhẹ, sau đó, eo liền bị đối phương ôm lấy.

Hình như Hứa Trí Minh còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng các giảng viên khác đã tới.

Bấy giờ Sở Nghĩa mới phát hiện thầy Trương khoa mình cũng có mặt ở đây.

“Sở Nghĩa?” Nhìn thấy sinh viên của mình, thầy Trương vô cùng kinh ngạc: “Sao trò cũng đến?”

Dứt lời, ông tươi cười tiến lên phía trước, Sở Nghĩa cũng lễ phép bước tới gần. Hai người lịch sự bắt tay nhau, Sở Nghĩa cười nói: “Thầy Trương, lâu lắm rồi em mới được gặp thầy.”

Thầy Trương vỗ vai cậu, bảo: “Đúng thế, lâu lắm không thấy mặt trò.” Nhìn thấy Tần Dĩ Hằng đứng phía sau Sở Nghĩa, ông nghi hoặc hỏi: “Giờ trò làm việc tại công ty của Giám đốc Tần à?”

Sở Nghĩa lắc đầu: “Không ạ.”

“Sở Nghĩa là chồng tôi.” Tần Dĩ Hằng đột nhiên đi tới, khách sáo cười với thầy Trương, bổ sung cho câu trả lời của Sở Nghĩa, đồng thời liếc nhìn Hứa Trí Minh đang đứng bên cạnh một cái.

Thầy Trương đang nói cười vui vẻ, nghe anh nói vậy thì ngẩn người, Hứa Trí Minh cũng ngây ra như phỗng, một loạt giảng viên ở phía sau cũng không khỏi giật mình.

“Chồng?” Hứa Trí Minh đi tới, đứng bên cạnh thầy Trương, tỏ ra khiếp sợ hỏi Sở Nghĩa: “Em kết hôn với anh ta?”

Sở Nghĩa gật đầu: “Vâng.”

Sau khi cậu đáp lời, Tần Dĩ Hằng liền đặt nhẹ tay lên thắt lưng cậu như muốn tuyên bố chủ quyền.

Năm, sáu giảng viên câm nín mất vài giây, sau đó bỗng nhiên rôm rả trở lại.

“Tốt quá tốt quá, Giám đốc Tần là một nhân tài, Sở Nghĩa cũng là sinh viên ưu tú, hai người các cậu rất xứng đôi.”

“Đúng vậy, ha ha ha, chúc mừng Giám đốc Tần nhé, lần gặp mặt vào tháng trước, các thầy còn bận lòng chuyện chung thân đại sự của cậu kìa.”

“Thật là tốt quá, ài, các cậu đều là sinh viên của trường ta, có duyên quá ấy chứ.”

“Đều là sinh viên trường ta, học trò của thầy Trương và thầy Tôn đấy.”

“Ha ha ha, đúng đúng, chúc mừng chúc mừng, chúc mừng Giám đốc Tần, chúc mừng Sở Nghĩa.”

“Sở Nghĩa là học trò của thầy Trương nhỉ, còn Giám đốc Tần là học trò của thầy Tôn đúng không, hai người các anh mát tay thật.”



Thầy Trương vui vẻ nói cười với các giảng viên khác một lúc rồi mới quay đầu, vỗ vai Sở Nghĩa: “Chúc mừng trò, mới kết hôn sao?”

Sở Nghĩa gật đầu: “Vâng ạ, còn chưa được một tháng đâu thầy ơi.”

Thầy Trương gật đầu, vui mừng thật sự: “Chúc mừng chúc mừng.”

Sở Nghĩa: “Em cảm ơn thầy.”

Đoàn người cùng nhau đi về phía ký túc xá, bên trái Sở Nghĩa là Tần Dĩ Hằng, bên phải cậu là thầy Trương.

Hệt như khi nghe tin con cái mình kết hôn, thầy Trương vui ra mặt.

Ông nói: “Còn chưa tổ chức đám cưới đúng không?”

Sở Nghĩa gật đầu: “Vâng.”

Thầy Trương: “Trò định tổ chức khi nào?”

Sở Nghĩa: “Sang năm ạ, chờ anh ấy có thời gian, chúng con sẽ thu xếp ngay.”

Thầy Trương gật đầu: “Ừ, Giám đốc Tần quả thật vô cùng bận rộn.” Vui mừng xong, ông bắt đầu quan tâm hỏi thăm: “Các trò quen nhau khi nào? Từ hồi còn học ở trường à? Khi đó thầy cũng nghe thầy Tôn nhắc đến tên Giám đốc Tần. Sao các trò lại thành một đôi vậy?”

A ha ha.

Tại sao ai hay tin cậu và Tần Dĩ Hằng kết hôn cũng hỏi bọn họ quen nhau thế nào vậy?

Sự thật khó có thể nói nổi thành lời.

Sở Nghĩa pha trò: “Bọn em mới quen năm nay thôi ạ, cảm thấy chung sống không tồi nên liền bàn đến chuyện kết hôn.”

“Rất tốt, rất tốt, cũng đến tuổi rồi.” Thầy Trương không hỏi thêm nữa, chỉ vui mừng vỗ cánh tay của Sở Nghĩa: “Thầy thật sự không biết hôm nay trò sẽ đến, trò đấy, thế mà cũng chẳng gọi điện báo trước cho thầy một câu.”

Sở Nghĩa nhún vai, nghiêng đầu về phía Tần Dĩ Hằng: “Sáng nay anh ấy mới hỏi em. Em nghĩ buổi chiều chẳng có việc gì, hơn nữa cũng lâu lắm em không về trường rồi, thế nên liền quyết định đi theo anh ấy.”

Thầy Trương mỉm cười: “Tình cảm rất tốt.”

Sở Nghĩa gật đầu: “Vâng, bọn em mới kết hôn mà.”

Trong đoàn người, không chỉ có thầy Trương nói chuyện với Sở Nghĩa, các giảng viên khác cũng đang vui vẻ trò chuyện với nhau. Tần Dĩ Hằng vừa lễ độ đáp lời bọn họ, vừa để ý đến những lời Sở Nghĩa nói bên này.

Nghe cậu nói chung sống không tồi, anh mỉm cười.

Nghe cậu thừa nhận tình cảm giữa hai người rất tốt, anh mỉm cười.

Nghe cậu nói chúng em mới kết hôn, anh lại mỉm cười.

Hôm nay Hứa Kính và Chu Tiêu đều không đến, nhưng vì Sở Nghĩa ở đây nên bầu không khí có phần thoải mái và tự nhiên hơn lần gặp trước.

Đoàn người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã đến cổng ký túc xá rồi.

Cánh cổng này không lớn, bề ngang chỉ vừa cho ba, bốn người cùng đi qua. Bọn họ quá đông, hiển nhiên không thể chen vào cùng một lúc.

Vài giảng viên tinh ý lùi về phía sau một chút, muốn để Hiệu trưởng và Tần Dĩ Hằng vào trước. Thầy Trương thấy vậy cũng tụt lại phía sau.

Bấy giờ Sở Nghĩa mới phát hiện, thì ra người đi bên cạnh thầy Trương là Hứa Trí Minh. Cho nên ông vừa lùi lại, hắn liền bị chen tới bên cạnh cậu. Sở Nghĩa quay đầu, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của đối phương. Cậu cong môi mỉm cười với hắn.

Rõ ràng hôm qua vừa mới gặp nhau, nhưng cả hai lại như đã lâu không gặp, vừa xa lạ lại vừa xấu hổ.

Mà chủ yếu là xấu hổ.

Sắc mặt Hứa Trí Minh không tốt lắm, có lẽ hắn là người duy nhất ở đây không cười nổi.

Thấy mọi người xôn xao nói chuyện Tần Dĩ Hằng và Sở Nghĩa, hắn một câu cũng chẳng thốt nên lời, nhưng nghĩ đến thân phận của mình, hắn cũng đành miễn cưỡng căng khóe miệng cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Đoàn người vào cổng, mọi người lại dàn hàng đi cùng với nhau. Lúc này, bên cạnh Hứa Trí Minh là thầy Trịnh – một người khá ít nói. Thầy Trịnh phát hiện Hứa Trí Minh đi cạnh Sở Nghĩa, như nhớ tới chuyện gì, đột nhiên vỗ vai hắn, hỏi: “Trí Minh này, tôi nhớ quan hệ giữa cậu và Sở Nghĩa rất tốt, chắc không phải hôm nay cậu mới biết tin đàn em mình kết hôn đâu nhỉ?”

Hứa Trí Minh lắc đầu: “Không phải.”

Thầy Trịnh “ồ” một tiếng: “Cậu xấu tính lắm nhé, sao không bảo chúng tôi trước một câu.”

Thầy Trương cười cười đi tới: “Như thế chẳng phải sẽ cho chúng ta một niềm vui bất ngờ sao?”

Thầy Trịnh gật đầu đồng ý: “Đúng là rất vui, rất bất ngờ.”

Hứa Trí Minh cười theo mấy tiếng.

Thầy Trịnh lại “ầy” một tiếng. Hình như ông rất muốn trò chuyện với mọi người, nhưng lại không biết nên nói gì. Nghĩ một lúc, ông mới nhớ ra một chuyện: “Lần trước đi ăn, Trí Minh còn nhắc đến Sở Nghĩa với chúng ta, nói cái gì ấy nhỉ?” Dứt lời, ông liền quay sang nhìn người bên cạnh: “Thầy Trương, anh có nhớ không?”

Đương nhiên thầy Trương nhớ rõ, ngoài chuyện quá khứ của Sở Nghĩa và Hứa Trí Minh ra, còn có thể là chuyện gì nữa chứ.

Thầy Trương khẽ mím môi, nhìn thầy Trịnh với vẻ mặt “ông đừng có kéo tôi vào”, cười nói: “Tôi không nhớ, có nhắc gì đâu nhỉ.”

Thầy Trịnh không đồng ý: “Có, chắc chắn có, khi ấy tôi còn nghe thấy các anh luôn miệng nhắc tới Sở Nghĩa mà.”

Thầy Trương tiếp tục rũ sạch quan hệ: “Không phải Sở Nghĩa, nhắc người khác.”

Thầy Trịnh chắc chắn: “Nhất định là Sở Nghĩa! Tên này đặc biệt như vậy, sao tôi có thể nhớ lầm.”

Thầy Trương vẫn chối: “Anh nhớ lầm rồi.”

Bị thầy Trương phủ nhận liên tục như vậy, thầy Trịnh cũng hoài nghi không biết mình có nhớ lầm hay không. Trong đoàn cũng chẳng có ai đưa ra đáp án khác, nên ông dứt khoát không nói nữa, im lặng lui về phía sau.

Bên này, Sở Nghĩa cũng đang cố ý tụt lại một chút.

Hôm qua cậu mới thảo luận với Tần Dĩ Hằng về sự chung thủy trong hôn nhân. Giờ người khiến Tần Dĩ Hằng để ý lại đang ở ngay cạnh cậu, cậu vẫn nên né đi một chút.

Nhưng cậu chẳng có chỗ nào để né, trước sau trái phải xung quanh Tần Dĩ Hằng đều có người, Sở Nghĩa đi cạnh anh hiển nhiên nửa bước cũng khó lui.

Trong khi cậu đang do dự, Hứa Trí Minh bỗng nhiên lên tiếng: “Chúc mừng em.” Hắn tới gần cậu thêm một chút: “Hôm qua em đi vội quá, tôi còn chưa kịp hỏi, thì ra em đã kết hôn với Giám đốc Tần.”

Sở Nghĩa gật đầu: “Đúng thế ạ, cảm ơn anh.”

Hứa Trí Minh: “Mới kết hôn à?”

Sở Nghĩa: “Vâng.”

Đột nhiên, giọng Hứa Trí Minh nhỏ đi một chút: “Chuyện lúc trước, tôi xin lỗi.”

Sở Nghĩa không phản ứng kịp: “Anh xin lỗi chuyện gì cơ?”

Hứa Trí Minh: “Chuyện bảo em đừng liên lạc nữa.”

Sở Nghĩa không thèm để ý: “À không sao.” Rồi cậu lại thuận miệng hỏi hắn một câu: “Gia đình anh ổn chứ?”

Hứa Trí Minh: “Rất tốt.”

Sở Nghĩa gật đầu: “Vậy là được rồi.”

Thực ra Hứa Trí Minh còn rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng hắn mở miệng nửa ngày, cuối cùng cũng chỉ biết thở dài thườn thượt.

Sao hắn lại không nhận ra, hiện giờ quan hệ giữa mình và Sở Nghĩa đã vô cùng xa lạ.

Hứa Trí Minh suy nghĩ một chút, cuối cùng lại nói: “Chúc mừng em.”

Sở Nghĩa lặp lại: “Cảm ơn.”

Sự tương tác của hai người không qua được mắt Tần Dĩ Hằng. Khác với thầy Trương, Sở Nghĩa và Hứa Trí Minh nói chuyện rất nhỏ nên anh gần như không nghe thấy điều gì.

Bọn họ nói rất nhiều và cũng rất lâu.

Chẳng phải hôm qua vừa mới gặp à?

Sao hôm nay còn nhiều chuyện để nói thế?

Càng đi, khoảng cách của Tần Dĩ Hằng và Sở Nghĩa càng xa. Khi hai người sắp cách nhau đến nửa mét, Tần Dĩ Hằng liền vươn tay định kéo Sở Nghĩa về, nhưng không ngờ bỗng có một người chen vào giữa anh và cậu.

“Tôi nhớ ra rồi.” Thầy Trịnh tìm được cách để nhấn mạnh sự tồn tại, chen vào giữa hai người, vươn tay vỗ vai thầy Trương đi đằng trước, lại vỗ vỗ Sở Nghĩa bên cạnh mình: “Tôi nhớ hôm đó các anh tán gẫu gì rồi.”

Thầy Trương như hóa đá ngay tại chỗ, nghiêng người ra hiệu cho thầy Trịnh. Mà những người có mặt ở đây đều tự hiểu rõ trong lòng nên không một ai lên tiếng.

Nhưng thầy Trịnh rất muốn thể hiện, ông nghĩ người khác không nói, vậy để ông tự nói: “Hôm đó chẳng phải mọi người nói chuyện hồi Đại học của Trí Minh và Sở Nghĩa sao, thầy Trương, anh còn bảo Trí Minh thường xuyên sang viện anh để tìm Sở Nghĩa nữa, đúng chưa nào?”

Thầy Trương không muốn thừa nhận: “Ha ha ha, chắc vậy, bạn bè mà, rủ nhau chơi bóng linh tinh, gặp suốt đấy thôi.”

Thầy Trịnh cười rộ lên: “Đấy, anh cũng nhớ ra rồi đúng không. Xong các anh còn nói gì nữa nhỉ?”

Thầy Trương tóm lấy thầy Trịnh, dứt khoát kéo ông đi: “Hết rồi.”

Thầy Trịnh đi rồi, nhưng Sở Nghĩa và Tần Dĩ Hằng còn ở giữa đoàn người chưa thể thoát được. Cậu tinh ý đi đến cạnh anh, mà Hứa Trí Minh cũng hiểu chuyện lẩn vào giữa những giảng viên khác.

Bấy giờ Tần Dĩ Hằng mới thu lại sự chú ý vẫn luôn tập trung lên người Sở Nghĩa. Những lời thầy Trịnh và thầy Trương vừa nói, anh đã nghe được, nên bây giờ anh phải nghiêm túc suy nghĩ một số vấn đề. Không lâu sau, anh liền bình thường trở lại.

Hẳn là chẳng có chuyện gì, Sở Nghĩa và Hứa Trí Minh cũng chỉ hàn huyên vài câu thôi, không có gì quan trọng cả.

Hơn nữa, thầy Trương cũng nói hôm đó bọn họ không nói thêm gì.

Sở Nghĩa quay đầu nhìn Tần Dĩ Hằng, thấy mặt anh không có chút cảm xúc khác lạ nào mới yên tâm.

Cậu cảm thấy mình không cần lăn tăn nhiều như vậy.

Hôm qua Tần Dĩ Hằng tìm cậu bàn bạc về vấn đề chung thủy trong hôn nhân là do hiểu lầm thôi.

Giờ chẳng có gì để hiểu lầm, chắc anh sẽ không để tâm đâu.